Thì ra...

Mối tình khiến bao người ngưỡng mộ giữa Hạ Vấn Tân và Tống Như...

Chỉ là cái cớ để anh điều tra nguyên nhân tôi phải ngồi tù.

Chỉ tiếc...

Miệng Tống Như kín như bưng.

Nhưng cuối cùng...

Anh vẫn lần ra được chút manh mối.

Tôi bỗng nhớ lại.

Trước khi kết hôn, có một hôm Hạ Vấn Tân vô cùng phấn khích hỏi tôi:

“A Âm, em có muốn báo thù không?”

“Không muốn.”

Tôi lắc đầu.

“Xem như đã trả hết nợ nhau rồi.”

Đến tận hôm nay.

Sau bao năm trôi qua.

Tôi mới hiểu.

Có lẽ vào ngày hôm ấy...

Anh đã điều tra ra toàn bộ sự thật.

Vì tôi...

Anh đi tìm chân tướng.

Cũng vì tôi...

Anh lại chôn vùi chân tướng ấy.

Hóa ra...

Tất cả...

Đều là vì tôi.

Cảm xúc trong mắt tôi dữ dội cuộn trào.

Toàn thân không ngừng run rẩy.

Nước mắt từng giọt...

Từng giọt...

Lặng lẽ rơi xuống.

7

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại…”

“Diễn xuất của anh chắc hẳn rất rất xuất sắc.”

“Xuất sắc đến mức lừa được tất cả mọi người…”

“Cả em nữa.”

“Em có biết không, lúc anh đến tìm em, bảo em lấy anh…”

“Biểu cảm và ánh mắt của em khi đó đáng yêu đến nhường nào.

“Thôi vậy…”

“Lại nói nhiều rồi.”

Hạ Vấn Tân khẽ ho một tiếng.

Vốn là người lạnh lùng, kiêu ngạo, vậy mà lúc này giọng anh lại hiếm hoi mang theo chút ngượng ngùng của một chàng trai trẻ:

“Tống Đường Âm…”

“Em có thể...Cũng thích anh một chút được không?”

“Đời này có lẽ anh sẽ không nghe được câu trả lời.”

“Vậy thì...Đợi đến kiếp sau.”

“Khi anh đi tìm em...Em hãy nói cho anh biết nhé.”

Giữa tiếng phanh xe ch.ói tai.

Giữa những tiếng la hét, hỗn loạn của đám đông.

Tôi nghe rất rõ...

Câu nói cuối cùng của anh.

Anh nói:

“Tống Đường Âm…”

“Anh thật sự…”

“Thật sự…”

“Thật sự…”

“Rất thích em.”

Ở cuối câu nói...

Lại còn mang theo một ý cười rất khẽ.

Mọi cảm xúc mà tôi cố gắng kìm nén bấy lâu...

Cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.

Trong căn phòng khách trống trải.

Trên bàn vẫn còn đặt bó hoa bách hợp Hạ Vấn Tân mang về cách đây vài ngày.

Từ trước đến nay...

Tôi vẫn luôn thích hoa bách hợp.

Thế nên anh nâng bó hoa đến trước mặt tôi như dâng một báu vật.

“A Âm, thơm không?”

“Anh đã đích thân chọn từng cành một đấy.”

“A Âm…”

“Từ nay hoa trong nhà cứ để anh thay.”

Lúc ấy.

Ý cười lấp lánh trong mắt anh...

Dịu dàng như ánh sao.

Sao tôi có thể nỡ nói một lời từ chối.

Thế nhưng...

Người hứa hẹn...

Lại là người thất hứa.

Anh rời đi trước.

Cũng mang theo chút sức sống cuối cùng của những đóa bách hợp.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa kính chạm lên bờ vai tôi.

Tôi giơ tay định chạm vào.

Nhưng chỉ cảm thấy lạnh buốt như băng.

Đến tận hôm nay.

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy tình yêu cuồn cuộn, mãnh liệt mà Hạ Vấn Tân vẫn luôn chôn giấu dưới lớp băng giá.

Chỉ tiếc rằng...

Dường như...

Đã quá muộn rồi.

8

Một tuần sau, luật sư Trần lại gặp bà Hạ.

Anh đến lấy giấy chuyển nhượng quyền thừa kế.

Đã theo Hạ Vấn Tân nhiều năm, anh cũng không ít lần gặp bà Hạ.

Trong ấn tượng của anh.

Bà Hạ mãi mãi là một người phụ nữ đoan trang, dịu dàng, luôn mỉm cười.

Giống như một pho tượng Phật bằng ngọc được đặt trên cao.

Lặng lẽ nhìn thế gian đổi thay.

Không vui.

Không giận.

Cũng chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Ngay cả khi nghe tin Hạ Vấn Tân qua đời.

Bà cũng chỉ khựng lại trong giây lát.

Đến cả vành mắt cũng không đỏ.

Hạ Vấn Tân đối xử với bà tốt đến thế.

Vậy mà...

Đổi lại chỉ là một giọt nước mắt.

Đã không biết bao lần, luật sư Trần cảm thấy thay Hạ Vấn Tân...

Thật không đáng.

Nhưng lần này.

Vừa bước vào phòng khách.

Anh đã nhìn thấy bà Hạ ôm c.h.ặ.t mấy bó hoa bách hợp đã héo úa từ lâu.

Gương mặt trắng bệch hơn cả tuyết rơi.

Thấy anh.

Bà thậm chí còn chẳng buồn nở một nụ cười xã giao.

Chỉ lạnh nhạt nói:

“Luật sư Trần.”

“Hãy quyên góp toàn bộ tài sản của anh ấy cho cô nhi viện đi.”

“Tôi không cần.”

Giọng điệu không hề có ý thương lượng.

Trước khi rời đi.

Luật sư Trần vẫn không nhịn được mà quay đầu hỏi:

“Phu nhân…”

“Bà từng yêu tổng giám đốc Hạ chưa?”

Bà Hạ chỉ khẽ mỉm cười.

Nhưng không trả lời.

Nhiều năm sau.

Bà Hạ đã trở thành một nhà từ thiện được các phương tiện truyền thông liên tục đưa tin.

Bà tài trợ cho không biết bao nhiêu trẻ mồ côi.

Lần gặp lại bà...

Là bên giường bệnh.

Rõ ràng mới chỉ 45 tuổi.

Thế nhưng mái tóc đã bạc trắng.

Khi ấy.

Bà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Như thể đang nhìn thấy một ai đó.

Trên gương mặt hiện lên nét ngây thơ, dịu dàng của thiếu nữ.

Bà khẽ nói:

“Có.

“Tôi vẫn luôn yêu anh ấy.”

9

“A Âm, mẹ xin con, cứu em gái con đi. Con bé còn trẻ như vậy, sao có thể vào tù được chứ?”

“Chị ơi, em thật sự biết sai rồi. Em không cố ý đâu. Em không muốn ngồi tù. Em là ngôi sao nổi tiếng, nếu phải vào tù thì cả đời em coi như hỏng mất rồi.”

Khi tỉnh lại từ màn đêm đen đặc.

Bên tai tôi là những tiếng khóc lóc, van xin hỗn loạn.

Đầu đau như b.úa bổ.

Tôi chậm rãi mở mắt.

Lúc này mới nhìn rõ khung cảnh trước mắt.

Tống Như quỳ bệt dưới đất, khóc đến mức gục cả người.

Bố Tống ôm cô ta vào lòng, đau xót dỗ dành.

Còn mẹ Tống thì nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi. Nước mắt giàn giụa trên mặt, giọng nói nghẹn ngào nhưng vô cùng nghiêm túc.

“A Âm, con thay em gái con ngồi tù được không?”

Tôi lặng lẽ nhìn bà.

Sự im lặng của tôi dường như khiến bà có thêm hy vọng.

Mẹ Tống c.ắ.n răng nói:

“A Âm, hiện trường không có camera giám sát. Chỉ có con và A Như ở đó. Đám paparazzi cũng chỉ chụp được một bóng lưng mờ, không thể nhận ra là ai.”

“Chỉ cần con nhận là mình vô tình đẩy Hạ Hiểu Hiểu ngã, cảnh sát sẽ không điều tra ra được gì đâu.”

“Con yên tâm, sau khi vào tù, mẹ nhất định sẽ lo liệu mọi chuyện cho con, sẽ không để con phải chịu khổ.”

“Đợi con ra tù, cả nhà họ Tống sẽ nuôi con cả đời.”

Chương 3 - Người Yêu Nhau Rồi Sẽ Gặp Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia