“Không sao.”
“Lời xin lỗi không nằm ở miệng.”
“Mà nằm ở thành tích.”
Tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy.
“Tiếp tục cố gắng.”
Tối hôm đó.
Phương Tịnh gửi một tin nhắn trong nhóm làm việc:
“Hôm nay Giám đốc Tô ngầu quá.”
Bên dưới lập tức có một đám đồng nghiệp xếp hàng hưởng ứng.
Tôi trả lời:
“6h tan làm rồi. Bây giờ sắp 7h, mọi người còn chưa về à?”
Cả nhóm lập tức im bặt.
Sau này tôi nghe nói.
Mọi người bí mật gọi tôi là:
“Giám đốc Tô….Su Vãn Vãn… Nhân Gian Tỉnh Táo.”
Hơi dài.
Nhưng tôi rất thích.
15
Sau đó nữa, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.
Công việc ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Thành tích của đội nhóm liên tục nằm trong top ba toàn công ty suốt ba quý liền.
Trong buổi tiệc cuối năm, sếp còn đặc biệt tuyên dương cả nhóm chúng tôi và thưởng thêm một khoản tiền lớn.
Ngoài giờ làm việc, tôi đăng ký học quyền anh.
Tối thứ tư nào cũng tới phòng tập đổ mồ hôi.
Huấn luyện viên nói tôi ra đòn rất chuẩn, chỉ là chưa đủ mạnh tay.
“Cô Tô, lúc đ.á.n.h người đừng nghĩ nhiều quá.”
“Nếu gặp kẻ đáng bị đ.á.n.h, cứ nhắm thẳng vào đây mà đ.ấ.m.”
Anh ấy chỉ vào cằm mình.
“Tôi sợ đ.á.n.h người ta bị thương.”
“Cô sợ gì chứ?”
“Lúc họ bắt nạt cô có sợ đâu.”
Tôi suy nghĩ một chút.
Thấy rất có lý.
Từ đó trình độ quyền anh tiến bộ vượt bậc.
...
Cuối tuần, tôi học cách đi chợ.
Chợ ở Thượng Hải khác hẳn Bắc Kinh.
Chợ Bắc Kinh thường là kiểu nhà bạt lớn.
Còn chợ Thượng Hải nằm trong những con hẻm nhỏ.
Mấy cô bán rau cũng bắt đầu quen mặt tôi.
“Cô gái nhỏ, hôm nay mua gì thế?”
“Dì ơi, rau cải này bán thế nào ạ?”
“Hai tệ một bó. Cháu nhìn xem, tươi lắm nhé!”
Tôi chọn hai bó.
Trong lúc bỏ rau vào túi cho tôi, dì ấy tiện miệng hỏi:
“Có bạn trai chưa?”
“... Chưa ạ.”
“Ôi trời, thế sao được. Lại đây dì nói cho nghe, cậu trai nhà bên cạnh dì...”
“Dì ơi, tối nay cháu còn có việc, cháu đi trước nhé!”
Tôi bỏ chạy mất dép.
Nhưng trong lòng chẳng hề hoảng hốt.
20 tuổi bị hỏi câu này, người ta sẽ cảm thấy hình như bản thân có vấn đề gì đó.
27 tuổi bị hỏi câu này, lại thấy chẳng có gì ghê gớm.
Duyên phận ấy mà.
Có thì nắm lấy.
Không có cũng không cần miễn cưỡng.
Một người có niềm vui của một người.
Hai người có phiền não của hai người.
Không ai hơn ai cả.
...
Mùa xuân năm đó, tôi một mình đi Iceland.
Những ngày cuối cùng của mùa cực quang, tôi xin nghỉ phép rồi bay tới Reykjavik.
Trong đoàn du lịch, ai cũng có đôi có cặp.
Chỉ có mình tôi đi một mình.
Cô hướng dẫn viên trẻ hỏi:
“Chị ơi, chị đi một mình à?”
“Ừ.”
“Bạn trai không đi cùng chị sao?”
Cô ấy hạ thấp giọng.
“Hay chị thuộc kiểu... thanh niên văn nghệ, thích du lịch một mình?”
“Đều không phải.”
Tôi bật cười.
“Chỉ là muốn tự mình đi dạo một chút thôi.”
“Vậy chị không thấy cô đơn à?”
“Không.”
Tôi chỉ lên bầu trời.
“Em nhìn xem, đây là phong cảnh không có ai tranh máy ảnh với chị.”
Tôi đứng trên cánh đồng băng tuyết.
Ngẩng đầu nhìn dải cực quang trải dài khắp bầu trời.
Màu xanh lá.
Màu tím.
Màu hồng.
Giống như một dòng sông đang chảy.
Từ cuối chân trời này tràn sang tận cuối chân trời kia.
Không khí lạnh đến mức như d.a.o cắt vào da mặt.
Nhưng trong lòng lại nóng hổi.
Bởi vì đây là lựa chọn của chính tôi.
Không phải vì muốn đi cùng ai.
Không phải vì muốn làm hài lòng ai.
Cũng không phải để đăng một bức ảnh “check-in cặp đôi” lên mạng xã hội.
Chỉ đơn giản là...
Tôi muốn tới.
Vậy nên tôi tới.
16
Tối hôm đó, tôi đăng một bức ảnh cực quang lên vòng bạn bè.
Dòng trạng thái chỉ có hai chữ:
“Tự do.”
Rất nhiều người bấm thích.
Trong đó có cả Phó Ngôn Thâm.
Sau khi bấm thích, anh còn gửi riêng cho tôi một tin nhắn.
“Su Vãn, em sống có tốt không?”
Nhìn tin nhắn ấy, tôi bỗng thấy hơi ngẩn ngơ.
Lần cuối cùng nhận được tin nhắn riêng của anh là ba tháng trước.
Khi anh nói:
“Anh hối hận rồi.”
Sau đó anh còn gửi thêm rất nhiều tin khác.
“Em ngủ chưa?”
“Có đó không?”
“Em nhìn thấy tin nhắn này không?”
“Anh không cố ý làm phiền em.”
“Chỉ là muốn hỏi thăm em thôi.”
Tôi không chặn anh.
Không phải vì còn hy vọng gì.
Mà đơn giản là lười.
Một người không đáng để bận tâm.
Ngay cả việc chặn cũng trở nên dư thừa.
Lần này nhìn thấy anh lại nhắn tin.
Tôi đột nhiên nhận ra một điều.
Có những chuyện bạn từng nghĩ là không thể vượt qua.
Nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại.
Nó chỉ là một cái gờ nhỏ trên đường đời.
“Tôi sống rất tốt.”
Tôi gõ chữ:
“Còn anh?”
Chênh lệch múi giờ hơn mười tiếng.
Tôi vốn tưởng ngày mai anh mới trả lời.
Không ngờ đối phương lập tức nhắn lại:
“Không tốt lắm.”
“Tại sao?”
“Gần đây anh luôn nhớ tới những chuyện trước đây của em.”
“Mỗi sáng không còn ai gửi dự báo thời tiết cho anh nữa.”
“Trong văn phòng cũng không còn ai giúp anh sắp xếp báo cáo.”
“Đến cả mẹ anh cũng bảo anh gầy đi rồi...”
Tôi không trả lời.
Anh tiếp tục gửi tới:
“Su Vãn, anh đã nghĩ kỹ rồi.”
“Thẩm Niệm thật ra không hợp với anh.”
“Bọn anh lúc nào cũng cãi nhau.”
“Người anh thật sự muốn là em...”
“Phó Ngôn Thâm.”
“Ừ?”
“Những lời này, anh nên nói trước khi kết hôn.”
Sau khi gửi xong, tôi úp điện thoại xuống rồi ném vào balo.
Trong những ngày ở Iceland, tôi không mở WeChat thêm lần nào nữa.
Đêm trở về Thượng Hải, tôi lại nhận được tin nhắn của anh.
Một đoạn rất dài.
Giọng điệu chân thành.
Nội dung thì rỗng tuếch.
Câu cuối cùng là:
“Su Vãn, chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé. Lần này anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.”
Tôi đọc từng chữ một.
Sau đó chỉ trả lời đúng một chữ:
“Không.”
Anh lập tức nhắn lại:
“Tại sao?”
Tôi gõ vài dòng.
Con trỏ nhấp nháy rất lâu.
Rồi tôi mới nhấn gửi.
“Điều anh hối hận không phải vì tôi đã rời đi.”
“Điều anh hối hận là không còn ai chăm sóc anh nữa.”
“Người anh muốn tìm không phải Su Vãn.”
“Mà là một bảo mẫu tên Su Vãn.”