Đúng giờ lành.
Giọng nói của Tạ Lĩnh vang lên từ bên ngoài doanh trướng.
“A Viên.”
“Ta đến đón nàng.”
Dưới ánh trăng.
Tạ Lĩnh mặc một thân hỷ phục đỏ rực.
Dáng người cao ráo, thanh nhã.
Tựa như vị tiên nhân giáng thế.
Ta chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng.
Xung quanh, các tướng sĩ đồng loạt vỗ tay reo hò.
Tạ Lĩnh vòng tay bế ngang eo ta.
“Hôn lễ đơn sơ. Mong phu nhân đừng chê.”
Ta đỏ mặt.
Chỉ biết cúi đầu, chẳng nói nên lời.
Trong doanh trướng.
Ánh nến lay động.
Ta xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Chàng... chậm một chút…Vết thương của chàng còn chưa lành.”
Tạ Lĩnh vẫn ghé sát bên tai ta, khẽ cười nói:
“Chỉ là chút thương tích nhỏ. Không đáng ngại.”
“A Viên…”
“Nàng ngẩng đầu nhìn ta được không?”
Ta không cưỡng nổi sự dịu dàng ấy.
Lặng lẽ ngước mắt nhìn chàng.
Chỉ thấy trên chiếc cằm thanh tú của chàng, từng giọt mồ hôi lấp lánh như sắp rơi xuống.
Trên cổ chàng...
Đang đeo chính chiếc hồ lô ngọc mà mẫu thân để lại cho ta.
“Tạ Lĩnh.”
“Đó là đồ của ta...”
“Phu nhân đã tặng cho ta. Vậy thì là của ta.”
Ta còn định lên tiếng cãi lại.
Nhưng lời nói đã bị chàng chặn lại.
“A Viên.”
“Tập trung nào.”
...
Từ đó về sau.
Tạ Lĩnh đối xử với ta vô cùng tốt.
Chàng sai người phi ngựa ngày đêm, đưa lá thư ta viết cho trưởng tỷ về tận kinh thành.
Còn định sẵn ngày đưa ta hồi kinh thăm người thân.
Ta cũng cố gắng làm một người thê t.ử hiền lương.
Sáng sớm thức dậy hầu hạ chàng thay y phục.
Chàng bảo không cần, bảo ta ngủ thêm một lát.
Buổi tối xoa vai đ.ấ.m lưng cho chàng.
Chàng lại nói không cần, bảo da dày thịt chắc, ta không đủ sức.
Thấy ta cứ ngồi đứng không yên.
Chàng khẽ thở dài rồi nói:
“Ta nhìn ra nàng ở đây quả thật rất buồn chán.”
“Hay là...Chúng ta làm chút chuyện thú vị đi.”
Ta: “...”
Lại nữa.
Đêm dài đằng đẵng.
Tạ Lĩnh như tìm được niềm vui mới, cứ quấn lấy ta mãi đến tận hừng đông.
Đến lúc ấy...
Ta mới thật sự hiểu vì sao thanh danh của Trấn Bắc Hầu lại hung hãn đến vậy.
(Hết).