Cố Dĩ Hà đưa tay vén gọn những lọn tóc ấy cài lại sau vành tai cho tôi, rồi vô cùng dịu dàng, nâng niu móc cỗ máy trợ thính trở lại trên tai tôi.
Toàn bộ mọi âm thanh của thế giới xung quanh bỗng chốc từ bốn phương tám hướng ùa về ngập tràn màng nhĩ.
"Khương Giang ơi, đến giờ vào lớp học rồi em." Đôi mắt anh đỏ hoe, giọng nói có phần nghẹn ngào, khàn đặc và run rẩy lạ thường.
Anh tuyệt nhiên không hề mở miệng gặng hỏi dù chỉ nửa lời về vết sẹo tự sát kinh hoàng trên cổ tay tôi.
Tôi ngơ ngác gật đầu nói được, thế nhưng cả thân mình tôi vẫn ngồi bất động không sao nhúc nhích nổi.
Và anh cũng lẳng lặng ngồi yên bên cạnh tôi không hề cử động.
Phải mất một hồi lâu sau, những cơn gió thoảng qua đã cuốn đi bớt hơi nóng ran trên khuôn mặt tôi, tôi mới lí nhí cất tiếng thì thào:
"Cố Dĩ Hà ơi, chân tôi bị tê cứng mất rồi."
Dường như hoàn toàn không ngờ tới việc tôi lại mở miệng thốt ra một câu nói ngây ngô như vậy, Cố Dĩ Hà thoáng ngẩn người ra một nhịp rồi khẽ bật ra một tiếng cười trầm ấm.
Anh liền quay người lại, đưa lưng về phía tôi:
"Lên đây, tôi cõng em về lớp."
Thế sao mà được cơ chứ!
Tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, rồi sực nhớ ra anh đang quay lưng lại không nhìn thấy hành động của mình, liền lúng bắp nói:
"Không... không cần đâu ạ."
Nếu như để anh cõng tôi trên lưng đi dọc hành lang quay về lớp học, tôi thừa sức tưởng tượng ra hàng ngàn ánh mắt soi mói và những lời đàm tiếu ác ý sẽ đổ dồn vào tôi khủng khiếp đến mức nào.
Cố Dĩ Hà không hề cố chấp nài ép tôi nữa, anh quay người lại cởi phăng chiếc áo khoác đồng phục học sinh trên người mình ra, rồi cẩn thận trải chiếc áo thật phẳng phiu ngay ngắn xuống nền gạch sân thượng.
Dưới ánh mắt ngơ ngác đầy vẻ khó hiểu của tôi, anh khẽ vỗ nhẹ lên chiếc áo khoác:
"Ngồi xuống đây."
Tôi vẫn ngồi bất động ngập ngừng.
"Em không chịu ngồi thì tôi lập tức cõng em ngay đấy." Anh nhẹ nhàng đe dọa.
Tôi sợ hãi vội vàng nghe lời ngồi dịch sang chiếc áo khoác của anh, ngay vào khoảnh khắc hai chân duỗi ra, từng cơn đau nhức buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim châm bỗng chốc râm ran chạy dọc khắp hai bắp chân.
Cố Dĩ Hà đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy hai cẳng chân của tôi đặt duỗi thẳng ra sàn, tôi vừa khẽ giãy nhẹ một cái thì hai bắp chân đã bị đôi bàn tay to lớn của anh giữ c.h.ặ.t lấy, cảm giác kim châm nhức nhối càng lúc càng trở nên rõ rệt hơn.
Cách một lớp vải quần đồng phục mỏng manh, hơi ấm nóng hổi từ lòng bàn tay của anh vẫn vô cùng nhạy bén truyền thẳng vào làn da tôi, mãnh liệt và ấm áp đến mức khiến người ta không tài nào phớt lờ nổi.
Anh bỗng nhiên thả lỏng lực tay, bắt đầu dùng những ngón tay thon dài nhẹ nhàng, ân cần xoa bóp từng thớ cơ trên bắp chân cho tôi.
Dưới những động tác xoa bóp điêu luyện và dịu dàng ấy của anh, cảm giác tê dại nhức nhối nơi đôi chân dần dần tan biến đi và khôi phục lại trạng thái bình thường.
Đúng vào cái khoảnh khắc Lục Uyển Uyển chạy lên sân thượng tìm kiếm hai chúng tôi, đập ngay vào mắt cô ấy chính là một khung cảnh vô cùng mờ ám và dễ gây hiểu lầm sâu sắc này!
Cô ấy đứng chần chừ đắn đo do dự suốt nửa ngày trời rồi mới rụt rè chạy lại gần.
Nhìn vào đôi vành tai đang đỏ ửng lên của cô bạn thân, tôi thừa hiểu chắc chắn cô ấy đã suy diễn hiểu lầm sang một hướng vô cùng nghiêm trọng rồi, thế nhưng cô ấy tuyệt nhiên không mở miệng trêu chọc câu nào, chỉ ân cần nắm lấy tay đỡ tôi đứng dậy.
"Thầy cô giáo bảo tớ chạy lên đây tìm hai cậu về lớp học đấy." Giọng nói của Lục Uyển Uyển vô cùng nhỏ nhẹ, ngập tràn vẻ bối rối và ngượng ngùng như một kẻ vừa vô tình bắt quả tang người khác làm chuyện xấu.
Tôi muốn mở miệng lên tiếng thanh minh giải thích một câu, thế nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu giải thích từ đâu, cuối cùng chỉ biết nắm c.h.ặ.t lấy mép tay áo khẽ "vâng" một tiếng lí nhí.
Cố Dĩ Hà cúi người nhặt chiếc áo khoác đồng phục dưới đất lên, giũ giũ hai cái cho sạch bụi rồi vắt lên vai, anh không hề ngoảnh đầu nhìn tôi:
"Hai cậu mau quay về lớp học bài đi."
Ý tứ trong câu nói của anh rõ ràng là anh sẽ không quay trở lại lớp học nữa.
Nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh đang dần dần bước xuống cầu thang, tôi mới sực nhớ ra rằng ban nãy anh vẫn còn đang lên cơn sốt cao bốn mươi độ.
Thảo nào mà lòng bàn tay của anh khi xoa bóp chân cho tôi lại nóng rực như thiêu đốt đến thế.
Tôi không kìm nén nổi sự lo lắng mà toan cất bước chạy đuổi theo anh, thế nhưng bàn tay tôi đã bị Lục Uyển Uyển nhanh tay giữ c.h.ặ.t lại.
Lục Uyển Uyển đứng lặng nhìn theo bóng dáng Cố Dĩ Hà đã đi xa hẳn, lúc này mới từ từ buông tay tôi ra.
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt chớp chớp liên hồi, đôi vành tai càng lúc càng đỏ ửng lên e thẹn:
"Khương Giang ơi, cậu hoàn toàn không giống với những cô gái ngoài kia đâu nhé."
Câu nói ấy trong suốt cuộc đời đầy trắc trở của tôi, đã từng được người đời nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần.
Trái tim tôi bỗng chốc hụt hẫng quặn thắt lại một nhịp: Hóa ra ngay cả từ miệng của người bạn thân thiết nhất như Lục Uyển Uyển, tôi vẫn tiếp tục phải nghe thấy cái câu nói phân biệt đối xử nghiệt ngã ấy, thế nhưng bản thân tôi căn bản chẳng thể nào mở miệng thốt ra một lời phản bác.
Bàn tay phải của tôi siết c.h.ặ.t lấy mép ống tay áo bên trái, nhất thời chẳng biết phải mở lời làm sao.
Lục Uyển Uyển bỗng nhiên vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay phải của tôi, đưa ánh mắt vô cùng nghiêm túc và chân thành nhìn sâu vào mắt tôi dặn dò:
"Khương Giang à, cậu tuyệt đối không được phép học đòi theo cái đám nữ sinh ngoài kia mà yêu sớm đâu đấy nhé! Mục tiêu tối thượng của cậu là bắt buộc phải thi đỗ vào Đại học Thủ đô cơ mà!"
Tôi còn chưa kịp định thần hiểu ra điều gì, cô ấy đã ghé sát mặt lại gần tôi, hạ thấp giọng thì thầm:
"Cậu và Cố Dĩ Hà... vốn dĩ căn bản là hai con người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt nhau đấy cậu có biết không hả?!"
Tôi trố mắt ngơ ngác chớp chớp mi.
Mất một hồi lâu sau tôi mới vỡ lẽ hiểu ra Lục Uyển Uyển rốt cuộc đang lo lắng về điều gì, một luồng m.á.u huyết bỗng chốc từ tim xông thẳng lên hai bên gò má tôi nóng bừng:
"Không... không phải... không phải như cậu đang nghĩ đâu mà!!"
Thế nhưng bất luận sau đó tôi có cố gắng giải thích thanh minh ra sao đi chăng nữa, trên khuôn mặt của Lục Uyển Uyển vẫn luôn trưng ra một vẻ mặt tràn ngập hàm ý rằng "tớ thừa hiểu tỏng tòng tong hết cả rồi nhé".
Cuối cùng tôi đành phải bất lực bỏ cuộc, ngoan ngoãn để mặc cho cô ấy dắt tay kéo trở về phòng học.
Chẳng biết có phải vì cô giáo chủ nhiệm đã tình cờ nghe ngóng được phong phanh những lời đồn thổi mờ ám nào hay không.
Mà ngay sau khi kỳ nghỉ ốm của Cố Dĩ Hà vừa kết thúc, cô đã lập tức ra quyết định điều chuyển đổi lại toàn bộ vị trí chỗ ngồi trong lớp.
Lục Uyển Uyển đúng như tâm nguyện của mình, chính thức trở thành cô bạn cùng bàn mới của tôi.
Đứng trước sự sắp xếp ấy của giáo viên, Cố Dĩ Hà tuyệt nhiên chẳng hề phản đối lấy nửa lời, anh vô cùng ngoan ngoãn và hợp tác đồng ý chuyển vị trí.
Anh được chuyển sang ngồi ở dãy bàn bên kia sát bên khung cửa sổ, khoảnh khắc ánh mắt tôi vượt qua bờ vai của hàng chục bạn học trong lớp vừa vặn dừng lại trên thân hình anh, thì đúng vào lúc ấy Cố Dĩ Hà cũng bất ngờ ngoảnh đầu nhìn lại.
Chiếc b.út bi vốn dĩ đang xoay tròn thoăn thoắt trên những đầu ngón tay thon dài của anh bỗng chốc được anh vững vàng nắm c.h.ặ.t lại trong lòng bàn tay.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên nở một nụ cười rạng rỡ, hai chiếc lúm đồng tiền nhỏ nhắn bên khóe miệng khiến cho nét ngông nghênh, lãng t.ử trên khuôn mặt anh chẳng những không hề suy giảm mà lại càng thêm phần cuốn hút lạ kỳ.
Tôi bối rối vội vã ngoảnh đầu quay lên bảng, không dám tiếp tục nhìn anh thêm nữa.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa như bóng câu qua cửa sổ, một học kỳ căng thẳng v.út qua trong chớp mắt và kỳ thi học kỳ một đã cận kề trước mắt.
Khoảnh khắc hai đứa tôi cùng nhau bước chân ra khỏi phòng thi, Lục Uyển Uyển vẫn như thường lệ khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi đề nghị cùng nhau đi bộ về nhà.