Những lời bác sĩ nói, chị gái làm sao có thể không thấy quen thuộc chứ. Trên mạng, trong sách vở, những kiến thức tương tự nhiều vô kể.

Thế nhưng chị ta vẫn đem những lý lẽ của bố mẹ chồng ra để phản bác: "Thưa bác sĩ, sao nhau t.h.a.i lại không tốt được? Anh em họ hàng nhà tôi ngày trước đều nhờ ăn nhau t.h.a.i mà sống sót đấy!"

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích: "Phải nhìn theo từng hoàn cảnh. Thời đó, đến cả vỏ cây người ta còn phải ăn để cầm hơi. Dù sao nhau t.h.a.i cũng là một miếng thịt, giá trị dinh dưỡng đương nhiên cao hơn vỏ cây. Nhưng với điều kiện vật chất hiện nay, nhau t.h.a.i hoàn toàn không thể sánh bằng thịt bò, thịt cừu hay thịt lợn bán ngoài thị trường về cả dinh dưỡng lẫn độ an toàn."

Đúng lúc ấy, bố mẹ chồng chị gái cũng nghe tin chạy đến, hai người học vẫn còn định tranh cãi với bác sĩ.

Lúc này, chị gái hoàn toàn sụp đổ.

Chị ta lao tới xé quần áo bố mẹ chồng, vừa khóc vừa đuổi họ ra khỏi phòng bệnh của Trần T.ử Đào.

"Hai ông bà già kia! Tôi có cắt tiền sinh hoạt của các người đâu mà các người tiếc tiền đến mức không chịu mua thịt bò, thịt lợn, thịt cừu t.ử tế!"

"Đào Đào đã nói không muốn ăn nhau t.h.a.i nữa, vậy mà các người vẫn lừa nó ăn!"

"Nó mới ba tuổi các người đã bắt đầu nhồi cho nó cái thứ độc hại ấy, đến giờ đã mười lăm tuổi rồi!"

"Đời Đào Đào coi như xong rồi! Đều tại các người! Tất cả đều tại các người!"

Chị gái hoàn toàn sụp độ, Trần T.ử Đào nằm trên giường bệnh cũng bật khóc nức nở.

Đến lúc ấy, hai ông bà già mới thực sự nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

"Đào Đào sau này không thể có con nữa!"

"Đào Đào cũng không thể thi đỗ đại học!"

"Chính các người... các người đã hủy hoại Đào Đào!"

Chị gái tôi hận đến mức muốn cầm d/ao gọt hoa quả liề.u mạng với hai ông bà, may mà anh rể kịp thời ngăn lại, nếu không hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Bệnh của Trần T.ử Đào không phải chỉ nằm viện là có thể chữa khỏi, vì thế ngay trong ngày hôm đó, cả nhà xuất viện về nhà.

Vừa về đến nơi, chị gái lập tức bê hơn năm mươi cân nhau t.h.a.i còn cất trong tủ lạnh ra ngoài vứt sạch.

Bố mẹ chồng chị ta nhìn mà xót của, nhưng rốt cuộc cũng không dám nói thêm lời nào.

Sau đó, chị gái xin nghỉ việc, tự mình phụ trách toàn bộ việc ăn uống, sinh hoạt hằng ngày của Trần T.ử Đào.

"Từ nay chuyện của Đào Đào không cần hai người quản nữa!"

Chị thẳng thừng nói với bố mẹ chồng.

Anh rể vốn cũng là đồng phạm trong chuyện này nên chẳng dám lên tiếng phản đối.

Sau một thời gian, sóng gió dần lắng xuống, những người sống chung dưới một mái nhà lại quay về vẻ hòa thuận giả tạo như trước.

Anh rể cầm bài kiểm tra các môn đều trượt của Trần T.ử Đào, vừa lắc đầu vừa thở dài.

Dưới sự xúi giục của bố mẹ, cuối cùng anh ta cũng đề nghị với chị gái chuyện sinh thêm đứa thứ hai.

Dù rất căm hận bố mẹ chồng vì đã ép con trai ăn nhau thai, nhưng lúc này, chị ta cũng cảm thấy dường như chỉ có sinh thêm một đứa con nữa thì tuổi già mới có chỗ dựa.

"Nếu sinh đứa thứ hai thì Đào Đào phải làm sao?"

"Đằng nào Đào Đào cũng không thể đỗ đại học. Cho nó nghỉ học đi làm kiếm tiền mua sữa cho em."

"Nó chắc sẽ không chịu đâu. Nó vẫn luôn mơ mình sẽ đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại..."

"Không chịu cũng chẳng còn cách nào khác. Nó đâu phải thiên tài, chỉ là một đứa thiểu năng thôi. Nó phải chấp nhận số phận!"

Đúng lúc chị gái, anh rể cùng hai ông bà già đang bàn chuyện sinh con thứ hai thì Trần T.ử Đào vừa đứng ngoài cửa nghe thấy tất cả.

Nghe chính cha mẹ mình nói mình là kẻ thiểu năng, nó không chút do dự cầm d/ao lao thẳng vào phòng, miệng gào lên rằng sẽ gi/ết hết tất cả mọi người.

Sau một hồi náo loạn, tất cả mọi người đều bị khí thế của Trần T.ử Đào dọa sợ.

Cuối cùng, cả nhà họ đành nhượng bộ, hứa sẽ không sinh thêm đứa nữa thì Trần T.ử Đào mới chịu buông con da.o xuống.

Tuy không xảy ra án mạng, nhưng trong lòng mỗi người đều đã có một nút thắt không thể gỡ.

12

Chị gái lại gọi điện cho tôi, kể về những chuyện xảy ra gần đây, giọng đầy hối hận và tự trách.

"Ngày trước chị nên nghe lời em. Nếu không thì Đào Đào đã không thành ra thế này."

"Bây giờ Đào Đào như biến thành một con quái vật. Chị thật sự sợ đang ngủ nó sẽ cầm d.ao đ.â.m chị."

"Huỳnh Huỳnh, chị xin em, giúp chị với. Chị thật sự không biết phải làm sao nữa."

Tôi đương nhiên không thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, chỉ có thể giả vờ an ủi chị vài câu rồi kiếm cớ cúp máy.

Trước khi cuộc gọi kết thúc, chị ta nghẹn ngào hỏi tôi: "Huỳnh Huỳnh, chị cứ thấy em bây giờ khác trước quá. Huỳnh Huỳnh luôn che chở chị ngày xưa... rốt cuộc đã đi đâu rồi?"

Đi đâu ư?

Huỳnh Huỳnh đó đã ch.ết rồi chứ còn có thể đi đâu được nữa. 

Tôi của hiện tại sẽ không còn để người khác bắt cóc đạo đức, cũng không dễ dàng can thiệp vào cuộc đời của người khác nữa.

Lần tiếp theo tôi nghe tin về Trần T.ử Đào là khi nó mười tám tuổi và chuẩn bị kết hôn.

Đối tượng kết hôn... lại chính là Trương Giai Nhuệ.

Điều này khiến tôi vô cùng bất ngờ, nên đặc biệt tìm hiểu thêm.

Từ khi lên lớp Mười Một, Trần T.ử Đào đã không còn ăn nhau t.h.a.i nữa. Nhờ tự mình nỗ lực học hành và nghiêm túc quản lý sức khỏe, tình trạng của nó cũng dần khá hơn trước.

Nó gầy đi, thành tích học tập cũng được cải thiện phần nào.

Giáo viên dạy Toán của Trần T.ử Đào từng nói: "Nếu tiếp tục giữ được phong độ này thì thi đỗ một trường đại học hệ chính quy bình thường sẽ không thành vấn đề."

Nhưng đúng lúc ấy, Trương Giai Nhuệ lại tìm đến Trần T.ử Đào.

Hóa ra, từ năm lớp Mười Một, Trương Giai Nhuệ bắt đầu tiếp xúc với bài bạc, cô ta ần dần nghiện ngập, rồi thường xuyên lui tới các sòng mạt chược.

Cô ta mê c.ờ b.ạ.c và đ.á.n.h mạt chược, dù mới mười bảy tuổi mà đã thức trắng đêm bên bàn bài.

Cô ta muốn thắng, nhưng cuối cùng lại thua sạch.

Sau đó còn vay tiền để gỡ gạc, nhưng không ngoài dự đoán, số tiền vay được cũng thua hết.

Chương 7 - Nhà Chị Gái Tôi Sùng Ăn Cuống Rốn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia