11.
Tôi thăm dò ý của lão Hà.
“Bố, nếu con ở bên Lục Lưu Bạch thì bố sẽ làm gì?”
Lão Hà hồ nghi nhìn tôi một cái.
“Thông thường, lúc trẻ con muốn tè thì quần đã ướt rồi. Con sẽ không phải…”
“Sao có thể chứ, ha ha ha ha ha.”
“Vậy thì được.”
Tôi mua cho Lục Lưu Bạch một bộ tóc giả.
Màu vàng ch.óe.
Lục Lưu Bạch từ chối.
“Xấu.”
Tôi chậc một tiếng.
“Rốt cuộc anh còn muốn ở bên em nữa không?”
Thế là anh đành thỏa hiệp.
Bộ tóc giả này cực kỳ rẻ tiền, đội lên đầu khiến Lục Lưu Bạch trông còn có vài phần... dê xồm.
Tôi không ngừng chụp ảnh bóng lưng của anh, còn chụp thêm mấy tấm hai đứa ôm nhau.
Sau đó gửi hết một lượt cho bố.
“Bố ơi, con nghĩ kỹ rồi.”
“Con thích Lục Lưu Bạch, nhưng người con yêu nhất vẫn là bố.”
“Cách tốt nhất để quên tình cũ là tìm một tình mới.”
“Bạn trai hiện tại của con đối xử với con rất tốt, giờ đi uống Mixue với con cũng không còn chia đôi tiền nữa.”
“Anh ấy nói sau này sẽ đối xử thật tốt với con.”
“Anh ấy cũng không phải một thằng trai nghèo, mà là một cổ phiếu tiềm năng nhìn rất vừa mắt con.”
“Yêu bố, mai gặp nhé.”
Ngay giây tiếp theo, quả nhiên lão Hà gọi điện tới tấp.
Tôi không nghe cuộc nào.
Mãi đến tối, sau khi tôi và Lục Lưu Bạch hẹn hò trở về, chuẩn bị ngày mai quay lại trường.
Lúc lưu luyến chia tay nhau ở đầu đường. Tôi nhìn bộ tóc giả vàng ch.óe rẻ tiền trên đầu anh rồi bật cười.
“May mà bạn trai em đủ đẹp trai, có mặt là có tất cả.”
Lục Lưu Bạch kiêu ngạo cúi người xuống.
“Thế có muốn hôn bạn trai yêu quý của em một cái không?”
Tôi “chụt” một cái hôn lên.
Lục Lưu Bạch ôm tôi vào lòng thì điện thoại đột nhiên reo.
Là lão Hà.
Tôi ra hiệu cho Lục Lưu Bạch đừng lên tiếng.
Sau đó mới nghe máy.
Quả nhiên, dưới sự uy h.i.ế.p của tôi, khí thế của lão Hà đã yếu đi mấy phần.
“Bé con.”
“Dạ?”
“Bố đồng ý cho con ở bên Lục Lưu Bạch rồi.”
Tôi mừng rỡ.
“Thật ạ?”
“Ừ, nhưng có một điều kiện.”
“Bố yêu quý, bố cứ nói đi~”
“Bảo cái thằng tóc vàng c.h.ế.t tiệt đang nắm tay con qua đây đ.á.n.h nhau với bố một trận.”
Tôi sợ đến mức lập tức ngẩng đầu. Quả nhiên nhìn thấy lão Hà ở bên kia đường.
!
Nguy to.
12.
Lục Lưu Bạch về nhà.
“Bố.”
Chú Lục quay đầu lại.
“Con trai.”
“Ừm.”
Lục Lưu Bạch nói: “Bố có thể sang nhà đối diện xin lỗi chú Hà được không?”
“Cút!”
Lục Lưu Bạch: “Bỏ qua tất cả mọi chuyện, bố thật sự không có một chút lỗi nào sao?”
Chú Lục: “...”
Sáng hôm sau.
Lão Hà vừa mở cửa, chú Lục đã đứng trước cửa, nở một nụ cười nịnh nọt.
Lúc quay lại trường, tôi gửi ảnh chụp chung của mình và Lục Lưu Bạch vào nhóm phòng ký túc.
[Tao yêu rồi!]
Cả đám bạn cùng phòng đồng loạt gửi một chuỗi dấu hỏi chấm.
[Có ý gì? Chẳng phải chúng ta chỉ xa nhau bảy ngày thôi à?]
[Sao mày đã yêu đương sống c.h.ế.t có nhau rồi?]
[Không phải mày từng nói cả đời này cũng không ở bên nó à?]
[Hạ Thành mà tao từng tin tưởng, từng tâm sự, từng trò chuyện, từng giao lưu bằng cả trái tim... Tao không quen!]
(Hết truyện)
Ngoại truyện Lục Lưu Bạch:
Ngay lúc lên tàu cao tốc, tôi đã để ý đến Hạ Thành.
Cùng một toa.
Nhưng cô ấy hoàn toàn không nhìn thấy tôi.
Tôi đẹp trai như vậy.
Tức c.h.ế.t tôi rồi.
Cô ấy còn nói sẽ không bao giờ ở bên một kẻ đạo đức giả như tôi.
Ha ha.
Ai thèm chứ.
Là ai, hồi nhỏ cứ chạy theo sau m.ô.n.g tôi gọi anh?
Là ai, hồi nhỏ vừa khóc vừa đòi chơi cùng tôi?
Là ai, vô tình vô lý, lạnh lùng tàn nhẫn, còn bạo lực lạnh với một cậu bé vô tội như tôi?
Cô ấy không yêu tôi, tôi cũng chẳng thèm.
Lúc ra khỏi ga, tôi liếc mắt một cái đã nhìn thấy chú Hà. Album ảnh cũ của bố tôi gần như đã bị tôi lật đến nhẵn bóng. Mỗi khi cô đơn, tôi lại lấy ra xem hai lần.
Dù hồi nhỏ Hạ Thành suốt ngày c.ắ.n tôi… Nhưng người tôi nhớ nhất vẫn là cô ấy.
Chú Hà chẳng thay đổi bao nhiêu, vẫn ăn mặc sặc sỡ hoa hòe như thế. Còn không quên trêu Hạ Thành giữa một đám tài xế xe dù.
“Gọi một tiếng bố, bố chở về nhà miễn phí.”
Ha ha.
Nhàm chán.
“Bố.”
...
Ai gọi vậy?
À.
Tôi gọi.
Thôi được.
Gọi rồi thì gọi luôn.
Hạ Thành cứ khuyên tôi đừng ngồi xe miễn phí, vì thứ miễn phí mới là thứ đắt nhất.
Ha ha.
Chẳng phải chỉ là sợ chú ấy vòng đường chở tôi thôi sao?
Tôi cứ không để cô được như ý.
Tôi dịu dàng mỉm cười: “Sao em không gọi? Anh có thể gọi thay em.”
Hạ Thành nói không cần.
Nhưng trong lòng tôi đã gào lên hàng nghìn hàng vạn lần.
Bố bố bố bố bố...
(Hết)