Giống hệt người đàn ông trong ký ức.
Người từng mỉm cười hỏi tôi...
Có thích anh không.
Tôi cúi đầu.
Ép cảm giác chua xót nơi đầu mũi xuống.
Rồi gật đầu thật mạnh.
“Ngon lắm.”
Cũng...
Rất thích.
14
Cuối cùng.
Bát mì ấy...
Vẫn bị bỏ vào thùng rác.
Bởi vì tôi khóc.
Hạ Vấn Tân tưởng rằng tôi khóc vì món ăn quá dở.
Thế là anh cầm đũa nếm thử một miếng.
Ngay giây sau.
Bát mì đã nằm gọn trong thùng rác.
Anh nhăn mặt.
Vẻ mặt đầy bất mãn:
“Anh cũng muốn khóc luôn đây.”
“Sao lại khó ăn đến thế chứ?”
Đáng yêu vô cùng.
Khiến tôi bật cười.
Bao nặng nề trong lòng cũng theo nụ cười ấy mà tan đi.
Tôi dịu dàng động viên anh.
“Không sao.”
“Sau này…”
“Anh nhất định sẽ nấu ăn rất ngon.”
“Tại sao?”
Tôi mỉm cười.
“Bởi vì…”
“Trong tương lai.”
“Em sẽ là vị khách duy nhất của anh.”
Ánh mắt người đàn ông khẽ d.a.o động.
Đôi mắt sâu thẳm như đang suy nghĩ điều gì.
Giọng nói trầm thấp.
“Tống Đường Âm.”
“Trong tương lai...Em là gì của anh?”
Tôi khựng lại.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Đúng lúc chạm phải đôi mắt đen láy.
Đầy tự tin.
Cũng đầy chắc chắn.
Anh đoán ra rồi.
Phải.
Anh vốn luôn thông minh như vậy.
“Có lẽ là...”
Tôi ngừng lại trong giây lát.
Rồi chậm rãi nói:
“Là người anh yêu.”
Người yêu.
Là người cùng anh yêu nhau.
Tôi vốn nghĩ Hạ Vấn Tân sẽ sững sờ.
Hoặc nhíu mày truy hỏi.
Thế nhưng...
Sắc mặt anh lại dịu đi.
Khóe mắt cong lên.
Khóe môi cũng khẽ nhếch.
Vẻ hờ hững thường ngày dần tan biến.
Chỉ còn lại sự chân thành.
Anh khẽ nói:
“Vậy thì tốt.”
Vậy thì tốt.
Nhìn nốt ruồi lệ dưới khóe mắt anh khẽ rung theo nụ cười.
Tôi bỗng muốn biết...
Nó sẽ có mùi vị gì.
Nghĩ rồi.
Tôi cũng làm luôn.
Tôi kiễng chân.
Nhẹ nhàng hôn lên nốt ruồi nơi khóe mắt anh.
Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của anh.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ:
“Hạ Vấn Tân.”
“Em rất thích anh.”
Kiếp trước...
Em quên mất chưa từng nói với anh.
Vậy nên...
Kiếp này.
Em sẽ nói cho anh nghe.
Em thích anh.
Vẫn luôn...
Rất thích anh.
15
Trước khi đi ngủ, Hạ Vấn Tân kéo chăn đắp cẩn thận cho tôi.
“Nếu em sợ…”
“Thì gọi điện cho anh.”
“Anh sẽ sang ngay.”
Trước khi rời khỏi phòng, anh còn tháo lá bùa bình an vẫn luôn đeo trên cổ, đặt vào lòng bàn tay tôi.
Tôi biết lá bùa này.
Từ nhỏ Hạ Vấn Tân đã ốm yếu.
Bà Hạ đặc biệt đi cầu cho anh một lá bùa bình an.
Để phù hộ anh lớn lên bình an khỏe mạnh.
Giờ đây...
Anh lại dùng nó để bảo vệ tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t miếng ngọc trong tay.
Tim đập loạn nhịp.
Hai má cũng nóng bừng.
Mãi đến khi Hạ Vấn Tân chậm rãi bước ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tôi mới chợt nhận ra...
Mặt mình hơi mỏi.
Đưa tay chạm lên khóe môi.
Tôi mới biết.
Thì ra mình vẫn luôn cười.
Trong lòng cũng đầy ắp một cảm giác khó tả.
Hạ Vấn Tân vẫn luôn như vậy.
Bề ngoài là một công t.ử ăn chơi, dường như chẳng để tâm đến bất cứ điều gì.
Nhưng thực ra...
Lại là người chu đáo và dịu dàng nhất.
Đêm ấy.
Mãi đến nửa đêm tôi vẫn không ngủ được.
Vừa háo hức.
Lại vừa thấp thỏm.
Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại đặt cạnh gối.
Nghĩ một lúc.
Không biết giờ này Hạ Vấn Tân đã ngủ chưa.
Gọi điện thì sợ làm phiền anh.
Hay là...
Nhắn một tin thôi.
[Anh ngủ chưa?]
Tin nhắn vừa gửi đi.
Tôi lại thấy mình hơi thừa thãi.
Đang định thu hồi.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Ngay sau đó...
Là tiếng mở cửa.
Khi tôi ngẩng đầu lên.
Hạ Vấn Tân đã đứng trước giường tôi.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ.
Rơi trên bờ vai anh.
Những đường nét sắc sảo trên gương mặt cũng trở nên dịu dàng hơn dưới ánh trăng.
Anh cúi người.
Nhẹ giọng hỏi:
“A Âm. Sao vậy?”
Từ lúc tôi gửi tin nhắn...
Đến giờ.
Chưa đầy một phút.
Vậy mà anh đã đến.
Anh thật sự làm đúng như lời mình nói.
Anh nói sẽ đến.
Thì bất kể đêm đã khuya thế nào.
Anh cũng sẽ đến.
Có lẽ...
Giống như tôi.
Đêm nay.
Anh cũng chưa từng chợp mắt.
Chỉ vì sợ...
Lỡ tôi thật sự cần anh.
Nghĩ đến đó.
Trái tim tôi bỗng thắt c.h.ặ.t.
Vừa đau.
Lại vừa nghẹn.
16
Tôi cứ thế ở lại nhà Hạ Vấn Tân suốt nửa tháng.
Điều thú vị nhất mỗi ngày...
Là chờ anh tan làm trở về.
Anh vào bếp tiếp tục luyện tay nghề nấu nướng.
Còn tôi tựa bên khung cửa.
Lặng lẽ ngắm nhìn anh.
Thỉnh thoảng lại giúp anh một tay.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Anh vuốt tóc ra sau.
Để lộ gương mặt tuấn tú vẫn còn vài phần non nớt.
Ánh đèn phủ lên người anh một lớp sáng dịu nhẹ.
Khiến cả người anh toát lên vẻ ôn hòa, ấm áp.
Lúc này.
Anh vẫn chưa tốt nghiệp đại học.
So với tổng giám đốc Hạ quyết đoán, lạnh lùng của kiếp trước.
Hạ Vấn Tân của hiện tại...
Vẫn còn mang theo nét trẻ trung và ngây ngô.
Đó là quãng thời gian...
Tôi chưa từng xuất hiện.
Cũng chưa từng biết đến.
Thỉnh thoảng anh ngước mắt nhìn tôi.
Khóe môi khẽ cong lên.
Tình yêu trong đôi mắt trong veo ấy.
Muốn giấu...
Cũng chẳng giấu nổi.
Anh...
Thật sự rất thích tôi.
Đến lúc này.
Tôi mới bừng tỉnh.
Trong những năm tháng mà tôi không hề hay biết.
Hạ Vấn Tân vẫn luôn rất nghiêm túc...
Rất chân thành...
Mà yêu tôi.
Trái tim tôi bỗng co thắt.
Bao cảm xúc nơi đáy lòng theo dòng m.á.u lan khắp cơ thể.
Cuối cùng...
Chỉ hóa thành một tiếng thở dài thật khẽ.
17
Nhìn tay nghề nấu nướng của Hạ Vấn Tân ngày một tiến bộ.
Nhà họ Tống cuối cùng cũng không thể ngồi yên.
Tôi từng nghĩ.
Họ sẽ không dễ dàng để Tống Như nhận tội rồi vào tù.
Nhưng tôi không ngờ...
Họ lại mua chuộc người đại diện của Hạ Hiểu Hiểu.
Để người đó đứng ra chỉ đích danh tôi mới là hung thủ thật sự.
Đê tiện.
Và vô liêm sỉ đến cực điểm.
Trước ống kính.
Mẹ Tống công khai chuyện thân thế của tôi và Tống Như.
Bà khóc đến nước mắt giàn giụa:
“Tôi thật sự không ngờ…”
“A Âm lại cố ý làm hại người khác.”
“Con bé vốn luôn là một đứa trẻ ngoan.”