Trong buổi yến tiệc mừng thọ của Lão phu nhân Hầu phủ, ngay trước mắt đầy đủ tân khách khắp sảnh đường, Hầu phủ công khai chọn cháu dâu.

Trên án đặt ngay ngắn mười hai chiếc túi gấm, mỗi chiếc đều giấu sinh thần bát tự của một vị tiểu thư khuê các.

Thiệu Giác nhắm mắt tùy ý chọn lấy một chiếc, sau đó cất giọng đọc vang tên ta giữa bao ánh nhìn chăm chú.

Khắp sảnh đường lập tức dấy lên từng tiếng trầm trồ ngưỡng mộ, tựa như đó là một mối nhân duyên trời định khó cầu.

Ta lại chậm rãi đứng dậy, xoay người hướng về phía Lão phu nhân, cung kính hành lễ thật sâu.

“Vãn bối phúc mỏng duyên cạn, tự biết không xứng với Thế t.ử, kính xin Lão phu nhân thương tình chọn cho ngài một người khác.”

Kiếp trước, ta từng đỏ mặt e lệ mà nhận lấy mối lương duyên này, trong lòng ngỡ rằng từ nay có thể nương tựa một đời.

Nhưng đến khi gả vào Hầu phủ rồi, ta mới biết Thiệu Giác từ lâu đã có người cất giữ trong tim.

Ta bị hắn lạnh nhạt suốt mười năm đằng đẵng, chịu đủ sự khinh bạc của cả phủ, cuối cùng ôm uất ức mà lìa đời.

Trước lúc ta lâm chung, Thiệu Giác từng đến nhìn ta lần cuối, chỉ lạnh nhạt buông xuống một câu.

“Chỉ mong sau này xuống suối vàng, hai ta vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại.”

Bởi vậy, nay được sống lại thêm một đời, mối hôn sự này, ta nhất quyết không còn muốn nhận nữa.

Thiệu Giác siết c.h.ặ.t tờ bát tự trong tay, chậm rãi ngước mắt nhìn sang phía ta.

“Nàng nói lại lần nữa thử xem?”

Trên gương mặt Thiệu Giác hiện rõ sắc giận, hẳn là vì bị ta khiến cho mất mặt trước chốn đông người.

Ta không muốn dây dưa tranh cãi, liền chủ động hạ thấp tư thái, giọng nói cũng mềm đi đôi phần.

“Tiểu nữ thân thể vốn yếu, thầy tướng số từng phán rằng ta khó lòng sống qua tuổi hai mươi, chỉ sợ làm lỡ dở tiền đồ cùng lương duyên của Thế t.ử, chi bằng ngài nên chọn một mối nhân duyên khác tốt đẹp hơn.”

Dứt lời, ta cố ý khẽ ho vài tiếng, dáng vẻ như cành liễu mong manh trước gió.

Mấy vị quý nữ đứng gần đó vừa nghe nói ta có bệnh, trên mặt lập tức lộ vẻ ghét bỏ, không hẹn mà cùng lùi xa mấy bước.

Thế nhưng Thiệu Giác lại đi ngược dòng người, từng bước tiến thẳng về phía ta.

Hắn cởi chiếc áo choàng lông hồ ly trên người xuống, tự tay khoác lên vai ta.

“Thiệu Giác ta không phải kẻ nói lời rồi nuốt lời. Dù nàng có thân mang bệnh tật, mối hôn sự này ta vẫn nhận.”

Bốn phía lập tức vang lên vô số tiếng kinh ngạc cùng tán thưởng.

Người người đều khen Thiệu Giác là quân t.ử đệ nhất kinh thành, một lời đã hứa đáng giá ngàn vàng.

Thậm chí còn có kẻ thầm ghen tị với ta, chỉ bởi dung mạo, phẩm hạnh và gia thế của hắn ở kinh thành đều thuộc hàng hiếm có.

Huống chi lúc này, dáng vẻ hắn đối với ta lại tựa như thật lòng để tâm.

Sau khi tuyên bố hôn sự, hắn sai người đưa đến mười bộ trang sức, bộ nào cũng quý giá tới mức đáng giá ngàn vàng.

Hắn còn không tiếc bạc tiền, mời vị thần y danh chấn thiên hạ đích thân đến chữa bệnh cho ta.

Ai ai cũng nói ta là người có phúc.

Chỉ riêng ta, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm bất an.

Bởi vì ta biết rõ trong tim Thiệu Giác đã có người khác.

Hắn đã yêu người ấy suốt mười năm dài, làm sao có thể dễ dàng chia nửa tấm lòng cho ai khác.

Theo lẽ thường, hôn sự này nếu đổ vỡ, hắn phải vui mừng mới đúng, vậy cớ sao lại cố chấp bám lấy ta không buông?

Lão phu nhân cũng đem điều nghi hoặc ấy hỏi thẳng Thiệu Giác.

Hắn trả lời không một chút chần chừ.

“Cháu đã nhất kiến chung tình với nàng ấy.”

Những lời tương tự như vậy, kiếp trước ta cũng từng nghe qua.

Khi ấy chúng ta vừa thành thân, Thiệu Giác đối với ta cũng không đến nỗi tệ bạc.

Biết ta ở nhà mẹ đẻ bị mẹ kế chèn ép, hắn từng vài lần ra mặt che chở cho ta.

Biết ta thích pháo hoa, vào ngày sinh thần của ta, hắn đã cho b.ắ.n pháo hoa sáng rực khắp cả tòa thành.

Dưới bầu trời rực rỡ ánh hoa lửa ấy, bằng hữu hỏi hắn vì sao lại đặt ta trong lòng đến thế.

Hắn đáp rằng bởi vì hắn thích ta.

Kiếp trước ta đã tin.

Vì tin, nên về sau mới bị tình yêu giam cầm từng ngày, cuối cùng rơi vào kết cục thê lương không lối thoát.

Còn kiếp này, ta sẽ không tin nữa.

Ở bên kia, Thiệu Giác vẫn đang lời lẽ son sắt mà thưa với Lão phu nhân.

“Đời này kiếp này, nếu không phải nàng ấy, cháu quyết không cưới.”

Lời còn chưa kịp dứt hẳn, một bóng người rụt rè ló ra từ sau cánh cửa.

Khi ta nhìn sang, vừa vặn chạm phải một đôi mắt đã hoe đỏ.

Đó là góa phụ của đại ca Thiệu Giác, cũng chính là nữ nhân mà hắn say đắm suốt mười năm nhưng không thể có được.

Nàng ta không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay lưng bỏ đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, chân Thiệu Giác đã vô thức bước theo.

Trước khi rời đi, hắn còn ngoái lại nhìn ta một cái.

“Tổ mẫu, cháu đã xem qua hoàng lịch rồi, rằm tháng sau là ngày lành tháng tốt, hôn sự cứ định vào tháng sau đi.”

Hắn quả thật muốn cưới ta.

Nhưng ta lại không muốn gả.

Sau khi Thiệu Giác đi khỏi, ta quỳ rạp xuống trước mặt Lão phu nhân, dập đầu ba cái thật sâu.

“Thế t.ử đã có người trong lòng, kính xin Lão phu nhân nể tình tổ mẫu quá cố của tiểu nữ, cho phép ta được từ hôn.”

Thiệu lão phu nhân và bà ngoại quá cố của ta từng là tỷ muội thân thiết.

Cũng chính vì tầng giao tình này, kiếp trước dù ta có gây náo loạn trong Hầu phủ thế nào, vị trí Thế t.ử phi của ta vẫn không hề lay chuyển.

Người ngồi nơi thượng vị nhíu c.h.ặ.t đôi mày.

1 - Nhân Gian Xưng Hậu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia