“Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.”
Dẫu sao tài nguyên sơn môn vẫn nằm đó, người xưa có câu “tựa núi ăn núi, tựa biển ăn biển", bao nhiêu nhân lực làm bấy nhiêu việc, ít nhất việc kiếm cái ăn cái mặc để sống qua ngày là không vấn đề gì, gia sản tích góp dần dà rồi cũng sẽ tăng lên.
Nhưng Côn Hư Tông thì khác, nhân lực ít dẫn đến thu nhập của tông môn nghèo nàn đến đáng thương, mà chi ra lại là một khoản chi phí khổng lồ không hề tương xứng.
Mà tám phần mười của khoản chi phí khổng lồ này đều dùng vào Thập Phương Cổ Trận.
Thập Phương Cổ Trận vốn là trận pháp do tổ sư sáng lập tông môn Bùi Lẫm dùng hết tâm huyết xây dựng từ vạn năm trước.
Chủ trận và phụ trận tổng cộng có bảy bảy bốn mươi chín nơi, lấy núi Côn Hư làm trung tâm, bố trí tại khắp các mạch núi của Côn Hư.
Đây là một thượng cổ tiên trận vô cùng cường hãn, mục đích chính là để bảo vệ vùng địa giới nội tông của Côn Hư.
Sơn môn của Côn Hư Tông nguyên bản có sự phân chia giữa nội và ngoại tông, che chở cho mười tám tòa thành trì của phàm nhân gần đó, nên mới có thuyết “mười núi chín mạch mười tám thành".
Giờ đây, mười ngọn núi và ba mạch núi còn lại của Côn Hư Tông chính là vùng địa giới nội tông của Côn Hư năm đó.
Dù đã trôi qua vạn năm đằng đẵng, sức mạnh của pháp trận này sau khi khởi động vẫn khiến người đời nay không ai có thể phá giải, đủ thấy uy lực của nó lớn đến nhường nào.
Thế nhưng pháp trận càng cường hãn thì việc duy trì lại càng phải đổ vào lượng tài nguyên khổng lồ.
Cộng thêm sự bào mòn của vạn năm quang âm, vật có cứng rắn đến đâu cũng khó tránh khỏi hư hỏng, lão hóa, huống chi là một pháp trận phức tạp như vậy.
Bởi thế, mặc dù dư uy của Thập Phương Trận vẫn còn, nhưng sức mạnh lại giảm sút theo từng năm.
Một khi Thập Phương Cổ Trận hoàn toàn bị hủy hoại, Côn Hư Tông cũng sẽ từ đó biến mất khỏi Cửu Hoàn, không còn tồn tại nữa.
Đây cũng chính là lý do vì sao Côn Hư Tông lại căng thẳng về Thập Phương Cổ Trận đến vậy.
Thập Phương Cổ Trận tuyệt đối không thể bỏ, dù cái giá phải trả có cao đến đâu.
Nhưng ngay cả khi Côn Hư dồn toàn lực của tông môn, nghiêng toàn bộ tài nguyên vào Thập Phương Cổ Trận, thì vẫn không thể sửa chữa triệt để những hư tổn của cổ trận.
Tông môn cũng vì thế mà thu không đủ chi, rơi vào cảnh túng quẫn, thắt lưng buộc bụng.
Nói một câu khó nghe, nếu không nghĩ ra cách gì, có lẽ chỉ qua mười năm nữa, Côn Hư Tông đã không thể duy trì nổi.
Lâm Phong Trí cảm thấy, để đè bẹp Côn Hư có lẽ chỉ cần một cọng rơm, mà các tông môn đứng đầu là Ngũ Hoa, Minh Chiêu, Thiên Huyền có lẽ chính là cọng rơm đó.
Bọn họ đã muốn chiếm được Côn Hư, thì hoặc là phá hủy hoàn toàn Thập Phương Trận, hoặc là ép Côn Hư phải đóng cổ trận lại.
Nhưng bất kể là điểm nào, tính phá hoại đối với Thập Phương Cổ Trận đều là điều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Đây là một mầm mống tai họa cực lớn.
Vì vậy, sau khi tìm hiểu tổng hợp toàn bộ tình hình của Côn Hư, điều đầu tiên trong bản dự thảo kiến nghị của nàng chính là dốc toàn lực sửa chữa Thập Phương Cổ Trận, ít nhất phải đảm bảo trong thời gian ngắn sẽ không gây ra cú sốc thứ hai cho cổ trận, như vậy họ mới có thời gian để thở dốc và chỉnh đốn.
Đây là phương hướng lớn mà nàng đã định ra, những kiến nghị tiếp theo sau đó đều xoay quanh phương hướng này.
Dựa theo phương án tu bổ pháp trận do Đoạn Trường Hồng cung cấp, nàng tiến hành điều phối mới đối với nhân sự và tài nguyên của tông môn, tất cả đều ưu tiên cho pháp trận.
Những việc còn lại như tu sửa kiến trúc, bù đắp tổn thất cho các ngọn núi, v.v., nàng đều sắp xếp theo thứ tự ưu tiên.
Trong đó, đệ t.ử ở Tàng Binh Xứ dốc toàn lực khai thác và luyện chế khoáng vật của tông môn để hỗ trợ các ngọn núi khác; Tiệm đan d.ư.ợ.c của Tố Nữ Các chỉ luyện chế những đan d.ư.ợ.c cơ bản để đảm bảo nhu cầu hàng ngày của chúng đệ t.ử, trong Các phân phái ba đệ t.ử đi hỗ trợ sửa chữa pháp trận; Kính Tú Phong tập trung lực lượng ưu tiên sửa chữa các con đường chính trong núi; Đệ t.ử Nguyệt Doanh Phong để lại một nửa để tu sửa những gian nhà quan trọng bị hư hại, các đệ t.ử còn lại cũng đến Thiên Cơ Các; Linh Thụy Phong cũng chỉ đảm bảo việc chăn nuôi thú loại hàng ngày, trong Phong cũng cử ra ba đệ t.ử đi hỗ trợ Thiên Cơ Các.
“Phần lớn đều đã sắp xếp theo lời ngươi nói rồi, chỉ có Tàng Binh Xứ...
Tông môn có hai mạch khoáng Xích Minh Thạch và Ô Ngân đang khai thác.
Theo như vật liệu sửa chữa mà Đoạn các chủ cung cấp, tu sửa trận pháp cần một lượng lớn Ô Ngân, nên ta đã để họ dốc toàn lực khai thác Ô Ngân, tiểu hữu thấy thế có thỏa đáng không?"
Triệu Duệ Lâm cẩn thận hỏi.
Lâm Phong Trí khẽ cau mày, nhanh ch.óng nói:
“Cũng không có gì không ổn, vốn dĩ ta cũng định hỏi ý kiến các người xong mới điều chỉnh lại."
Nàng không bận tâm việc kiến nghị của mình bị thay đổi, nàng mới tiếp xúc với sự vụ tông môn, khó tránh khỏi việc suy xét không chu toàn, có người nhắc nhở là tốt nhất.
Tuy nhiên, sự điều chỉnh ở Tàng Binh Xứ này... thôi bỏ đi, lát nữa nàng phải đi xem lại mới được.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Triệu Duệ Lâm giãn ra, lại nói:
“Ngoài việc điều phối nhân thủ đã phân bổ lại như lời ngươi nói, khoáng liệu và tinh thạch trong kho của tông môn phần lớn cũng đã được chuyển đến Thiên Cơ Các để tu bổ pháp trận, nhưng vẫn còn thiếu xa lắm.
Vẫn còn thiếu hơn mười loại khoáng tinh nữa, đã theo ý kiến của ngươi mà đi hỏi giá ở các Tiên Hành rồi."
“Ta đi hỏi đấy."
Tăng Huyền tiếp lời, “Giá treo của người bán ở ba nhà Tiên Hành không chênh lệch bao nhiêu, ta đã tính toán tổng cộng mất ba ngàn năm trăm linh thạch thượng phẩm.
Tuy nhiên ta có gặp một vị tiên hữu ở Trân Lung Các, hắn bằng lòng bán rẻ hơn cho chúng ta một thành, không tệ chứ!"
Dứt lời, ông ta có chút đắc ý vuốt râu cười rộ lên.
Một thành chính là ba trăm năm mươi viên linh thạch thượng phẩm, đó là một con số không hề nhỏ.
Bước chân của Lâm Phong Trí khựng lại, nàng quay đầu nhìn Tăng Huyền:
“Tại sao lại có thể rẻ hơn một thành?
Ông đã ký khế ước thu mua với đối phương chưa?"
Theo như nàng biết, các loại nguyên liệu cơ bản có giá vượt quá năm trăm linh thạch thượng phẩm đều thuộc diện thu mua số lượng lớn, định giá vốn đã không cao, nên trên cơ sở giá công khai sẽ không d.a.o động quá nhiều, sao lại có người bán chịu nhượng lại mức giá một thành?
“Cái đó thì chưa, Duệ Lâm bảo ta phải hỏi ý ngươi trước đã."
Tăng Huyền lắc đầu, “Ý của đối phương là lượng thu mua của chúng ta lớn, có thể giúp hắn dọn sạch một lượng lớn hàng tồn kho cùng một lúc.
Hắn lại đang cần tiền gấp, chỉ cần chúng ta có thể thanh toán tiền hàng một lần, và không thông qua Tiên Hành để giúp hắn tiết kiệm chút tiền hoa hồng, thì hắn sẵn lòng chịu thiệt một chút."
“Chịu thiệt?"
Khóe môi Lâm Phong Trí hiện lên chút cười lạnh, “Ông hỏi hắn xem, lô hàng này của hắn hiện đang ở đâu?
Có thể vận chuyển đến tông ta trong vòng mười ngày không?
Màu sắc và độ tinh khiết của khoáng liệu, tinh thạch như thế nào?
Đã lưu kho trong bao lâu rồi.
Nếu ta nhớ không lầm, trong danh sách vật liệu mà Đoạn các chủ đưa ra có mấy loại khoáng tinh đắt tiền, nếu tích trữ trong kho quá lâu mà bảo quản không đúng cách, linh khí chứa đựng trong đó sẽ dần tan biến."
Nụ cười trên mặt Tăng Huyền dần biến mất.
“Chúng ta đang cần gấp lô vật liệu này, nếu hắn có thể đảm bảo giao đến Côn Hư trong vòng mười ngày, và được khai thác trong vòng mười năm trở lại đây, màu sắc độ tinh khiết từ mức trung phẩm trở lên, thì có thể trả trước một thành tiền đặt cọc.
Nhưng nhất định phải ký khế ước thông qua Tiên Hành, dù bị trích tiền hoa hồng cũng được, số tiền còn lại chỉ cần hàng đến Tiên Hành kiểm tra xong không có vấn đề gì là có thể thanh toán một lần."
Lâm Phong Trí nói bằng giọng không cho phép thương lượng, lại giải thích với ông ta:
“Tiên Hành đóng vai trò trung gian giữa bên mua và bên bán, vừa thu tiền hoa hồng, cũng vừa đảm bảo tính an toàn cho giao dịch của đôi bên.
Chúng ta tuy thiếu tiền, nhưng cũng không thể vì chút lợi nhỏ trước mắt mà đ.á.n.h mất khả năng phán đoán."