18

Học kỳ một năm cuối cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về quê ăn Tết.

Ba cái vali to tướng.

Một mình tôi chắc chắn không vác nổi.

Chỉ đành gửi trước một phần hành lý về nhà qua dịch vụ chuyển phát.

Khi đang khệ nệ bê đồ ra bưu điện thì tôi bị hụt chân.

May thay phía sau có người đỡ kịp.

Là Tống Chiêu Dã.

Tôi không biết sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc như vậy.

Nhưng tôi vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn."

Anh ta khẽ "ừ" một tiếng, hạ giọng hỏi: "Vé máy bay của em khi nào vậy?"

"Ngày kia."

Anh ta im lặng một hồi, giọng hơi thiếu tự tin: "Anh cũng đi ngày kia, để anh đón em, chúng ta cùng về nhé."

Tôi cười từ chối: "Không cần đâu."

Thế nhưng ngày kia tôi vẫn thấy anh ta ở đó.

Anh ta tự nhiên cầm lấy hành lý trên tay tôi, còn nhét vào tay tôi một túi đồ ăn vặt lớn.

Cảm giác này, cứ như ngày xưa vậy.

Anh ta vác hành lý.

Tôi chỉ việc ngồi ăn.

Nhưng cũng có cảm giác khác hẳn lúc trước.

Có lẽ là do tôi không còn khoác tay anh ta, cũng không còn gọi một tiếng "A Dã" nữa.

Hoặc là vì tôi không còn nghiêng đầu làm nũng bảo: "Em thích vị chanh cơ, sao anh lại mua vị dưa chuột hả!"

19

Suốt kỳ nghỉ đông tôi đều vùi đầu vào học tập.

Cho đến tận ngày Tết, khi hai nhà tụ họp ăn uống, tôi mới nhìn thấy Tống Chiêu Dã.

Theo truyền thống ngày Tết của hai gia đình, chúng tôi vẫn luôn tặng quà cho nhau.

Năm nay cũng không ngoại lệ.

Nhưng vì chuyện ôn thi cao học, tôi thật sự quá bận rộn.

Món quà tôi chuẩn bị cho anh ta chỉ là một chiếc khăn quàng cổ mua vội ở trung tâm thương mại.

Còn món quà anh ta chuẩn bị cho tôi, lại là một bức thư.

Dài đúng hai trang giấy.

[Gửi: Hy Hy]

[Mong thư này đến tay em.]

[Dạo này anh thường nhớ về mùa hè năm 18 tuổi đó.]

[Anh đứng trên sân vận động của trường, rụt rè tỏ tình với em.]

[Em mừng rỡ lao vào lòng anh, gọi anh là A Dã.]

[Lần đầu tiên chúng ta nắm tay, lần đầu tiên trao nhau nụ hôn.]

[Cứ ngỡ như mới ngày hôm qua.]

[Anh đã luôn nghĩ rằng hai chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi.]

[Sẽ hạnh phúc kết hôn, sẽ có những đứa con đáng yêu, sẽ nắm tay nhau tản bộ dưới ánh hoàng hôn cho đến khi bạc đầu..].

[Nhưng nào ngờ.]

[Vào một ngày bình thường như bao ngày khác.]

[Em nói lời chia tay.]

[Ban đầu.]

[Anh còn tưởng đó chỉ là một cuộc cãi vã đơn giản.]

[Tưởng rằng em chỉ đang giận dỗi.]

[Anh nghĩ cứ dỗ dành em như mọi khi là xong.]

[Nào ngờ sự việc lại trở nên tồi tệ không thể kiểm soát.]

[Em không chấp nhận bất kỳ lời xin lỗi nào của anh.]

[Cũng không còn chấp nhận anh thêm lần nào nữa.]

[Suốt một thời gian dài sau đó, anh vẫn không sao hiểu nổi.]

[Rõ ràng là anh đã thay đổi tất cả theo ý em muốn rồi mà.]

[Tại sao em lại không cho anh lấy một cơ hội?]

[Nhưng gần đây anh dường như đã hiểu ra rồi.]

[Trong bốn năm bên nhau đó.]

[Em đã cho anh quá nhiều cơ hội, chỉ là anh đã không biết trân trọng mà thôi.]

[Anh bắt đầu tập cách đặt mình vào vị trí của người khác.]

[Anh tự hỏi... nếu em có một cậu bạn thân khác giới.]

[Cùng đi du lịch với bọn mình, mặc quần đùi đi lại trong phòng ngủ, còn để quên cả b.a.o c.a.o s.u trên xe em…]

[Anh chắc chắn sẽ phát điên mất!]

[Vậy nên anh thực sự rất hối hận.]

[Giá như anh có thể thấu hiểu sự nhạy cảm và bất an của em sớm hơn một chút.]

[Sớm học cách đặt mình vào vị trí của em hơn một chút.]

[Liệu kết cục của chúng ta có khác đi hay không?]

20

Tiếng chuông báo hiệu năm mới vang lên.

Cha mẹ hai bên cũng đã hơi ngà ngà say.

Họ đều đang đem tôi và Tống Chiêu Dã ra làm trò đùa.

Bố Tống: "Thằng nhóc nhà tôi đúng là kiên nhẫn thật đấy."

Mẹ Tống: "Chứ sao nữa, để không làm phiền Hy Hy học bài, ngày nào nó cũng ngồi ngoài sân trông ngóng như tượng vọng phu vậy."

Mẹ tôi: "Chiêu Dã những năm qua, chẳng biết đã trèo cửa sổ nhà tôi bao nhiêu lần rồi, camera trong sân quay lại rõ mồn một kìa."

Bố tôi: "Vậy hai đứa rốt cuộc bao giờ mới công khai đây?"

Nghe thấy hai chữ công khai.

Ánh mắt Tống Chiêu Dã hiếm hoi sáng rực lên.

Cách anh ta nhìn tôi, giống hệt như ánh mắt lúc anh ta tỏ tình với tôi vào năm 18 tuổi.

Chân thành và đẹp đẽ.

Tôi biết anh ta đang mong đợi điều gì.

Anh ta mong đợi tôi sẽ đưa ra câu trả lời giống như trong bữa tiệc hôm đó.

Nhưng tôi đã không làm thế.

Tôi chỉ thản nhiên thừa nhận: "Đã từng yêu nhau, nhưng giờ đã không còn phù hợp."

6 - Nhạc Hy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia