Không có bóng dáng người mà tôi vẫn luôn quen thuộc.
Tim tôi bỗng đau nhói.
Ký ức lần lượt hiện lên trong đầu.
Hết cảnh này...
Đến cảnh khác.
Cuối cùng.
Dừng lại ở giọng nói khàn khàn xen lẫn tiếng nhiễu điện:
“A Âm…”
“Anh thật sự…”
“Thật sự…”
“Rất thích em.”
Thì ra...
Là mơ.
Tôi chợt hiểu.
Đúng là...
Một giấc mơ đẹp.
Tôi siết c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c mình.
Tay chân lạnh ngắt.
Như bị nhốt trong một tấm lưới vô hình.
Không khí từng chút một bị rút cạn.
Tôi gần như không thể thở nổi.
Nước mắt cứ từng giọt...
Từng giọt...
Rơi xuống.
“A Âm. Sao vậy?”
Đúng lúc ấy.
Có người đẩy cửa bước vào.
Vội vàng đi đến trước mặt tôi.
Ánh mắt đầy hoảng hốt.
Qua màn nước mắt mờ nhòe.
Tôi đưa tay lau mắt.
Cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt người đàn ông trước mặt.
“A Âm.”
“Không sao đâu.”
“Anh chỉ ra ngoài giải quyết chuyện của nhà họ Tống.”
“Anh đã tìm được người đại diện mà họ mua chuộc.”
“Cũng tìm được người công nhân vệ sinh hôm đó vô tình đi ngang qua.”
“Ông ấy tận mắt nhìn thấy Tống Như đẩy Hạ Hiểu Hiểu xuống cầu thang.”
“Tống Như đã bị kết tội.”
“Nhà họ Tống cũng đang bị anh khởi kiện vì tội vu khống.”
“A Âm.”
“Từ nay…”
“Sẽ không còn ai có thể vu oan cho em nữa.”
Vừa nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Anh vừa kể cho tôi nghe tất cả những chuyện đã xảy ra trong lúc tôi ngủ.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Rồi khẽ tựa vào lòng anh.
Lắng nghe tiếng tim anh đập.
Mạnh mẽ.
Rõ ràng.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Cuối cùng...
Tôi mỉm cười.:
“Không sao.”
“Em chỉ nhớ anh thôi.”
Tôi khẽ nói với anh:
“Hạ Vấn Tân.”
“Em đã từng nói với anh chưa?”
“Em thật sự…”
“Thật sự…”
“Thật sự…”
“Rất thích anh.”
Người đàn ông khẽ cười.
Rồi ôm tôi thật c.h.ặ.t vào lòng.
Anh nói:
“A Âm.”
“Anh cũng rất thích em.”
20
Những người yêu nhau, sau bao năm xa cách.
Cuối cùng cũng nói ra tình yêu dành cho đối phương.
Núi cao, biển rộng.
Thời gian, không gian.
Đều không thể ngăn cản...
Những người yêu nhau gặp lại.
……….
Ngoại truyện: Hạ Vấn Tân
1
Tôi đã trọng sinh.
Sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là đến nhà họ Tống.
Nhưng tôi phát hiện...
Nhà họ Tống lúc này vẫn còn vô cùng hòa thuận.
Tống Đường Âm vẫn là nữ thần lạnh lùng, thông minh nhất toàn trường.
Chứ không phải bà Hạ dịu dàng bên ngoài, nhưng trái tim đã sớm bị tổn thương đến chằng chịt vết thương của kiếp trước.
A Âm rất thiếu cảm giác an toàn.
Những ngày tháng trong tù quá khổ sở.
Lại vì bị người khác đố kỵ, những phạm nhân kia thường cố tình hành hạ cô vào giữa đêm.
Thế nên sau khi ra tù...
Cho dù đã ngủ say, chỉ cần có một chút động tĩnh, cô cũng sẽ lập tức bừng tỉnh.
Sau đó không sao ngủ lại được.
Cứ ngồi như vậy suốt cả đêm.
Thế nhưng dù vậy...
Ban ngày cô vẫn có thể hoàn thành mọi công việc không chút sai sót.
A Âm của tôi...
Vừa là bông tuyết mong manh.
Lại vừa là cây tùng kiên cường.
Thoạt nhìn, dường như chỉ cần một tia nắng cũng đủ khiến tuyết tan biến.
Nhưng thực ra...
Cô lại vững vàng đến mức không gì có thể đ.á.n.h gục.
Tôi yêu cô.
Cũng ngưỡng mộ cô.
Trong lễ chào đón tân sinh viên của trường, Tống Đường Âm với tư cách chủ tịch hội sinh viên đã lên sân khấu phát biểu.
Tôi ngồi bên dưới.
Từ xa nhìn về phía cô.
Cô gái mặc đồng phục, mái tóc buộc đuôi ngựa, để lộ gương mặt xinh đẹp nhưng vẫn còn nét non nớt.
Cô thoải mái tỏa sáng vẻ đẹp của mình.
Cũng tự tin thể hiện kiến thức uyên bác.
Khiến không ít người chẳng biết là đang say mê ngắm nhìn cô...
Hay đã bị cuốn vào bài phát biểu của cô.
A Âm lúc này...
Chính là cô học bá trẻ trung, đơn thuần trong ký ức của tôi.
Tống Đường Âm đứng trên bục phát biểu.
Gió thổi tới từ phía trước, làm vài sợi tóc cô tung bay.
Ánh nắng dường như đặc biệt thiên vị cô.
Phủ lên người cô một lớp ánh vàng nhàn nhạt.
Trong khoảnh khắc ấy...
Tôi bỗng nghĩ.
Giá như thời gian có thể mãi mãi dừng lại ở giây phút này thì tốt biết bao.
A Âm của tôi sẽ không bao giờ phải chịu đựng những đau khổ và giày vò ấy.
Mãi mãi giữ được sự đơn thuần.
Vui thì cười.
Đau thì khóc.
Không phải chịu những lời đồn đại ác ý.
Không bị người khác chế giễu, nhục mạ.
Như vậy...
Thật tốt biết bao.
2
Tôi đã sớm biết Tống Như sẽ gây chuyện.
Vì thế, tôi cố ý lắp camera giám sát tại hành lang hẻo lánh ấy.
Vốn định đợi đúng lúc sẽ công bố đoạn ghi hình.
Nhưng tôi lại nhận được tin nhắn cầu cứu của Tống Đường Âm.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Tôi đã biết.
A Âm cũng trở về rồi.
Tôi muốn biết thái độ của cô trong kiếp này.
Muốn biết...
Cô sẽ xử lý nhà họ Tống như thế nào.
Lần này, cô đã từ chối nhận tội thay.
Cô rời khỏi nhà họ Tống.
Tôi nhìn thấy cô lặng lẽ kéo vali, một mình bước đi trên con đường rợp bóng ngô đồng vắng người.
Khi nhìn thấy tôi...
Cô nở một nụ cười rạng rỡ.
Khiến tôi cảm thấy...
Ừm.
Ánh nắng ngày hôm ấy thật ấm áp.
Tôi đưa cô về nhà.
Giả vờ như mình không biết gì cả.
Tôi loay hoay rất lâu.
Cuối cùng làm ra một bát mì trông chẳng có chút hấp dẫn nào.
Nhìn cô sững người.
Từng chút một dẫn dắt cô nhận ra tình yêu tôi dành cho cô.
Nhìn thấy trái tim cô rung động vì tôi.
Đáng lẽ tôi phải vui mới đúng.
Nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô...
Tôi lại chỉ cảm thấy đau lòng.
Thôi vậy.
Tôi nghĩ.
Chỉ cần tôi yêu cô là đủ rồi.
Cô có yêu tôi hay không...
Thật ra đâu quan trọng đến thế.
Nhưng cuối cùng...
Cô lao vào lòng tôi.
Ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Dán sát vào người tôi rồi nói:
“Hạ Vấn Tân.”
“Em thật sự…”
“Thật sự…”
“Thật sự…”
“Rất thích anh.”
Khoảnh khắc ấy...
Tôi chỉ cảm thấy muôn hoa đều nở rộ khắp đất trời.
Tôi cố gắng kìm nén cảm giác cay xè nơi khóe mắt.
Chậm rãi đáp lại công chúa của mình từng chữ một:
“Anh cũng vậy.”
“Tống Đường Âm.”
“Anh cũng thật sự…”
“Thật sự…”
“Thật sự…”
“Rất thích em.”
3
Người ta thường nói...
Những người yêu nhau rồi sẽ gặp lại.
Vậy nên tôi nghĩ...
Ngày gặp lại ấy.
Ánh nắng nhất định sẽ rất ấm áp.
(Hết).