Nhìn bà ta quỳ trước mặt tôi, tôi chợt nhớ lại vài năm trước.
Ngày mẹ tôi qua đời, tôi cũng từng quỳ trước mặt bà ta cầu xin:
Xin bà thả bố tôi ra, để bố cùng tôi hiến thận, cứu lấy mẹ tôi.
Khi đó, Lâm Cẩn lạnh lùng như một người xa lạ.
Bà ta nói:
“Đó là số mệnh của mẹ cô.”
Tôi khẽ cười, gương mặt không hề d.a.o động:
“Cho dù đứa bé kia đúng là con ruột của bố tôi thì sao?”
“Thì đó… cũng là số mệnh của nó thôi.”
Lâm Cẩn như chợt nghĩ tới điều gì, toàn thân run rẩy.
“Tiểu Nguyệt, dì biết con hận dì, nghĩ rằng dì cướp mất bố con… Nhưng con phải hiểu, dì thật sự chưa từng trực tiếp làm gì tổn thương mẹ con cả.”
“Dì đúng là chưa từng tự tay làm hại mẹ tôi. Nhưng dì là người xúi giục Giang Hải. Người trực tiếp làm tổn thương mẹ tôi là ông ta. Tôi hận ông ta. Cũng chính vì vậy… tôi càng không thể cứu con trai của ông ta.”
Tôi xoay người định rời đi.
“Đứa bé vô tội mà!” Lâm Cẩn khóc nức nở, lăn ra đất ôm c.h.ặ.t c.h.â.n tôi, “Không phải con muốn dì đến trước mộ mẹ con dập đầu nhận lỗi sao? Được, dì đi! Chỉ cần con cứu con trai dì!”
Tôi dừng bước, cúi đầu nhìn bà ta.
“Được thôi. Vậy thì đi quỳ đi.”
Tôi đã rất lâu rồi chưa đến thăm mẹ.
Từ sau khi bà mất, tôi vẫn không thể chấp nhận sự thật ấy.
Vì vậy tôi mới đăng ký học đại học ở một tỉnh khác.
Ngay khoảnh khắc Lâm Cẩn quỳ xuống, bầu trời đang nắng bỗng chuyển âm u, rồi mưa lớn ào ào đổ xuống.
Trước mộ mẹ tôi, bà ta dập đầu ba cái, vừa khóc vừa nói ba lần:
“Xin lỗi… tôi sai rồi.”
Sau đó bà ta ngẩng đầu, môi tái nhợt run rẩy:
“Tiểu Nguyệt…”
Tôi bình thản nói:
“Tôi đã chuyển tiền vào tài khoản của bà rồi.”
“Từ giờ trở đi, đứa bé đó sống hay c.h.ế.t, đều không còn liên quan đến tôi.”
Lâm Cẩn đứng dậy, nói một tiếng “cảm ơn”, rồi đội mưa lặng lẽ rời đi.
Tôi nhìn bia mộ của mẹ, khẽ nói:
“Mẹ ơi, con đến thăm mẹ rồi.”
“Lâu như vậy mới về, mẹ có giận con không?”
“Mẹ à, Giang Hải c.h.ế.t rồi. C.h.ế.t khi đang cố cứu Tống Chi.”
“Mẹ đừng vội tức giận. Trước lúc c.h.ế.t, ông ấy có gọi cho con một cuộc điện thoại.”
Tôi không ngờ thời khắc cuối cùng, bố lại gọi cho tôi.
Khi đó đáng lẽ ông nên gọi cứu hỏa, nhưng ông lại gọi cho tôi.
Ông nói ông hối hận rồi, nói xin lỗi.
Có lẽ con người trước khi c.h.ế.t luôn nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Ban đầu nghe đến đó, tôi định cúp máy.
Nhưng ông lại tiếp tục nói.
Ông nói bây giờ ông mới nhìn rõ bản chất của Tống Chi.
Ông lao vào đám cháy vì muốn cứu cô ta, kết quả lại bị kẹt lại bên trong.
Khi Tống Chi được cứu ra ngoài, rõ ràng đã nhìn thấy ông. Ông còn gọi cô ta mấy lần.
Nhưng Tống Chi chẳng hề quay đầu, cứ thế bỏ đi.
Nếu khi đó cô ta quay lại kéo ông một chút, hoặc gọi người đến nhanh hơn, có lẽ ông sẽ không c.h.ế.t.
Tôi nghe xong, trong lòng chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.
Chỉ nói với ông bốn chữ:
“Vậy ông c.h.ế.t đi.”
Tôi đã không còn xem ông ta là bố từ lâu rồi.
Ngay từ lần đầu tiên ông ta chọn Tống Chi, bỏ mặc tôi.
Tôi học giỏi như vậy, ông chưa từng đi họp phụ huynh cho tôi dù chỉ một lần.
Tống Chi chỉ cần nói một câu, ông lập tức chạy theo như ch.ó nghe chủ gọi.
Tôi cũng không quên những ngày mẹ tôi ngày nào cũng khóc, bệnh nặng vẫn bị đuổi khỏi nhà chỉ vì Lâm Cẩn nói “cảm thấy bị ghét”.
Tôi không dám tưởng tượng những ngày tháng ấy mẹ đã sống thế nào.
Tất cả — đều là báo ứng.
Tôi ngồi trước mộ rất lâu, kể với mẹ rất nhiều chuyện.
Đến khi kể xong, trời cũng quang đãng trở lại.
Tôi xuống núi, bán hết những căn nhà và xe thuộc quyền sở hữu của mình ở thành phố này.
Sau đó chuyển hẳn về thành phố nơi tôi học đại học.
Về sau, tôi nghe được vài tin tức.
Tống Chi vì sa vào con đường phạm pháp mà bị bắt, cuối cùng bị kết án.
Ngay cả vụ kiện giữa tôi và cô ta cũng không thể tiếp tục.
Đứa bé kia phẫu thuật thất bại, không qua khỏi trên bàn mổ.
Lâm Cẩn nghe tin liền sụp đổ hoàn toàn.
Mấy tháng sau, trong tay chẳng còn gì, bà ta quay về tìm chồng cũ, định diễn lại trò cũ.
Nhưng người vợ mới của chồng cũ không phải người dễ bắt nạt, tìm người dạy cho bà ta một bài học nhớ đời.
Không biết có bị ảnh hưởng đến đầu óc hay không, từ hôm đó trở đi, Lâm Cẩn phát điên.
Tháng Sáu, tôi tốt nghiệp đại học.
Khi những người cùng tuổi còn đang lo tìm việc hoặc chuẩn bị thi cao học, tôi đã được giữ lại học thạc sĩ theo diện đặc cách.
Đồng thời, tôi cũng mở công ty đầu tiên thuộc về riêng mình.
Từ đó về sau, cuộc sống của tôi, mỗi ngày đều là một ngày nắng đẹp.
End.