“Nàng không gả cho ta, còn muốn gả cho ai?”
Ta đã cạn lời đến mức chẳng muốn lên tiếng.
Ta cố gắng vùng vẫy, muốn gỡ tay hắn ra.
Thử vài lần đều không thành, cuối cùng đành từ bỏ chống cự.
Giọng của Lý Mặc Tuần cũng dần mềm xuống.
“Hứa Thanh Chu, trước kia nàng đã cúi đầu trước ta nhiều lần như vậy.”
“Lần này, đến lượt ta rồi.”
“Cùng ta đến chỗ Hoàng thượng được không?”
“Chúng ta giống như trước kia, thành thân thêm một lần nữa nhé?”
Ta lắc đầu, quả quyết từ chối.
“Không.”
“Lý Mặc Tuần, ta mệt rồi.”
“Lần này ta muốn đổi một cách sống khác, có được không?”
“Xin ngài buông tha cho ta.”
May mắn là cuối cùng Lý Mặc Tuần cũng buông ta ra.
Thái hậu đã quyết định sẽ đến hành cung Nam Sơn dưỡng bệnh.
Sắp tới, ta sẽ cùng người xuất cung.
Đến lúc đó, ta sẽ tìm một cái cớ để Thái hậu cho ta rời cung.
Những năm qua, vì muốn chữa khỏi chứng đau đầu của Thái hậu, ta đã đọc đến thuộc làu sách y trong Tàng Thư Các, còn học lỏm không ít y thuật từ các thái y.
Chỉ cần không phải bệnh nan y, cơ bản ta cũng đủ sức ứng phó.
Sau khi rời cung, ta cũng có thể tự nuôi sống bản thân.
Kiếp này, ta không muốn cả đời bị nhốt trong chốn thâm cung này nữa.
Mười ngày sau, chính là ngày Thái hậu khởi hành đến hành cung Nam Sơn.
Hoàng thượng đến tiễn, Lý Mặc Tuần cũng có mặt.
Nhân lúc Thái hậu và Hoàng thượng đang nói chuyện, Lý Mặc Tuần bước đến bên cạnh ta.
“Ta đợi nàng về.”
Nhưng nếu không có gì ngoài ý muốn, đời này ta sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Lý Mặc Tuần cúi đầu, ghé sát bên tai ta nói.
“Thái t.ử phi của bổn thái t.ử chỉ có thể là nàng.”
“Tương lai, vị trí Hoàng hậu cũng chỉ thuộc về nàng.”
Hắn đúng là tự tin.
Hoàng thượng có biết bao nhiêu hoàng t.ử, mà hắn còn chưa thật sự ngồi lên cái vị trí kia đâu.
Có lẽ thấy ta chẳng có biểu cảm gì, Lý Mặc Tuần đấu tranh trong lòng một thoáng, cuối cùng lại mở miệng.
“Hôm đó, vốn dĩ ta định cứu nàng.”
“Nhưng Giang Uyển ở gần ta hơn.”
Hắn đang giải thích với ta sao?
Nhưng ta đã không còn cần nữa rồi.
“Điện hạ, cho dù ngài thừa nhận bản thân thích Giang Uyển cũng không sao.”
“Ta không bận tâm đâu.”
Lý Mặc Tuần nhìn chằm chằm vào mắt ta, dường như muốn tìm ra một tia sơ hở trong đó.
Ta không né không tránh, bình tĩnh đối diện với ánh mắt hắn.
Cuối cùng, ngược lại là hắn nhận thua trước.
Hắn siết c.h.ặ.t vai ta, trầm giọng chất vấn.
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái gì mà nàng nói không bận tâm là không bận tâm?”
“Hứa Thanh Chu, ta ra lệnh cho nàng phải thích ta thêm một lần nữa.”
Ta cười khổ một cái.
Nếu là ta của kiếp trước nghe được những lời này, không biết sẽ vui mừng đến bao lâu.
Nhưng bây giờ, lòng ta lại chẳng hề gợn sóng.
“Lý Mặc Tuần, hãy đặt tâm trí vào triều đường đi.”
Năm xưa hắn bị đày mà vẫn có thể trở về kinh thành, Tứ hoàng t.ử chưa chắc đã không thể.
Ta vẫy tay chào Lý Mặc Tuần, rồi bước lên xe ngựa.
Trước lúc trời tối, đoàn người chúng ta đã đến hành cung.
Cuộc sống ở hành cung tự do tự tại hơn trong hoàng cung rất nhiều.
Ở đây không có quá nhiều quy củ ràng buộc, cũng không cần cả ngày phải hành lễ.
Đoàn người chúng ta có sáu mươi người, chỉ cần chăm lo sinh hoạt cho Thái hậu.
Thời gian của ta cũng nhờ vậy mà dư dả hơn nhiều.
Từ lúc đến hành cung, Lý Mặc Tuần thường xuyên gửi thư cho ta.
Tuy nhiên, thư qua thư lại cũng chỉ có vài ba câu.
Ngoài việc hỏi thăm sức khỏe Thái hậu, hỏi ta dạo này đang làm gì, hỏi khi nào chúng ta trở về, thì chẳng còn điều gì khác.
Lý Mặc Tuần vốn là người có tính cách hơi trầm mặc.
Kiếp trước khi ở bên cạnh hắn, phần lớn đều là ta bày trò làm vui.
Bây giờ ta không còn xoay quanh hắn nữa, ngược lại hắn còn chẳng quen bằng ta.
Những bức thư ấy, ta chưa từng hồi âm dù chỉ một lần.
Chuyện đã hạ quyết tâm, ta tuyệt đối sẽ không thay đổi.
Hôm nay, ta lại nhận được thư của một người khác.
Là Giang Uyển.
Nàng ta viết trong thư rằng, ngày đó nàng ta không cố ý kéo ta xuống nước.
Vốn dĩ nàng ta muốn đến thăm ta, nhưng lại sợ ta không muốn gặp, nên rốt cuộc vẫn không dám đến.
Nàng ta còn nói, nàng ta sắp đến Thanh Châu để bầu bạn với Tứ hoàng t.ử rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Gió nhẹ lướt qua tán lá, cuốn rơi vài chiếc lá vàng ươm.
“Không ngờ lại là như vậy.”
Sau khi sống lại, chúng ta tưởng chừng đã thay đổi được một vài điều.
Nhưng trong cõi u minh, dường như lại chẳng có gì thật sự đổi khác.
Vẫn là một hoàng t.ử bị đày.
Vẫn là người trong lòng rời kinh thành theo đi bầu bạn.
Ta cầm b.út lên, viết xuống hai chữ.
Bảo trọng.
Nửa năm sau, chứng đau đầu của Thái hậu đã được điều dưỡng gần như ổn định.
Cũng trong nửa năm này, ta tìm được người có thể thay ta tiếp quản việc chăm sóc Thái hậu.
Ngày ta đến từ biệt Thái hậu, người dường như chẳng hề bất ngờ chút nào.
Giọng người bình thản hỏi ta.
“Mong đợi ngày này lâu lắm rồi phải không?”
Ta quỳ gối trước mặt người, giọng nghẹn ngào.
“Thái hậu, là Thanh Chu bất hiếu.”
“Con đã nói sẽ ở bên cạnh người cả đời, nhưng…”
Nhưng chỉ cần ở lại, cũng đồng nghĩa với việc ta phải đối mặt với ải lấy chồng.
Khoan nói đến việc người ta lấy có phải là người ta thích hay không.
Chỉ cần lấy chồng, ta cũng sẽ không có cách nào tiếp tục ở bên Thái hậu.
Có khi còn khiến người lại phải lo lắng cho ta.
Chi bằng bây giờ ta rời đi.
Thái hậu đỡ ta dậy, đưa tay lau giọt lệ còn vương nơi khóe mắt ta.
“Đứa trẻ ngốc, ai gia đã giữ con bên cạnh đủ lâu rồi.”
“Những gì con làm cho ai gia cũng đã đủ nhiều rồi.”
“Con muốn đi đâu thì cứ đi đi.”
“Đợi đến khi nào mệt mỏi, lại trở về.”
“Hoàng cung mãi mãi là nhà của con.”
Ta rơi nước mắt, cúi đầu bái biệt Thái hậu.
Thoắt cái, ba năm đã trôi qua.
Mấy năm nay, ta chu du khắp nơi.
Dựa vào chút y thuật học được, ta vừa đi vừa hành y cứu người.
Những ngày tháng trôi qua bình dị mà trọn vẹn.
Từ sau khi xuất cung, ta không còn cố ý lưu tâm đến tin tức trong kinh thành nữa.
Nhưng vẫn không tránh khỏi nghe được vài chuyện.
Nghe nói Tứ hoàng t.ử ở Thanh Châu đã làm rất nhiều việc tốt cho bá tánh.
Bá tánh tự phát viết Vạn Dân Sách, xin Hoàng thượng xá tội cho ngài.
Cuối cùng, Hoàng thượng cũng đồng ý cho ngài hồi kinh.
Cũng trong năm đó, Thái t.ử Lý Mặc Tuần bị phế truất.
Không ai biết nguyên do.
Lúc mới nghe được tin ấy, ta cũng thoáng bàng hoàng.
Lý Mặc Tuần từ năm bảy tuổi đã được sách phong làm Thái t.ử.
Nay bị phế truất, hắn hẳn là rất khó chấp nhận.
Dù sao kiếp trước, hắn bị đày đến Thanh Châu suốt ba năm, sau khi trở về, ngôi vị Thái t.ử vẫn là của hắn.
Lời hắn từng quả quyết rằng sẽ giữ vị trí Thái t.ử phi cho ta ngày ấy, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Ta âm thầm thở dài một tiếng.
Thôi vậy.
Lý Mặc Tuần về sau ra sao, cũng chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.
Chuyện cũ năm xưa hãy cứ để gió cuốn đi.
Phong cảnh trước mắt, vẫn đang độ đẹp nhất.
HẾT.