12
Đường cùng không lối thoát, Thẩm Hành Chu đành quỳ trước cổng Thượng thư phủ, dập đầu nhận lỗi.
Mẫu thân chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất, muốn đón Khương Nhạc Hoa về, thì buộc phải tiễn bà bà và tiểu cô Thẩm thị đi nơi khác.
Thẩm Hành Chu c.ắ.n răng đáp ứng.
Chẳng còn cách nào khác, hắn vốn dĩ không còn sự lựa chọn nào khác.
Đêm đó, Thẩm Hành Chu thuê một chiếc xe ngựa, toan đưa mẫu thân và muội muội rời đi.
Thẩm mẫu đương nhiên không đồng ý, làm ầm ĩ đòi Thượng thư phủ phải đưa ra một lời giải thích.
Dĩ nhiên, lần này, ngay cả cửa của Thượng thư phủ bà ta cũng chẳng thể bước vào.
Dưới sự ép buộc mạnh mẽ của Thẩm Hành Chu, bà ta cùng nhi nữ vừa khóc vừa mếu lên xe. Thẩm Hành Chu đích thân áp tải đến cửa Tây thành mới thôi.
Ngày hôm sau, hắn liền đón Khương Nhạc Hoa trở về.
Buổi chiều, hắn nhận được thánh chỉ, bổ nhiệm đi Giang Nam làm một vị huyện tôn nhỏ bé.
Chức quan chính thất phẩm, tuy không ở kinh thành, nhưng Giang Nam vốn giàu có, lại là người đứng đầu một huyện, cũng chẳng còn gì để chê trách.
Hắn cũng tự hiểu rõ trong lòng, kiếp này, sau màn náo loạn của mẫu thân mình, việc muốn trụ lại kinh thành đã trở thành một trò cười không hơn không kém.
Vào thời điểm này, rời khỏi kinh thành cũng là một lựa chọn sáng suốt, nếu không, ai ai cũng sẽ lấy hắn ra làm trò cười.
Đêm tân hôn, thân mẫu mặc yếm đỏ nằm chễm chệ trên giường của con trai.
Thậm chí, có kẻ hạ đẳng còn buông lời cợt nhả, hỏi hắn rằng: "Mẫu thân của ngươi lúc đó có mặc quần lót hay không?"
Thẩm Hành Chu và Khương Nhạc Hoa thu dọn hành lý, chuẩn bị xuôi nam nhậm chức.
Thế nhưng, ngay đúng lúc này, hắn lại bị Hình bộ triệu tập.
Có người phát hiện ra hai t.h.i t.h.ể tàn khuyết không nguyên vẹn ở vùng ngoại ô phía Tây thành, chính là mẫu thân hắn và tiểu cô Thẩm thị.
Sau khi Hình bộ xác minh, kết luận là do đám sơn tặc ở vùng ngoại ô gây ra.
Thẩm Hành Chu c.h.ế.t lặng nhìn t.h.i t.h.ể tàn khuyết của mẫu thân và muội muội, nghẹn lời chẳng thể thốt nên câu.
Vùng ngoại ô lấy đâu ra sơn tặc chứ?
Đúng như lời ta đã nói, nhà chúng ta muốn tiền có tiền, muốn người có người, huynh trưởng cùng các đường huynh của Khương Nhạc Hoa đều giữ những chức vụ quan trọng.
Trong tay tự nhiên đều nuôi những kẻ đắc lực.
Mẫu thân và muội muội hắn vừa rời khỏi kinh thành, Thượng thư phủ đã lập tức ra tay.
Trực tiếp tiễn họ lên đường xuống suối vàng.
Chỉ có người c.h.ế.t mới không thể gây náo loạn, không thể hành hạ thiên kim tiểu thư của Thượng thư phủ.
Hắn hiểu rõ trong lòng, nhưng, nửa chữ hắn cũng không dám hé răng.
Một năm sau, ta thuận lợi hạ sinh đích trưởng t.ử tại Hầu phủ, bà bà vui mừng khôn xiết.
Đủ loại trân phẩm quý hiếm, châu báu trang sức, gấm vóc lụa là, cứ như không mất tiền, nườm nượp đưa vào viện của ta.
Tiêu Tứ cũng vô cùng phấn khởi, ngày ngày túc trực bên cạnh ta.
Khi thì trêu đùa trẻ nhỏ, khi thì trò chuyện mua vui cho ta.
Ngay cả Trấn Nam Hầu, cũng đặc biệt từ biên ải gửi quà mừng cho cháu đích tôn, trong đó có một hộp lớn trân châu phương Bắc, hạt nào hạt nấy to bằng đầu ngón tay cái.
Lại còn có mấy tấm da cáo trắng muốt, cùng các loại t.h.u.ố.c bổ như nhân sâm, lộc nhung.
Bệ hạ và Hoàng hậu cũng ban thưởng hậu hĩnh.
Ngay khi cả phủ Trấn Nam Hầu đang đắm chìm trong không khí hân hoan chúc tụng, ta lại nhận được tin báo, nói rằng đích tỷ đã lâm bệnh mà qua đời.
Ta lặng người hồi lâu.
Kiếp trước, đích tỷ vì tư thông với thị vệ, lại còn hạ độc Tiêu Tứ, nên bị phủ Trấn Nam Hầu đuổi về.
Cha vô cùng giận dữ, định dùng gia pháp đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ta để tạ tội với phủ Trấn Nam Hầu.
Nhưng dưới lời khóc lóc cầu xin của mẫu thân, cuối cùng cũng chỉ đ.á.n.h một trận, rồi mẫu thân đưa nàng ta tới gia miếu.
Vốn dĩ định để nàng ta tịnh dưỡng một thời gian, chờ khi sóng gió qua đi, sẽ tìm cách đón nàng ta trở về.
Ai ngờ, trong thời gian ở gia miếu, Khương Nhạc Hoa lại bị kẻ cướp g.i.ế.c c.h.ế.t trong rừng sâu.
Kiếp trước, ta luôn hoài nghi, chuyện này nếu không phải do phủ Trấn Nam Hầu làm, thì cũng là do mấy vị trong hoàng thất gây nên.
Hoặc giả, chính là do cha sai người làm.
Dẫu sao đích tỷ cũng đã làm nhục thanh danh gia tộc.
Kiếp này, chuyện này chắc chắn là do tay Thẩm Hành Chu gây ra.
Nhưng ta nghĩ, chừng nào hắn chưa điên, thì cũng không đến mức hạ sát tay với đích tỷ, dù sao hắn vẫn còn phải dựa dẫm vào Thượng thư phủ.
Ta tranh thủ lúc huynh trưởng đến thăm, liền bóng gió nhắc khéo một câu với huynh ấy.
Quả nhiên, ngày hôm sau, huynh trưởng đã dẫn theo ngỗ tác và bộ khoái của Hình bộ, rầm rộ kéo nhau đến Giang Nam.
13
Rất nhanh sau đó, chân tướng sự việc đã được phơi bày. Sau khi bà bà và tiểu cô Thẩm thị qua đời, Thẩm Hành Chu mang theo đích tỷ xuôi về Giang Nam.
Phép vua thua lệ làng, phủ họ Khương lại ở xa tít tận kinh thành.
Thẩm Hành Chu liền nảy sinh những tính toán tư lợi, hắn bắt đầu từng chút từng chút một gây áp lực, bóp nghẹt đích tỷ.
Thậm chí, hắn cố tình tìm một kỹ nữ lầu xanh, nuôi dưỡng làm ngoại thất.
Đích tỷ bắt đầu cãi vã, bắt đầu náo loạn với hắn.
Mặc dù, cũng có lúc đích tỷ lựa chọn nhượng bộ.
Thế nhưng, là đích nữ nhà danh gia vọng tộc, đích tỷ vốn có kiêu hãnh riêng. Vào lần Thẩm Hành Chu lại cố ý làm nhục Khương Nhạc Hoa trước mặt bao người, bắt nàng phải quỳ gối xin lỗi một kỹ nữ lầu xanh.
Đích tỷ giáng cho hắn một bạt tai, rồi xoay người bỏ đi.
Sau khi trở về, đích tỷ viết thư gửi về phủ họ Khương, nhờ người trong nhà đến đón mình, nàng quyết tâm đại quy (bỏ chồng về nhà mẹ đẻ).
Lần này, không còn là làm mình làm mẩy nhất thời nữa.
Thẩm Hành Chu và nàng xảy ra tranh cãi kịch liệt, trong lúc xô xát, hắn đã mất kiểm soát mà bóp cổ đích tỷ đến c.h.ế.t.
Thẩm Hành Chu không chỉ độc ác sát thê, mà trong thời gian tại nhiệm, hắn còn cấu kết với đám hương thân địa phương mưu đồ tham ô.
Cuối cùng, hắn bị Ngự sử dâng sớ hạch tội.
Hình bộ tiến hành điều tra, lại thêm sức ép từ phủ Trấn Nam Hầu và phủ Thượng thư, Thẩm Hành Chu bị phán tội yêu trảm (chém nửa người hay c.h.é.m ngang eo).
Ba ngày sau hành hình.