“Triệu Duệ Lâm nghe mà ngẩn người ra.”

“Cứ như vậy lợi ích mà hắn nhận được sẽ trực tiếp gắn liền với sản lượng măng tủy, nếu sản lượng tăng lên thì đối với Côn Khư và Chu Kỳ mà nói đều là chuyện đáng mừng.

Như thế hắn mới thực sự dốc hết sức mà làm."

Lâm Phong Trí vừa đưa trả quyển sổ trong tay cho Triệu Duệ Lâm vừa nói.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của Triệu Duệ Lâm, Lâm Phong Trí nghĩ đến chuyện mình đang âm thầm tính toán trong lòng nên không tránh khỏi nảy sinh mấy phần áy náy bèn nắm lấy tay bà, ôn tồn nói:

“Cô cô nhớ kỹ, hai bên hợp tác cùng nhau giành thắng lợi mới là kế sách lâu dài.

Mà bất luận là đại tông hay tiểu phái muốn giữ chân được nhân tài thì ngoài việc có con mắt bá nhạc ra còn cần biết cách cho ngựa ăn cỏ.

Cỏ này cho ít thì ngựa không chịu chạy mà cho nhiều quá thì lại dễ nảy sinh lòng tham ở ngựa."

Triệu Duệ Lâm suy nghĩ một lát trên môi hiện lên nụ cười, chân thành nói một câu:

“Tiểu hữu, đa tạ."

Dứt lời bà lại vội vàng cáo từ để đi tìm Chu Kỳ thương nghị.

Nhìn theo bóng lưng Triệu Duệ Lâm rời đi Lâm Phong Trí lại một phen cảm thán.

Nàng đây là đức độ tài năng gì mà lại bắt đầu chỉ điểm cho tu sĩ Nguyên Anh kỳ rồi.

Cũng không biết nếu Phong Mặc nhìn thấy thì liệu có còn cảm thấy nàng không làm đúng phận sự nữa hay không.

Bất luận thế nào nàng cũng đã dốc hết sức mình để giúp đỡ Chu Kỳ cũng như giải quyết nỗi lo cho Côn Khư, xem như có đầu có đuôi rồi, nàng nên công thành thân thoái, chuồn lẹ thôi.

————

Đến nước này thì đám người Côn Khư chắc chắn là không cho nàng rời khỏi nơi này rồi, cho nên muốn đi thì phải đi một cách thần không biết quỷ không hay.

Đây cũng là lý do Lâm Phong Trí những ngày qua nghiêm túc đi theo Tiểu Thu dạo khắp Côn Khư.

Nhận biết đường xá rồi nàng mới biết nên rời đi như thế nào.

Khế ước mới giữa tông Côn Khư và Chu Kỳ đã được xác định chắc chắn vào chiều tối ngày thứ năm, Lâm Phong Trí định thời gian rời đi vào đêm ngày thứ bảy.

Tên Kỳ Hoài Chu đó ít nhất phải bế quan mười ngày, nếu nàng có thể thuận lợi trốn thoát thì đợi khi hắn xuất quan nàng đã sớm chạy mất tăm mất tích rồi.

Còn về Thiên Địa Kết Hồn Khế đã định với hắn...

Lâm Phong Trí có chút áy náy nhưng may mà khế ước chỉ có ba năm, ba năm này nàng nhất định sẽ bảo trọng bản thân thật tốt không để mình chịu một chút tổn thương nào, xem như là có lời giải đáp cho hắn rồi.

Đêm hôm đó trăng mờ gió lớn, trong núi một mảnh đen kịt, vô cùng thích hợp để chạy trốn.

Ông trời quả nhiên đứng về phía nàng.

Gió thổi có chút mạnh, cây cỏ trong núi xào xạc rung động, tiếng côn trùng kêu râm ran khắp nơi, thỉnh thoảng còn truyền đến mấy tiếng gầm rú của thú vật khiến lòng người run rẩy.

Lâm Phong Trí lấy ra tấm Phong Hành Phù đắt nhất trong túi mình, hai chân như mọc ra gió lao đi vun v-út không tiếng động trong núi hướng về phía núi Tiên Tượng ở phía tây bắc tông Côn Khư.

Căn cứ vào những tin tức nghe ngóng được từ miệng Tiểu Thu mấy ngày nay cộng thêm sự phán đoán của mình thì rời khỏi Côn Khư từ núi Tiên Tượng là lộ trình thích hợp nhất.

Cũng chẳng biết đã lao đi bao xa, cuối cùng trước khi Phong Hành Phù hoàn toàn mất tác dụng thì Lâm Phong Trí đã nhìn thấy ngọn núi hình con voi đó.

Trong lòng nàng dâng lên một niềm vui sướng điên cuồng.

Vượt qua ngọn núi này là hoàn toàn rời khỏi địa giới Côn Khư rồi.

Nghĩ như vậy nàng hít một hơi thật sâu lần nữa bay vọt lên lao vào núi Tiên Tượng.

Suốt dọc đường nàng không hề nghỉ ngơi một khắc nào cho đến khi linh khí trong cơ thể cạn kiệt nàng mới tạm thời dừng bước, lấy từ trong vòng tay trữ vật ra một chiếc lọ thu-ốc sứ trắng vừa đổ đan d.ư.ợ.c bổ sung linh khí vào miệng vừa bắt quyết thi triển Minh Mục Thuật để quan sát xung quanh.

Linh khí tràn vào đôi mắt, cảnh vật mờ mịt lập tức trở nên rõ nét.

Giống hệt như Tiểu Thu đã nói, núi Tiên Tượng có một mỏm đá tự nhiên hình vòi voi được gọi là vách Tượng Tị.

Dưới vách Tượng Tị nơi bị dây leo bao phủ có một cái hang vô cùng kín đáo dẫn thẳng ra thế giới bên ngoài.

Chui qua hang Tượng Tị là hoàn toàn rời khỏi địa giới Côn Khư.

Trong lòng nàng bỗng nhiên nảy sinh sự nghi hoặc.

Suốt chặng đường này dường như quá thuận lợi rồi, không gặp phải đệ t.ử canh gác nào thì cũng thôi đi nhưng tại sao một tông môn lớn như thế, lối ra tất yếu của núi mà ngay cả một trận pháp phòng ngự dường như cũng không có?

Ngay cả là một lối ra hoang vu kín đáo thì cũng không nên lỏng lẻo như thế này chứ?

Nàng nghĩ không thông nhưng lối thoát đã ở ngay trước mắt nàng cũng không kịp suy nghĩ nhiều, tóm lại rời khỏi nơi này thì trời cao hoàng đế xa, chẳng ai làm gì được nàng cả.

Linh khí trong cơ thể đã khôi phục được bốn năm phần nàng lần nữa bắt quyết chuẩn bị dốc hết sức chui qua hang đá nhưng đột nhiên một tiếng động kỳ quái từ khu rừng gần đó truyền tới.

Tiếng động đó giống hệt như tiếng cú đêm kêu, lại giống như tiếng khóc thê lương của con người nghe mà thấy rợn tóc gáy.

Lâm Phong Trí đã thu mình vào bụi cỏ tảng đá lớn gần đó, nhíu c.h.ặ.t lông mày tỉ mỉ nhận diện tiếng động này.

Mặc dù là tiếng cú đêm kêu nhưng mang theo một nhịp điệu không bình thường giống như đang truyền đạt tín hiệu gì đó.

Cách này Lâm Phong Trí trước kia đã từng dùng qua.

Nàng không suy nghĩ nhiều bèn thi triển một ảo thuật che giấu hoàn toàn thân hình và khí tức của mình trong bụi cỏ.

Nửa đêm canh ba xuất hiện ở nơi này lại còn che che giấu giấu chắc chắn không phải kẻ gian thì cũng là quân trộm cướp.

Đương nhiên nàng là ngoại lệ.

Nhưng nàng hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc nên đương nhiên không thể lo chuyện bao đồng.

Đang nghĩ ngợi thì tiếng cú đêm đã ngừng lại, phía bên kia khu rừng quả nhiên lao ra một người.

Lâm Phong Trí nín thở nhìn sang, người đó mặc đạo bào màu xanh, cổ áo và ống tay áo đều có hoa văn của tông Côn Khư chắc hẳn là đệ t.ử tông Côn Khư, cảnh giới cảm nhận được thì cũng tương đương với nàng.

Người đó khi tiến gần đến hang Tượng Tị thì giảm tốc độ lại, cảnh giác nhìn quanh quất bốn phía, sau khi xác định xung quanh không có ai bấy giờ mới tru mỏ phát ra một tiếng chim kêu sắc lẹm và kéo dài.

Lâm Phong Trí bỗng thấy toàn thân lạnh toát, linh khí trong cơ thể theo bản năng tràn đầy kinh mạch để chống lại luồng khí lạnh này.

Nàng thầm nghĩ không xong rồi, đây là uy áp do tu sĩ có cảnh giới cao hơn nàng tỏa ra, với tu vi của nàng mà ẩn nấp ở đây thì rất dễ bị phát hiện.

Vận khí của nàng quá tệ rồi, khó khăn lắm mới chạy thoát đến đây vậy mà lại đụng phải chuyện mờ ám này, đến lúc bị bắt quả tang nàng có mười cái miệng cũng không giải thích nổi, nhỡ đâu đối phương tưởng rằng bí mật của mình bị nàng nghe thấy thì chẳng phải sẽ...

G-iết!

Người!

Diệt!

Khẩu!

Bốn chữ đó vừa mới xẹt qua trong đầu nàng thì từ trong hang Tượng Tị đã lao ra một bóng đen.

Người này khoác một chiếc áo choàng màu đen không nhìn rõ diện mạo cũng không phân biệt được nam hay nữ.

Tên đệ t.ử Côn Khư đó thấy người này thì trên mặt lộ vẻ vui mừng vội vàng tiến lên hành một cái lễ qua quýt rồi hai tay dâng lên một cái túi gấm nói:

“Tiên quân, đây chính là bảo vật ngài muốn..."

Hắn vừa định nói gì đó nhưng đối phương lại đột nhiên giơ tay ngăn lời hắn lại, chỉ quay đầu nhìn về phía nơi Lâm Phong Trí đang ẩn nấp.