Ta ngơ ngác nhìn chàng.

Chàng lại đầy vẻ căng thẳng nhìn ta.

Đợi xác nhận ta không hề bị thương, chàng mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Ta còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn kinh ngạc.

Đã thấy chàng đưa tay về phía ta, dịu giọng nói:

“A Viên, không sao nữa rồi. Lại đây với ta.”

Ta không bước tới.

Bởi vì ngồi co người quá lâu.

Vừa mới đứng dậy...

Ta đã choáng váng ngã xuống.

Khoảnh khắc nhắm mắt lại...

Hình như ta nhìn thấy vẻ hoảng hốt hiện lên trên gương mặt Tạ Lĩnh.

Ngay sau đó.

Ta rơi vào một vòng tay rắn chắc.

Rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

15

Trong soái trướng.

Tạ Lĩnh đang cùng mấy vị tâm phúc bàn bạc quân vụ.

Lão quân y cũng có mặt.

Thì ra...

Lần trọng thương hôn mê này của Tạ Lĩnh đều nằm trong kế hoạch của chàng.

Lấy chính bản thân mình làm mồi nhử.

Để lôi tên nội gián đang ẩn nấp trong quân doanh ra ánh sáng.

Giả vờ hôn mê bất tỉnh.

Dụ địch vào sâu.

Mỗi một bước đi...

Đều vô cùng hung hiểm.

Thế nhưng khi Tạ Lĩnh nhắc tới, giọng điệu vẫn nhẹ tênh như mây gió.

Tựa như...

Người bị thương không phải chàng.

Kẻ suýt mất mạng cũng chẳng phải chàng.

Chỉ cần nhắm mắt lại.

Ta vẫn nhớ rõ vết thương trước n.g.ự.c chàng.

Máu thịt be bét.

Chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác thấy đau thay.

Vậy mà chàng lại xem như chuyện thường tình.

Cứ thế chẳng hề coi trọng tính mạng của chính mình.

Uổng công ta mấy ngày nay vì chàng mà ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên.

Càng nghĩ...

Càng thấy tủi thân.

Nhưng nãy giờ ta vẫn luôn giả vờ bất tỉnh, lén nghe bọn họ nói chuyện.

Lúc này...

Ngay cả trở mình cũng chẳng dám.

Đột nhiên.

Tiếng nói chuyện bên ngoài bỗng im bặt.

Không biết Tạ Lĩnh nói gì.

Chỉ nghe tiếng bước chân lạo xạo.

Mọi người lần lượt lui ra ngoài.

Trong lều chỉ còn lại tiếng của lão quân y.

“Tướng quân.”

“Mấy ngày nay, vì ngài mà phu nhân hao tâm tổn trí không ít.”

“Thật không ngờ, một cô nương yếu đuối như phu nhân, đến lúc đại sự lại có thể bình tĩnh như vậy.”

“Tướng quân đúng là có phúc.”

Ta nhắm c.h.ặ.t mắt.

Giả vờ như mình chẳng nghe thấy gì.

Nhưng...

Đôi tai lại tự động dựng lên.

Lặng lẽ chờ câu trả lời của Tạ Lĩnh.

Một lúc lâu sau.

Giọng nói trầm thấp của chàng vang lên:

“Để nàng chịu thiệt rồi.”

Sống mũi ta bỗng cay xè.

Giống hệt khi còn nhỏ.

Bị phụ thân trách phạt.

Ta cứng đầu, nhất quyết không chịu nhận sai.

Bị đ.á.n.h một trận cũng c.ắ.n răng không hé nửa lời.

Thế nhưng...

Đến khi trưởng tỷ bôi t.h.u.ố.c cho ta, chỉ khẽ hỏi một câu:

“Có đau không?”

Ta lại lập tức khóc òa.

Chỉ một câu nói đơn giản của Tạ Lĩnh...

Đã khiến hốc mắt ta đỏ hoe.

Đều tại chàng.

Có kế hoạch mà chẳng chịu nói cho ta biết.

Phòng ta kỹ như vậy...

Lẽ nào sợ ta là gian tế sao?

Thính Trúc biết.

Quân y biết.

Đến cả thị vệ canh ngoài lều của ta cũng biết.

Chỉ có mình ta là không biết...

Càng nghĩ càng thấy tủi thân.

Lúc Tạ Lĩnh ngồi xuống bên cạnh.

Ta cố ý xoay người, kéo chăn che kín mắt.

Không muốn nhìn chàng.

Đúng lúc ấy.

Có người khẽ chạm vào vai ta.

“Tỉnh rồi sao?”

“Ta đưa nàng đến một nơi.”

16

Thật ra...

Ta chẳng muốn đi.

Đất Tây Bắc hoang vu thế này.

Thì có nơi nào đáng để ngắm chứ?

Ta nghi ngờ chàng chỉ đang lừa ta.

Vì thế...

Ta quyết định trước mắt không khóc nữa.

Đi theo xem thử đã.

Tạ Lĩnh đặt một bọc hành lý lên lưng ngựa.

Rồi dang hai tay về phía ta.

“Nào.”

“Lên ngựa.”

Ta quay đầu nhìn quanh.

Bao nhiêu người vẫn đang qua lại tuần tra kia kìa.

Lưng ngựa cao như vậy...

Ta biết leo lên kiểu gì?

Ngay giây sau.

Tạ Lĩnh đã trực tiếp bế bổng ta lên.

Dễ dàng đặt ta ngồi trên lưng ngựa.

Ta giật mình kêu lên một tiếng.

Nằm sấp trên lưng ngựa quay đầu trừng mắt nhìn chàng.

“Vết thương của chàng còn chưa lành mà.”

Tạ Lĩnh ngẩng đầu, mỉm cười với ta.

“Không sao.”

“Nàng cũng đâu có nặng.”

Nói xong.

Chàng nắm dây cương, dắt ngựa chậm rãi bước đi.

Giữa những tiếng chào cung kính:

“Tướng quân!”

“Phu nhân!”

Hai người chúng ta rời khỏi doanh trại.

Còn ta...

Xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu.

Mãi đến khi ra khỏi quân doanh.

Chàng mới xoay người lên ngựa, ngồi phía sau ta.

Đây không phải lần đầu tiên chúng ta cùng cưỡi chung một con ngựa.

Nhưng lần này...

Lại khác.

Vết thương trước n.g.ự.c chàng vẫn chưa lành.

Mỗi lần lưng ngựa nhấp nhô, lưng ta khó tránh khỏi chạm vào n.g.ự.c chàng.

Cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

“Tướng quân.”

“Hay là... ngài ngồi phía trước đi.”

“Ta sợ sẽ chạm vào vết thương của ngài.”

Vốn dĩ hai tay Tạ Lĩnh chỉ hờ hững vòng qua eo ta để cầm dây cương.

Nghe ta nói xong.

Chàng bỗng siết c.h.ặ.t vòng tay.

Phần eo bụng cũng tiến sát về phía trước.

“Nàng ở gần một chút...Sẽ đỡ xóc hơn.”

Tạ Lĩnh khẽ quát một tiếng.

Con ngựa đen lập tức tung vó phi như bay.

Cái này...

Cũng gần quá rồi???

Cả người ta gần như bị chàng ôm trọn vào lòng.

Ta vừa mở miệng hét lên.

Đã hứng trọn một miệng gió cát.

Đành ngoan ngoãn ngậm miệng.

Để mặc chàng ôm lấy mình.

17

Mặt trời trên sa mạc đỏ rực như lửa cháy.

Ánh chiều nhuộm cả mây trời thành một màu đỏ thắm.

Ta ngẩn người ngắm nhìn.

Đây chính là nơi đẹp mà Tạ Lĩnh muốn đưa ta đến sao?

Quả thật rất đẹp.

Khung cảnh ấy khiến lòng ta thư thái hơn không ít.

Thế nhưng Tạ Lĩnh cứ một mạch phi ngựa, mãi đến khi vầng trăng nhô lên, chàng mới cho ngựa dừng lại.

Chàng xoay người xuống ngựa, rồi lại dang hai tay về phía ta.

“Xuống đi, ta đỡ nàng.”

Ta ngồi trên lưng ngựa, khẽ cười nhạt.

“Vết thương của chàng... đều là giả vờ phải không? Thật ra đâu có nghiêm trọng như quân y nói, đúng chứ?”

Tạ Lĩnh khẽ cười.

Lần này, chàng không phủ nhận.

“Đúng vậy, đều là diễn cho bọn họ xem.”

“Yên tâm nhảy xuống đi, ta sẽ đỡ nàng.”

Chương 7 - Nhầm Gả Tướng Quân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia