“Tuy với tư cách là U Lan Ma Quân, hắn không hề coi trọng chút tiền lẻ này, nhưng hắn vẫn tò mò, rốt cuộc nàng định kiếm khoản linh thạch này như thế nào.”
Lâm Phong Trí có được lời hứa của hắn, lập tức cúi đầu gạch tên Công xưởng luyện chế ra khỏi danh sách cần xây dựng trong Hóa Vân Chi Cảnh, vì Lang Huyết Khoáng chính là một trong những nguyên liệu xây dựng công xưởng luyện chế của Hóa Vân Chi Cảnh.
Theo tình hình hiện tại, chọn ưu tiên xây dựng công xưởng luyện đan là khoản đầu tư chi phí nhỏ nhất.
Quyết định xong, Lâm Phong Trí liền giao danh mục nguyên liệu cần thiết cho Tằng Huyền, bảo ông theo tên gọi và giá cả được đ.á.n.h dấu trên đó mà đi mua từng món.
“Chú Tằng, sau khi chốt người bán nhớ ký khế ước trước, trước khi giao tiền đặt cọc, hãy bảo đối phương dẫn chú đi nghiệm thu hàng, bắt họ xuất mẫu thử, lúc giao hàng sau này lấy mẫu thử làm chuẩn.
Nếu thấp hơn chất lượng mẫu thử thì chúng ta không nhận hàng, chú hiểu chưa?"
Lâm Phong Trí dặn dò, “Còn nữa, tổng số tiền mua sắm đạt đến năm vạn linh thạch thượng phẩm thì có thể đàm phán hoa hồng, tối đa có thể giảm ba phần mười hoa hồng ban đầu, chú nhớ đàm phán với họ.
Và cứ mỗi một vạn linh thạch thượng phẩm giao dịch, Trân Lung Lệnh của chú sẽ tích lũy tư cách tương ứng, những tư cách này có thể đổi lấy dịch vụ đặc biệt của Trân Lung Các, ví dụ như tin tức về các nguyên liệu bán tháo giá rẻ, rất hữu ích với chúng ta."
“Còn có chuyện như vậy sao?
Trước đây ta chưa từng nghe qua."
Tằng Huyền cầm Trân Lung Lệnh màu xanh lam, biểu cảm như thể đã bỏ lỡ một vụ làm ăn lớn nào đó vậy.
“Những thứ này nếu chú không hỏi họ, họ sẽ không nói cho chú đâu, chỉ để dành cho người nhà thôi."
Lâm Phong Trí đáp.
Nàng quá quen thuộc với những mánh khóe trong này rồi.
“Để Tiểu Tưu đi cùng chú, con bé ăn nói khéo léo, có thể giúp chú trả giá."
Dứt lời, nàng lại nói thêm.
Tiểu Tưu miễn cưỡng coi câu nói này là lời khen ngợi, lại hỏi:
“Còn cô thì sao?"
“Ta ư?"
Lâm Phong Trí chỉ mũi mình nói, “Giúp tông môn các người kiếm xong tiền rồi, ta phải kiếm chút linh thạch cho riêng mình chứ!"
Công là công, tư là tư, nàng cũng cần phải kiếm linh thạch mà!
Trong túi còn đang trữ mấy ngàn linh thạch, cứ để đó mãi thì lãng phí quá, nàng phải nghĩ cách dùng tiền đẻ ra tiền mới được.
“Được rồi được rồi, cô lo việc của cô đi, những thứ này cứ giao cho ta."
Tằng Huyền không ép Lâm Phong Trí, nàng đã giúp họ rất nhiều rồi, cứ giữ người ta lại mãi, quay đầu người ta chạy mất thì mới phiền.
“Vậy làm phiền hai người rồi."
Lâm Phong Trí vẫy vẫy tay, tự mình đi ra ngoài, định chuyển sang khu vực khác dạo quanh.
Mới đi được hai bước, có người chọc vào lưng nàng.
Nàng quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt của Lăng Thiếu Ca.
“Cô có phải quên gì rồi không?"
Lăng Thiếu Ca mỉm cười nhìn nàng.
Lâm Phong Trí cười gượng - đã quên mất hắn rồi.
“Ma...
Lăng Ca có gì phân phó?"
“Thời gian sắp tới rồi, có muốn đi Thức Tiên Hội xem một chút không?"
Lăng Thiếu Ca hất cằm về phía bên ngoài ra hiệu.
“Thức Tiên Hội?"
Lâm Phong Trí do dự nói, “Muốn, nhưng ta không có tư cách."
Ai mà không muốn đi Thức Tiên Hội chứ?
Nhưng nàng không muốn đi làm phiền Cung Yến Thanh.
“Cô không có, ta có!"
Lăng Thiếu Ca dùng hai ngón tay kẹp một vật từ từ nâng lên, như ý nguyện nhìn thấy đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc của nàng.
Trân Lung Lệnh màu đen.
Lâm Phong Trí lần đầu tiên nhìn thấy.
Lời tác giả:
“Tiếp tục kế hoạch phát tài thôi.”
————
◎ Yêu Hoàng Xích Khôi Thái Hư Đồ. ◎
Trên tấm Trân Lung Lệnh đen nhánh thỉnh thoảng lại lóe lên một tia kim mang, chứng tỏ sự khác biệt của lệnh bài này.
Lâm Phong Trí đáng lẽ phải nghĩ đến, với tư cách là đại Ma tôn Tây Cảnh, chủ nhân hiện tại của U Lan Sơn, trong tay hắn chắc chắn phải nắm giữ Trân Lung Lệnh tượng trưng cho thân phận và địa vị.
Lăng Thiếu Ca chắc chắn là cố ý, cố ý vào lúc này mới khoe ra tấm Trân Lung Lệnh màu đen này.
Nàng không thể để hắn được như ý, để hắn nhìn thấy bất kỳ sự ngưỡng mộ hay phấn khích nào trên gương mặt mình.
Nhưng ch-ết tiệt, nàng thực sự rất động tâm.
Thức Tiên Hội là buổi đấu giá mà bao nhiêu tu sĩ mơ ước được tham dự, dù chỉ là vào để mở mang tầm mắt thôi cũng đã tốt lắm rồi.
Vừa nghe tin Cung Yến Thanh muốn tham dự Thức Tiên Hội, lòng nàng đã ngứa ngáy rồi, chỉ là ngại vì chưa thân với đối phương lắm nên không cưỡng cầu, nhưng giờ thì khác rồi, nàng và Lăng Thiếu Ca... tình giao chắc là... cũng được nhỉ?
Nhìn ánh mắt mong đợi của Lăng Thiếu Ca, Lâm Phong Trí quyết định vứt bỏ cái vẻ mặt hư vô, để vị Ma tôn đại nhân này được như ý nguyện một chút.
“Oa!
Trân Lung Lệnh màu đen, hóa ra Ma tôn là vị khách tôn quý nhất của Trân Lung Các!"
Nàng nở nụ cười tiêu chuẩn lộ tám cái răng, tông giọng cũng nâng lên cao, đầy ngạc nhiên, “Không biết vị khách quý này, có thể mang ta theo không?"
Lăng Thiếu Ca câm nín.
Hắn đúng là muốn khoe khoang, chấn nhiếp tu sĩ nhỏ bé trước mặt này, nhưng nàng phối hợp giả quá, giả đến mức nhìn một cái là thấy ngay.
“Câm miệng, bớt làm bộ đi."
Hắn cầm lệnh bài gõ nhẹ vào đầu nàng, bật cười, “Đi theo ta."
Lâm Phong Trí vui vẻ đi theo.
Trân Lung Lệnh màu đen quả nhiên khác biệt, Lăng Thiếu Ca vừa xuất trình, lập tức kinh động đến quản sự của Trân Lung Các.
Lâm Phong Trí cùng hắn được mời vào nhã sảnh của Trân Lung Các, trong sảnh đã đứng sẵn một nam một nữ tu sĩ tùy tùng.
Quản sự tiếp đón Lăng Thiếu Ca xong, lại dặn dò vài câu, rồi giao Lăng Thiếu Ca cho hai tu sĩ kia phụ trách.
Lâm Phong Trí rõ phong cách làm việc của Trân Lung Các.
Hai tu sĩ này, một người chuyên giải thích về vật phẩm đấu giá cho khách hàng dùng lệnh đen, một người chuyên để khách hàng dùng lệnh đen sai bảo.
Ngoài ra, Trân Lung Các còn chuẩn bị hai tiên đồng trà nước hầu hạ cho khách dùng lệnh đen, vô cùng chu đáo.
Thêm nữa, khách dùng lệnh đen đến Thức Tiên Hội đều có truyền tống trận chuyên dụng, là truyền thẳng đến phòng riêng, tính bảo mật cực cao, tuyệt đối không để lộ thân phận của khách hàng.
“Đây là tư liệu vật phẩm đấu giá của Thức Tiên Hội hôm nay, xin hai vị thượng tiên xem qua."
Nữ tu cung kính dâng lên mỗi người một thẻ ngọc, trên mặt treo nụ cười tiêu chuẩn, “Hai vị đến hơi muộn, Thức Tiên Hội đã đi được hơn một nửa, ba vật phẩm đấu giá đầu tiên đã có chủ rồi."
Nàng vừa giới thiệu tình hình Thức Tiên Hội với hai người, vừa dẫn Lăng Thiếu Ca đi về phía truyền tống trận.
Lâm Phong Trí theo sau hắn, cuối cùng là nam tu kia.
Bốn người đi được một lúc thì đến trước truyền tống trận, Lâm Phong Trí theo họ bước vào đó, trước mắt ánh sáng đan xen, khi mọi thứ rõ ràng trở lại, nàng và Lăng Thiếu Ca đã xuất hiện trong một nhã thất.