Nụ hôn của Thẩm Mặc lạnh buốt, hệt như một vệt băng trượt dọc trên làn da nhạy cảm của cô.

Tô Thanh run b.ắ.n người, hai tay vô thức chống c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh để đẩy ra.

Nhưng Thẩm Mặc không hề nhúc nhích, vòng tay anh siết c.h.ặ.t lấy thắt lưng cô, giữ c.h.ặ.t cô trong khoảng không chật hẹp giữa cơ thể anh và chiếc bàn làm việc gỗ gụ.

“Buông tôi ra.” Giọng cô run rẩy, sự kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi mắt mở to.

Thẩm Mặc từ từ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh tối tăm, sâu thẳm như một đầm lầy không đáy, nhìn xoáy vào gương mặt nhợt nhạt của cô.

Ngón tay anh vẫn đặt trên nốt ruồi giả tạo nơi xương quai xanh, khẽ miết nhẹ một vòng.

“Em đang sợ hãi điều gì.” Giọng anh trầm thấp, không chút gợn sóng.

“Tôi là ai.” Tô Thanh nhìn thẳng vào anh, nước mắt sinh lý do quá sợ hãi đọng lại nơi khóe mắt.

“Anh đã làm gì với tôi. Nốt ruồi này, gương mặt này, cả ký ức của tôi nữa. Có phải tất cả đều do anh sắp đặt.”

Thẩm Mặc khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và đầy bí ẩn hiện lên.

Anh không phủ nhận, cũng không thừa nhận.

Sự im lặng của anh giống như một bản án t.ử hình đối với tinh thần đang trên bờ vực sụp đổ của cô.

“Tô Thanh, em rất thông minh.” Anh buông lỏng vòng tay, lùi lại một bước.

Khoảng cách đột ngột được nới rộng khiến luồng không khí lạnh ùa vào, làm cô khẽ rùng mình.

Thẩm Mặc quay lưng lại, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, nhấp một ngụm nhỏ.

“Nhưng người thông minh quá thường không sống lâu.”

Lời cảnh báo trần trụi khiến Tô Thanh lạnh toát sống lưng.

Cô nhìn bóng lưng cao lớn, cô độc nhưng đầy quyền lực của người đàn ông trước mặt.

Anh là một con quái vật ẩn mình dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo.

“Ngày mai là buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn Thẩm thị.” Thẩm Mặc không nhìn cô, giọng nói đều đều như đang ra lệnh.

“Tất cả các thành viên trong gia tộc và giới truyền thông đều sẽ có mặt.”

Anh đặt ly rượu xuống, xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo.

“Tôi cần em xuất hiện với tư cách là Mộc Miên. Một Mộc Miên hoàn hảo, không có bất kỳ tì vết nào.”

Tô Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u, vị tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng.

“Nếu tôi từ chối.”

Thẩm Mặc bước đến gần cô một lần nữa, cúi đầu xuống sát tai cô.

“Em không có quyền lựa chọn. Đừng quên bản hợp đồng, và cũng đừng quên số tiền viện phí khổng lồ của người em trai đang nằm viện.”

Lời đe dọa đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của cô.

Tô Thanh nhắm mắt lại, che đi sự bất lực và căm hận đang dâng trào.

“Tôi biết rồi.”

Thẩm Mặc hài lòng khẽ cười, ngón tay anh lướt nhẹ qua má cô một lần cuối trước khi xoay người bước ra khỏi phòng làm việc.

“Về phòng ngủ đi. Ngày mai sẽ là một ngày rất dài.”

Cánh cửa phòng làm việc khép lại, để lại Tô Thanh một mình giữa bóng tối và giai điệu u buồn của chiếc hộp nhạc vẫn đang chạy dở.

...

Sáng hôm sau.

Biệt thự Thủy Tinh náo nhiệt hơn hẳn thường ngày.

Một đội ngũ chuyên gia trang điểm và nhà thiết kế hàng đầu đã có mặt từ sớm theo lệnh của Thẩm Mặc.

Tô Thanh ngồi thẫn thờ trước chiếc gương trang điểm lớn ở phòng để đồ.

Những người thợ làm tóc và trang điểm vây quanh cô, không tiếc lời trầm trồ khen ngợi.

“Phu nhân thật sự quá đẹp. Làn da này quả là kiệt tác của tạo hóa.”

“Đúng vậy, ba năm không gặp, khí chất của Thẩm phu nhân dường như còn mặn mà và cuốn hút hơn xưa.”

Tô Thanh nhìn người phụ nữ trong gương.

Mái tóc đen nhánh được b.úi cao kiêu sa, lộ ra chiếc cổ thanh tú và bờ vai thon thả.

Chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, đính hàng ngàn viên pha lê nhỏ lấp lánh như những giọt sương mai.

Nốt ruồi ở xương quai xanh đã được khéo léo che đi bằng một lớp kem nền chuyên dụng, theo yêu cầu đặc biệt của Thẩm Mặc.

Cô nhìn bản thân, nhưng lại cảm thấy như đang nhìn một người xa lạ.

Một con b.úp bê bằng thủy tinh xinh đẹp, không có linh hồn, được nhào nặn theo ý muốn của kẻ khác.

“Xong rồi thưa phu nhân.” Người trưởng nhóm trang điểm cúi đầu cung kính.

Tô Thanh khẽ gật đầu, đứng dậy.

Cửa phòng mở ra, Thẩm Mặc đã đứng đợi sẵn ở hành lang.

Anh mặc một bộ suit thủ công màu đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh và nam tính.

Khi nhìn thấy cô bước ra, ánh mắt anh thoáng qua một tia kinh diễm, nhưng rất nhanh đã được thay thế bằng vẻ lạnh lùng thường nhật.

Anh bước đến, chìa cánh tay ra trước mặt cô.

“Đi thôi, phu nhân của tôi.”

Tô Thanh nhìn bàn tay anh, do dự một giây rồi đặt tay mình lên đó.

Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền qua, nhưng trái tim cô lại lạnh ngắt.

Họ cùng nhau bước xuống cầu thang, hướng về chiếc xe Rolls-Royce đang chờ sẵn ngoài sân biệt thự.

...

Địa điểm diễn ra buổi tiệc là khách sạn Grand Plaza - biểu tượng của sự xa hoa tại trung tâm thành phố.

Ngay khi chiếc xe của Thẩm Mặc dừng lại trước t.h.ả.m đỏ, hàng trăm ống kính máy ảnh đã đồng loạt hướng về phía này.

Ánh đèn flash nhấp nháy liên tục, sáng rực cả một góc trời.

Tô Thanh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Cô siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Thẩm Mặc.

“Đừng sợ.” Giọng Thẩm Mặc vang lên bên tai cô, trầm ổn và đáng tin cậy một cách kỳ lạ.

“Có tôi ở đây.”

Cửa xe mở ra.

Thẩm Mặc bước xuống trước, sau đó lịch sự đưa tay đỡ cô ra ngoài.

Một tiếng xôn xao lớn nổ ra trong đám đông phóng viên và quan khách.

“Mộc Miên. Đúng là Mộc Miên rồi.”

“Trời ạ, cô ấy thực sự đã trở lại. Tin đồn là sự thật.”

“Thẩm tổng và phu nhân vẫn tình cảm như xưa.”

Tô Thanh cố gắng giữ nụ cười chuẩn mực trên môi, bước đi uyển chuyển bên cạnh Thẩm Mặc.

Cô cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Có sự ngưỡng mộ, có sự tò mò, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt ghen tị và dò xét đầy ác ý.

Họ bước vào sảnh tiệc lộng lẫy, nơi tiếng nhạc cổ điển đang vang lên êm dịu.

Một người đàn ông với gương mặt có vài phần giống Thẩm Mặc bước đến phía họ.

Đó là Thẩm Duệ, em trai cùng cha khác mẹ của Thẩm Mặc, cũng là kẻ luôn dòm ngó chiếc ghế chủ tịch tập đoàn.

“Anh trai, chị dâu.” Thẩm Duệ nở nụ cười giả tạo, nâng ly rượu về phía hai người.

“Chị dâu mất tích ba năm, nay trở về trông vẫn trẻ trung như ngày nào. Thật khiến người ta phải kinh ngạc.”

Ánh mắt Thẩm Duệ sắc như d.a.o, lướt qua gương mặt Tô Thanh như muốn tìm ra một sơ hở nhỏ nhất.

“Cảm ơn chú đã quan tâm.” Thẩm Mặc lạnh lùng đáp, nâng ly rượu của mình lên.

“Mộc Miên mới hồi phục, không tiện trò chuyện nhiều.”

Thẩm Duệ cười khẩy, ánh mắt dừng lại ở trên xương quai xanh của Tô Thanh.

“Tôi nhớ trước đây chị dâu có một nốt ruồi rất đẹp ở đây mà. Sao hôm nay lại không thấy.”

Câu hỏi đột ngột của Thẩm Duệ khiến tim Tô Thanh như ngừng đập.

Cô đứng sững người, mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay.

Bí mật mà cô vừa phát hiện tối qua, giờ đây lại bị kẻ thù của Thẩm Mặc đem ra làm v.ũ k.h.í tấn công.

Nếu cô không trả lời khéo léo, thân phận thế thân của cô sẽ bị bại lộ ngay lập tức.

Nhưng Thẩm Mặc lập tức bình thản trả lời thay cô: "Mộc Miên sau t.a.i n.ạ.n bị sẹo ở vùng đó, nên cô ấy đã phẫu thuật xóa sẹo và vô tình làm mờ nốt ruồi. Cô ấy rất nhạy cảm về những tì vết trên cơ thể mình."

Chương 5 - Người Vợ Thế Thân Hoàn Hảo Của Tổng Tài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia