“Có sư phụ và không có sư phụ, hoàn toàn là hai con đường tu tiên khác biệt hoàn toàn.”

“Nguyên thần đuổi theo ta rất mạnh, ngươi..."

Đầu óc Lâm Phong Trí hơi loạn, đột nhiên nhớ đến nguyên thần đuổi theo mình, là Kỳ Hoài Chu đã kéo nàng một cái vào thời khắc mấu chốt.

“Cái đó không quan trọng."

Kỳ Hoài Chu nhìn cũng không nhìn ngoài thành, chút nào cũng không để nguyên thần trong rừng vào trong mắt.

Cũng đúng, hắn mặc dù cảnh giới không còn được như xưa, nhưng nguyên thần vẫn là cường độ cấp Thứ Tiên như Hóa Hư Phản Thể, ở Cửu Hoàn rất ít đối thủ có thể đối địch.

Chỉ xét về nguyên thần, hắn quả thực không cần phải kiêng dè.

Lâm Phong Trí yên tâm, lại hỏi hắn:

“Ngươi sớm đã nhìn ra ta nguyên thần xuất khiếu?

Sao không ngăn cản ta?"

Kỳ Hoài Chu tiến lên hai bước, sóng vai ngồi xuống gốc cây với nàng, nói:

“Ngươi không phải nói ngươi dạo này có tu hành nghiêm túc sao?

Ta chỉ muốn xem ngươi tu hành đến mức độ nào rồi."

Hắn luôn chú ý đến nàng, sớm đã phát hiện nàng đêm nay khác thường, nhìn ra manh mối, nhưng không can thiệp thêm, chỉ mặc kệ nàng mò mẫm.

“Vậy đây là khảo nghiệm của ngươi?"

Lâm Phong Trí hỏi.

Người này thật biết buông tay, cũng không sợ nàng gây họa?

“Ai tu tiên chẳng phải bò trườn từ trong gian khổ ra, dựa vào sự truyền thụ của người khác thì những gì lĩnh hội được luôn có hạn, sự đột phá trong khoảnh khắc sống ch-ết, mới là sâu sắc nhất."

Hắn nói.

Trong khoảnh khắc sống ch-ết, sẽ kích hoạt tiềm năng vô hạn của con người, là con đường tu hành nguyên thủy nhất cũng là man rợ nhất, mỗi một lĩnh ngộ đều là kinh nghiệm bài học đẫm m-áu, được ghi nhớ trong lòng.

“Ngươi đây tính là đang dạy ta tu hành?"

Nàng lại hỏi hắn.

Gió trong rừng từ từ thổi đến, thổi lay mái tóc hai người, mang đến chút thư thái, cũng khiến cảm xúc căng thẳng của nàng được buông lỏng.

“Ta vẫn luôn dạy nàng, nàng không phát hiện ra sao?"

Kỳ Hoài Chu đáp.

Lâm Phong Trí sửng sốt, đột nhiên phản ứng lại.

Suốt dọc đường này, từ khi hắn tặng Thiên Diễn cho nàng, hắn đã luôn im lặng dạy bảo nàng.

Thiên Diễn Kiếm là v.ũ k.h.í tu luyện thần thức tốt nhất, rồi đến Tăng Huyền.

Tăng Huyền cũng là người Kỳ Hoài Chu đích thân chỉ định nàng đi thỉnh giáo.

Bộ pháp tu hành dùng tâm hai việc của hắn, vừa vặn thích hợp với nàng.

Sau đó là Hóa Vân Cảnh, dùng Tiêu Nhưỡng luyện bảo.

Mỗi lần luyện bảo đều là sự nâng cao nhận thức và nắm vững về thần thức, nhưng nếu bằng vào lực thần thức của chính nàng, cũng không biết phải chờ đến năm nào tháng nào mới có thể lĩnh ngộ được sự huyền diệu của thần thức.

Cái gọi là hồn thần tương dung, chẳng phải cũng là một cách tu hành sao?

Nguyên thần của nàng có thể tiến bộ vượt bậc, tu hành nhanh đến thế, lấy cảnh giới Kim Đan mà sở hữu sức mạnh gần như Hóa Thần, điều này không phải ngẫu nhiên.

“Kỳ Hoài Chu..."

Lâm Phong Trí muốn nói lời cảm ơn với hắn, nhưng nhìn ánh mắt hắn, lại cảm thấy một chữ “Cảm ơn" quá đỗi nông cạn, liền đổi lời, “Vết thương của ngươi, còn đau không?"

Kỳ Hoài Chu liền giơ tay sờ sờ cổ mình, nói một câu:

“Có chút đau, nhưng không sao, quen rồi."

Một câu “quen rồi", khơi dậy ký ức của Lâm Phong Trí về lúc vết thương cũ của hắn tái phát.

“Con cự thú đó, rốt cuộc lai lịch thế nào?"

Trong lòng nàng dâng lên sự đau xót mơ hồ không thể nhận ra, nhưng rất nhanh đã bị nàng ấn xuống, không nghĩ thêm nữa, chỉ đổi đề tài, “Ngươi nói ngươi tiến vào nguyên thần ta cứu ta, nhưng ta chỉ thấy con thú đó."

Nàng từng nghe nói, có người dùng hồn thần nuôi dưỡng thần linh hoặc tiên thú mạnh mẽ, gọi là Hồn Khế Tiên Linh, cũng không biết con thú nàng thấy có phải là Hồn Khế Tiên Linh của hắn không.

“Con đó không phải thú, cũng không phải tiên linh, chỉ là một tia tàn hồn cũ kỹ."

Kỳ Hoài Chu cười, “Trong điển tịch cũ của Côn Hư, có ghi chép về truyền thuyết của nó, nếu nàng muốn biết có thể đi tra, đợi đến khi nàng tra ra tên thật của nó, ta sẽ nói cho nàng biết lai lịch của nó."

“Lại bán quan t.ử (cố ý giấu giếm)?"

Lâm Phong Trí không vui rồi, quay người làm bộ giận dữ nói, “Ngươi từng nói, ta muốn hỏi gì ngươi đều biết gì nói nấy mà!

Sao nói không giữ lời!"

Đuôi mắt Kỳ Hoài Chu nhếch lên theo, gương mặt tái nhợt thêm mấy phần sinh động tươi mới, chỉ nói:

“Nàng không cảm thấy thứ mình tự có được, tốt hơn nghe từ miệng người khác sao?"

“Cố tình gây sự!

Ngụy biện!

Ngươi chính là không muốn nói cho ta biết!"

Lâm Phong Trí tức giận muốn giật tóc hắn.

Kỳ Hoài Chu quay đầu không nói, rũ mắt nhìn gương mặt nàng, ánh mắt chậm rãi quét qua, cuối cùng dừng lại trên cánh môi nàng.

Dục vọng nguyên thủy rục rịch, giống như nhịp tim đập khiến người ta mê hoặc, hương vị chưa bao giờ sở hữu trong cuộc đời dài đằng đẵng, lại buộc phải chấm dứt ở cuộc đời vô tận, bị đè c.h.ặ.t trong bóng tối không thấy ánh mặt trời.

Lâm Phong Trí dường như cảm nhận được nỗi buồn hư vô mờ mịt, bao phủ lên ánh mắt hắn.

Kỳ Hoài Chu trong lòng nàng, là rất mâu thuẫn, yếu ớt nhưng lại mạnh mẽ, chân thành nhưng lại xảo quyệt, lễ phép nhưng lại lạnh lùng, bí ẩn khó lường, nhưng chưa bao giờ mang đến cho nàng cảm giác đau buồn, dù là lúc đối mặt với nỗi đau khi vết thương cũ tái phát, hắn cũng chưa từng lộ ra vẻ sợ hãi.

“Ngươi..."

Nàng muốn an ủi hắn vài câu, nhưng lại phát hiện ánh mắt hắn rơi trên môi mình.

Chuyện xảy ra trong rừng đột nhiên hiện lên trong tâm trí, nàng nhớ đến đôi môi dán c.h.ặ.t vào nhau lúc đó, đôi môi như quả mọng của hắn.

Không biết nếm thử thực sự, sẽ là vị gì?

Lạnh lạnh, sẽ ngọt sao?

Có chút muốn thử.

Ý nghĩ này đột nhiên xẹt qua tâm trí, lại bị nàng kinh hãi ấn xuống.

Sao nàng có thể có ý nghĩ đáng sợ như vậy, nảy sinh ý nghĩ bất chính với một người đàn ông?

Lâm Phong Trí nhanh ch.óng ngoảnh đầu đi, che giấu sự không tự nhiên nảy sinh vì ý nghĩ này.

Nàng chắc là điên rồi.

Người đang ngồi xếp bằng vận công cách đó không xa, đã mở mắt.

Phong Mặc không chút biến sắc nhìn hai người sóng vai ngồi dưới gốc cây, nhìn dáng vẻ nàng cười nhẹ nói khẽ, nhìn hai người ghé tai nói nhỏ tâm sự thầm kín, giống như tạo thành một thế giới nhỏ bé, tách biệt với người ngoài, ai cũng không chen vào được.

Trong lòng hắn dần bị sự đắng chát lấp đầy.

Giống như có thứ gì đó rất quan trọng rất quan trọng, đang rời xa hắn.

————

Sáng ngày hôm sau trời sáng rõ, Tiêu Thắng và Cốc Linh Tùng sau một ngày nghỉ ngơi và sự chăm sóc tận tình của đồng môn, đã khôi phục tinh thần, đến đệ t.ử Ngũ Hoa Sơn kia, tuy còn yếu, nhưng cũng đã mở mắt tỉnh lại.

Mọi người không trì hoãn nữa, đầy phấn khởi lên đường lần nữa.

Quả nhiên như lời đệ t.ử núi Phù Thương nói, trên đoạn đường từ phủ Nghi An đến núi Phù Thương đều có tu sĩ Phù Thương canh giữ, một đường thông suốt, họ không gặp phải nguy hiểm nào nữa, đi thẳng đến chân núi Phù Thương.