Ta bỗng phát hiện và nhặt được một cậu bé đang nằm hôn mê bất tỉnh trước hiên nhà.

Nơi khóe mắt của cậu bé ấy có một nốt ruồi nhỏ vô cùng quen thuộc.

Cậu bé tỉnh dậy, khẽ bảo mình tên là Niệm Khuynh.

Ta mỉm cười.

Tên ngốc này cuối cùng cũng tìm đến đây rồi.

 29

Niệm Khuynh từ nhỏ đã vô cùng khôi ngô tuấn tú.

Ta trêu chọc cậu bé:

“Sao cháu không gọi ta là bà?”

Cậu bé bặm môi, nhất quyết im lặng không chịu gọi.

Ta lại trêu tiếp: “Hay là cháu làm cháu trai của ta nhé?”

Cậu bé tức giận trừng mắt nhìn ta đầy hờn dỗi.

Từ khi Niệm Khuynh xuất hiện, hệ thống cũng hoàn toàn biến mất không một dấu vết.

Niệm Khuynh rất hiểu chuyện, biết chân tay ta cử động khó khăn liền tự tay đóng cho ta một chiếc xe lăn bằng gỗ rất chắc chắn.

Cậu bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng trong đôi mắt đen láy như mực kia lại ẩn chứa sự thâm trầm, chín chắn vượt xa lứa tuổi của mình.

Triêu Triêu và Thịnh Tuyết đã cử hành hôn lễ.

Thịnh Tuyết giờ đã có thể hóa thành hình người, là một nam t.ử vô cùng khôi ngô tuấn tú, dáng người cao ráo phong độ.

Thịnh Tuyết bảo ta rằng ánh mắt Niệm Khuynh nhìn ta trông không được trong sáng cho lắm.

Ta khẽ mỉm cười.

Ta biết chứ.

Ngay từ giây phút đầu tiên nhặt được cậu bé trước hiên nhà, ta đã nhận ra rồi.

Bởi vì tên ngốc này ngay cả nốt ruồi đặc trưng nơi khóe mắt cũng quên không chịu che giấu đi cơ mà.

Triêu Triêu và Thanh Vân vẫn thường xuyên rủ nhau về căn nhà gỗ nhỏ chơi với ta.

Khi thì cùng nhau nhâm nhi hũ rượu hoa quế ấm nồng, khi thì tặng ta những viên linh đan quý hiếm lạ mắt.

Ta biết bọn trẻ đang lo sợ.

Sợ ta ngày một già nua đi, rồi sẽ lâm bệnh nặng mà rời bỏ thế gian này.

Nhưng tình trạng của ta, linh đan diệu d.ư.ợ.c thông thường làm sao có thể chữa trị được chứ.

 30

Nhưng có một điều vô cùng kỳ diệu là từ khi Niệm Khuynh xuất hiện, cơ thể ta dường như đang dần trẻ lại qua từng năm.

Năm đầu tiên cậu bé đến, mái tóc bạc phơ của ta bắt đầu chuyển dần sang màu đen nhánh.

Năm thứ hai cậu bé đến, chiếc lưng còng rạp của ta bỗng trở nên thẳng tắp.

Năm thứ ba cậu bé đến, làn da nhăn nheo chảy xệ của ta lại trở nên căng mịn, hồng hào.

...

Năm thứ mười cậu bé đến, ta từ một bà lão tóc bạc da mồi đã hoàn toàn biến đổi thành một thiếu nữ mười lăm tuổi vô cùng xinh đẹp và tràn đầy sức sống.

Triêu Triêu nhìn gương mặt ta lúc này mà nín thở vì kinh ngạc:

“Bà... không, tỷ tỷ, tỷ thực sự quá đỗi xinh đẹp tuyệt trần!”

Ta khẽ mỉm cười:

“Chỉ là một bộ da thịt tầm thường mà thôi.”

Ta vừa dứt lời, Triêu Triêu lại một lần nữa há hốc mồm kinh ngạc:

“Tỷ tỷ, giọng nói của tỷ sao lại trong trẻo và hay đến nhường này!”

Ta mỉm cười nắm lấy tay Niệm Khuynh kéo lại gần: “Không chỉ có vậy đâu, ta còn có một nam nhân vô cùng tuyệt vời nữa đấy.”

Mọi người có mặt đều sững sờ kinh ngạc.

Niệm Khuynh bối rối đỏ mặt, không ngờ thân phận của mình lại bị ta vạch trần trực tiếp như vậy.

Chàng định nhanh ch.óng tìm đường chuồn đi liền bị ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo giữ lại:

“Nhân hoàng vĩ đại của ta, chàng định chạy đi đâu thế hả?”

“Chúng ta đã làm phu thê mấy kiếp rồi, còn thẹn thùng cái gì nữa chứ?”

Niệm Khuynh chính là Nhân hoàng kiếp trước của ta.

Chàng vốn dĩ phải tiếp tục luân hồi ở thế giới cũ của chúng ta.

Nhưng vì quá lo lắng cho ta, chàng đã bất chấp tất cả để đi tìm ta bằng được.

Trên người ta bị phong ấn cấm chế của thần giới nên chàng tìm mãi không thấy.

Cũng may là ta đã nhặt được Triêu Triêu, lại dạy nàng cách đả thông kinh mạch để tu luyện.

Mệnh vận của ta và Triêu Triêu từ đó gắn liền với nhau. Chàng nhờ lần theo mối liên kết vận mệnh của Triêu Triêu mới có thể tìm thấy ta ở tiểu thế giới này.

Chàng sẽ là người đưa ta thoát khỏi chiếc l.ồ.ng giam cầm bấy lâu nay.

 31

Năm ta mười mươi lăm tuổi, Niệm Khuynh cũng vừa tròn mười lăm tuổi.

Vòng luân hồi này của chúng ta vô cùng hòa hợp và hạnh phúc bên nhau.

Ba năm sau, đã đến lúc chúng ta phải quay trở về thế giới ban đầu của mình rồi.

Triêu Triêu ôm c.h.ặ.t lấy ta khóc nức nở không chịu buông tay:

“Khuynh Linh tỷ tỷ, muội không nỡ xa tỷ chút nào.”

“Chẳng lẽ kiếp này chúng ta không còn cơ hội để gặp lại nhau nữa sao?”

Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại của nàng, dịu dàng căn dặn:

“Triêu Triêu, hãy chăm chỉ tu luyện.”

“Ngoài trời còn có trời, ngoài thế giới này còn vô vàn thế giới khác rộng lớn hơn rất nhiều.”

“Vận mệnh của chúng ta đã gắn kết c.h.ặ.t chẽ với nhau rồi, ta nhất định sẽ đợi muội ở thế giới bên kia tìm đến ta.”

Nói xong, Niệm Khuynh ôm lấy eo ta, dùng thần lực vung tay xé rách một khoảng không gian của tiểu thế giới này tạo thành một lối đi.

Ta quay người vẫy tay chào tạm biệt mọi người phía sau, rồi dứt khoát bước qua khe nứt không gian để trở về thế giới ban đầu của chúng ta.

 32

Thánh nữ và Nhân hoàng cùng nhau trùng phùng trở về thế giới cũ.

Khắp nơi trong vương quốc đều mở hội ăn mừng, bách tính reo hò phấn khởi.

Nhìn vương quốc vốn trù phú nay lại thưa thớt bóng người do hậu quả từ sai lầm năm xưa của mình gây ra, nước mắt ta khẽ rơi.

“Ta, Khuynh Linh, xin thề trước vạn kiếp chúng sinh, nguyện đời đời kiếp kiếp dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ vạn dân bách tính.”

Quyết không bao giờ vì tư tình ích kỷ của bản thân mà khiến sinh linh đồ thán một lần nào nữa.

Niệm Khuynh khẽ ôm lấy ta từ phía sau, hỏi nhỏ: “Vậy còn ta thì sao? Nàng có vì ta mà từ bỏ vạn dân bách tính không?”

Ta khẽ lắc đầu mỉm cười: “Sẽ không đâu.”

Chàng nghe vậy liền bật cười nhẹ nhàng.

Chàng bảo, chàng cũng sẽ không làm như thế.

Chàng sinh ra mang mệnh Nhân hoàng, còn ta sinh ra mang mệnh Thánh nữ.

Chúng ta được vạn dân kính ngưỡng, được tam giới tôn sùng.

Thì việc bảo vệ bình yên cho nhân gian chính là trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng nhất của cả hai.

Nếu một ngày chàng không may nằm xuống, ta sẽ thay chàng bảo vệ nhân gian này.

Và ngược lại, nếu ta ra đi trước, chàng cũng sẽ thay ta canh giữ sự bình yên cho thiên hạ.

Tình yêu nam nữ, từ trước đến nay suy cho cùng cũng chỉ là tư tình cá nhân nhỏ bé.

Giữa chúng ta lúc này còn có một tình yêu bao la, rộng lớn hơn thế rất nhiều.

Chương 8 - Nguyện Phong Lai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia