1.
Nước hồ sen lạnh ngắt tràn vào mũi, mắt và mồm ta.
Hai tay ta bị trói c.h.ặ.t sau lưng bằng dây thừng thô ráp.
Nơi cổ chân, tảng đá nặng kéo thẳng ta xuống đáy sâu.
Miệng ta bị nhét c.h.ặ.t một giẻ lau nhà bẩn thỉu.
Ta không thể kêu.
Trên bờ, gia chủ Tần đứng tựa lan can gỗ.
Ánh đèn l.ồ.ng chiếu lên gương mặt già nua, nhẵn thín của ông ta.
Ánh mắt ấy không chút gợn sóng.
Như thể ông ta không phải đang dìm c.h.ế.t một con người, mà chỉ là vứt đi một món đồ hỏng.
Ông ta nhàn nhạt cất lời.
"Người c.h.ế.t mới giữ được bí mật."
Bà t.ử quản sự đứng bên cạnh liền phất tay.
Hai gia đinh buông sợi dây cáp cuối cùng.
Thân thể ta chìm nghỉm vào bóng tối thăm thẳm.
Mười năm tận tâm tận lực vì Tần phủ, rốt cuộc đổi lấy một tảng đá dìm xác.
Khoảnh khắc không khí trong phổi cạn kiệt, ta nhắm mắt lại.
Nếu được làm lại... ta tuyệt đối sẽ không bước chân vào nơi này nữa.
Ta nhớ lại mười năm qua.
Năm mười bốn tuổi, ta bị bán vào Tần phủ làm tỳ nữ quét dọn.
Nhờ cẩn thận, biết tính toán, ta được gia chủ Tần chú ý.
Ông ta nhận ta làm nghĩa nữ.
Ta giao toàn bộ lòng trung thành cho ông ta.
Ta giúp ông ta quản lý sổ sách, thu gom d.ư.ợ.c liệu, thậm chí chăm sóc các nghĩa muội khác.
Nhưng trong viện, các nghĩa nữ cứ lần lượt biến mất.
Mỗi lần ta hỏi, bà t.ử quản sự đều lảng tránh.
Có người nói họ được gả vào gia đình quyền quý.
Có người nói họ được đưa đi làm thiếp cho quan lớn.
Nhưng không một ai trở về.
Ba ngày trước khi c.h.ế.t, ta vô tình phát hiện một cuốn sổ giấu dưới gầm giường phòng làm việc của gia chủ Tần.
Trên đó ghi đầy tên của từng nghĩa nữ, kèm theo ngày tháng và những con số bạc tròn chẵn.
Mồ hôi lạnh vỡ ra trên lưng ta.
Ta đem chuyện này hỏi gia chủ Tần.
"Các muội ấy... thật sự còn sống sao?"
Đêm đó, ta bị trói lại.
"Mẹ..."
Ta giật mình bật dậy trên giường cót giọt.
Mồ hôi đầm đìa làm ướt đẫm lưng áo.
Cổ họng ta đau rát, cảm giác nghẹt nước vẫn còn cuồn cuộn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta đưa bàn tay run rẩy lên sờ cổ mình.
Không có dây thừng.
Không có nước hồ băng giá.
Trước mặt ta là căn nhà tranh rách nát, nồng mùi rơm rạ ẩm mốc.
Dưới ánh sáng mờ mờ ngoài cửa sổ, một người phụ nữ gầy guộc đang tỉ mẩn vá lại chiếc áo thô.
Mẹ ta.
Bà vẫn còn sống.
Mắt ta nóng bừng, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất nát.
Ta đã trở về.
Mười năm trước.
Trước ngày bi kịch bắt đầu.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát bị ai đó đạp mạnh văng ra.
Lâm phụ nồng nặc mùi rượu lảo đảo bước vào.
Theo sau hắn là hai gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày dữ tợn.
Lâm phụ ném một tờ giấy lên cái bàn gỗ xập xệ.
Đó là khế ước bán thân.
Hắn cười hềnh hệch, lộ ra hàm răng ố vàng.
"Con gái nuôi lớn là để bán."
"Lão t.ử thiếu nợ sòng bạc ba chục lượng, hai đứa ranh con này vừa hay đủ trả."
Mẹ ta quỳ xuống đất, ôm lấy chân hắn vái lạy van xin.
"Lão gia, không thể bán con, tụi nó còn nhỏ quá!"
Lâm phụ không chút nương tay, đá thẳng vào n.g.ự.c mẹ khiến bà ngã ngửa ra sau.
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Chính là ngày này.
Ngày mà cuộc đời hai chị em ta rơi xuống vực sâu.
Góc phòng, muội muội Lâm Thanh Nguyệt bước ra.
Ánh mắt nó nhìn xoáy vào tờ khế ước trên bàn.
Đồng t.ử nó co rút lại.
Sắc mặt nó trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
Nó lùi lại nửa bước, bàn tay bấm c.h.ặ.t vào tà áo.
Thái độ này... ta rất quen thuộc.
Nó cũng đã trọng sinh.
Nhưng kiếp trước, Thanh Nguyệt bị bán vào một nhà nông nghèo làm dâu xung hỷ, sống cảnh bần hàn rồi c.h.ế.t sớm.
Nó chỉ biết ta được bán vào Tần phủ, rồi được nhận làm nghĩa nữ, mặc áo gấm ăn ngọc bích.
Nó không hề biết đằng sau sự vinh hoa đó là những đêm dài đối mặt với quỷ dữ.
Ánh mắt Thanh Nguyệt từ sợ hãi chuyển sang tham lam.
Nó nhìn ta bằng đôi mắt hừng hực ghen ghét.
Đời này... tỷ đừng hòng cướp vận mệnh của ta.
Ta đọc được suy nghĩ đó trong mắt nó.
Tên buôn người vuốt râu, mở rộng khế ước ra bàn.
"Ai điểm chỉ trước?"
Thanh Nguyệt không chút đắn đo, lao vội tới.
Nó chộp lấy cây cọ, lăn tay vào đĩa mực đỏ rồi ấn mạnh xuống khế ước.
Nó quay sang gã buôn người, giọng dồn dập.
"Ta đi! Ta sang Tần phủ làm tỳ nữ!"
"Nhan sắc ta tốt hơn, ta hợp vào đại hộ nhân gia hơn tỷ ấy!"
Lâm phụ ngơ ngác, gã buôn người thì gật gù hài lòng.
Thanh Nguyệt nhìn ta, trong mắt đầy vẻ đắc thắng và thách thức.
Nó nghĩ nó vừa cướp được phú quý của ta.
Ta đứng lặng yên, ánh mắt lạnh như băng.
Ta không xông lên giành.
Ta không hề cản nó.
Nhìn vẻ mặt điềm nhiên của ta, Thanh Nguyệt khựng lại một chút, dường như nghi hoặc.
Nhưng rồi ham muốn đổi đời đã lấn át tất cả.
Ta nhìn thẳng vào mắt nó.
"Muội đã chọn rồi."
Kiếp trước, ta từng tìm mọi cách bảo vệ nó.
Cuối cùng, nó hận ta vì cho rằng ta cướp mất cơ hội làm tiểu thư của nó.
Nó không biết căn hầm tối dưới Tần phủ dùng để làm gì.
Nó không biết những tiếng gào thét đêm muộn phát ra từ đâu.
Nó không biết nghĩa nữ Tần phủ rốt cuộc là loại công cụ gì.
Nó muốn lao vào ổ sói, ta có cản cũng vô dụng.
Muốn sống sót trong thế giới này, ta không thể mềm lòng.
Kiếp này... ta không cứu ai cả.
Nhưng ta phải cứu mẹ ta.
Trời sập tối.
Lâm phụ lại ôm tiền c.ờ b.ạ.c chạy ra điểm rượu.
Thanh Nguyệt đã bị người của Tần phủ đưa đi trước để học quy củ.
Ta kéo mẹ vào góc phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Gói đồ rất gọn nhẹ.
Vài bộ quần áo cũ.
Một túi gạo nhỏ.
Một con d.a.o nhọn dùng để gọt hoa quả.
Và một cây trâm đồng hoen gỉ mà mẹ luôn giấu kỹ dưới đáy gối.
Mẹ hoang mang nhìn ta, tay run run.
"Thanh Chi, con làm gì vậy?"
Ta nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của bà.
"Mẹ, tin con một lần."
"Chúng ta phải đi ngay đêm nay."
Đêm khuya, trời đổ mưa lâm râm.
Màn đêm đen đặc như mực phủ kín ngôi làng nhỏ.
Ta dắt mẹ lặng lẽ đẩy cửa sau, bước ra ngoài.
Đường lớn dẫn ra trấn trên chắc chắn có gã buôn người canh giữ.
Ta dẫn mẹ đi theo con đường rừng hiểm hóc sau núi.
Bùn lầy b.ắ.n lên tà áo, mưa lạnh tạt vào mặt.
Ta không quay đầu.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Từ phía xa trên con đường cái, tiếng chuông đồng từ chiếc xe ngựa sang trọng của Tần phủ vang lên lanh lảnh trong đêm.
Bước chân ta khựng lại một nhịp.
Mẹ ta ngoái đầu nhìn theo hướng tiếng chuông, giọng nghẹn ngào.
"Không cứu muội muội sao?"
Ta siết c.h.ặ.t con d.a.o nhỏ trong túi áo, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng tối trước mặt.
"Bây giờ... chưa thể."
Trong chiếc xe ngựa lót nệm êm ái đang lăn bánh.
Thanh Nguyệt ôm lấy bọc quần áo mới, lòng tràn ngập phấn khởi.
Bà t.ử quản sự của Tần phủ ngồi đối diện, nụ cười trên mặt vô cùng hiền từ.
Bà ta lấy ra một chiếc bánh ngọt thơm phức đưa cho Thanh Nguyệt.
"Ăn đi con."
"Gia chủ chúng ta rất từ bi, thấy con lanh lợi chắc chắn sẽ nhận làm nghĩa nữ."
"Từ hôm nay... ngươi sẽ có một cuộc đời mới."
Thanh Nguyệt đón lấy chiếc bánh, vội vã c.ắ.n một miếng to, mắt sáng rực niềm vui.
Nó không hề hay biết, phía sau chiếc xe ngựa xa hoa này còn kéo theo một chiếc xe bò thô kệch.
Trên xe bò là một chiếc l.ồ.ng sắt lớn phủ vải đen dày kịt.
Theo từng nhịp xóc nảy của con đường đêm.
Từ bên trong l.ồ.ng sắt phát ra những tiếng khóc nghẹn ngào, yếu ớt của những cô gái trẻ.
Tiếng khóc bị tiếng mưa đêm nuốt chửng.
Xe ngựa lăn bánh tiến sâu vào màn đêm, đưa Thanh Nguyệt thẳng về phía Tần phủ.