Quả nhiên, ngay sau đó, hai người đàn ông mặc đồng phục đẩy cửa bước vào.
Tôi chưa từng gặp họ.
Họ thô lỗ cực kỳ. Vừa bước vào ngồi xuống đã đập mạnh xấp tài liệu trong tay lên bàn, chẳng buồn giới thiệu bản thân mà bắt đầu tra hỏi tôi ngay.
“Đi thẳng vào vấn đề nhé. Khoảng 2 giờ sáng Thứ Sáu, ngày 14 tháng trước, cậu đã dùng d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t sinh viên năm ba Trần Phong khi cậu ta đang ngủ trong ký túc xá, sau đó còn cắt rời đầu cậu ta. Chuyện này chứng cứ vô cùng xác thực, cậu cũng thừa nhận, đúng không?”
Tôi vội vã đưa ra dị nghị: “Không phải, tôi không g.i.ế.c người. Hoặc là lúc đó tôi mộng du, hoặc chính là...”
Tôi khựng lại, không nói tiếp nữa.
Bởi vì nhìn vào thẻ công tác trên n.g.ự.c áo họ, tôi biết họ là người của Viện kiểm sát.
Người bên trái tên là Lâm Quốc Thụy, người bên phải trông thô kệch hơn tên là Vương Ân Long.
Họ chính là những người đến để ngăn tôi dùng chứng mộng du trốn tránh hình phạt. Thế nên, chắc chắn họ sẽ không tin lời tôi.
“Hoặc chính là gì? Đề nghị cậu trình bày lại những sự thật mà cậu biết.”
Lâm Quốc Thụy mặt không cảm xúc, nhả ra từng chữ đều đều, nhưng lại tạo cho tôi một áp lực khủng khiếp.
Khựng lại vài giây, tôi vẫn quyết định nói ra sự thật theo cách nhìn của mình: Tôi đã bị hồn ma của bạn gái... Mỹ Linh, nhập hồn.
Và Mỹ Linh g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Phong là để báo thù, bởi Trần Phong chính là hung thủ sát hại cô ấy.
“Đánh rắm!” Nghe tôi nói xong, Vương Ân Long tỏ rõ vẻ hung tợn và mất kiên nhẫn, “Chúng tao nắm rõ chuyện của các sinh viên xung quanh mày như lòng bàn tay. Vụ án Lý Mỹ Linh đã sớm kết thúc, cô ta c.h.ế.t vì tự sát. Mà mày cũng chẳng phải bạn trai của cô ta. Cả mày lẫn Trần Phong đều chỉ là những kẻ theo đuổi thôi. Chuyện bọn mày đeo bám không buông đã lan truyền khắp trường từ lâu. Nói khó nghe một chút, bọn mày chính là những kẻ bám đuôi!”
“Không phải!” Tôi cũng đùng đùng nổi giận, trực tiếp gào lên với gã, “Chúng tôi... Chúng tôi chỉ là chưa công khai thôi! Các anh ăn nói có thể chú ý ý tứ một chút được không?”
Vương Ân Long càng thêm phẫn nộ, tiếp tục gầm thét: “Tao phải nói chuyện ý tứ với một thằng g.i.ế.c người sao? Mẹ kiếp! Tự mày đi mà xem lại hiện trường đi! Trần Phong bị mày xẻo thịt thành cái dạng gì rồi? Tao còn phải đồng tình với một thằng tội phạm g.i.ế.c người à? Tao nói cho mày biết, mày đừng hòng giả bệnh để trốn tội!”
“Tôi không g.i.ế.c người!” Tôi tiếp tục nhấn mạnh điểm này.
Lâm Quốc Thụy rõ ràng tính tình điềm đạm hơn một chút. Anh ta giơ tay cản Vương Ân Long đang định gào lên với tôi, chuyển sang chất vấn: “Được, cậu nói Trần Phong là hung thủ. Vậy tôi có thể coi như, động cơ g.i.ế.c người của cậu đã được tìm thấy rồi chứ?”
“Sao các anh lại cố chấp như vậy chứ?” Tôi thực sự bất lực trước lập trường định kiến của họ, “Tôi đã nói rồi, tôi không g.i.ế.c cậu ta. Tại sao các anh không chịu điều tra cho rõ ràng? Chí ít... chí ít cũng hãy đọc lại hồ sơ vụ án của Mỹ Linh đi. Đừng có nói với tôi khép án rồi thì là án c.h.ế.t, có được không?”
“Bởi vì điều tra về Lý Mỹ Linh hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì với chúng tôi.” Lâm Quốc Thụy trầm ổn và bình tĩnh, nói năng cũng không hề vòng vo, “Chúng tôi là kiểm sát viên, là đơn vị đại diện cho người bị hại để khởi tố cậu. Chuyến đi này cũng chỉ nhằm mục đích ngăn cậu dùng chiêu trò giả vờ tâm thần để trốn tránh hình phạt của pháp luật. Còn những chuyện khác, đó là việc của cảnh sát, không phải của chúng tôi.”
Tôi lập tức tung ra quân át chủ bài của mình: “Vậy các anh có biết không? Tối hôm qua tôi thực sự đã xuất hiện triệu chứng mộng du. Điều này chứng tỏ nếu tôi muốn trốn tội, tôi chắc chắn có thể trốn được.”
Lâm Quốc Thụy rõ ràng khựng lại. Anh ta vẫn chưa nhận được tin tức này, có lẽ bác sĩ Chung chưa kịp thông báo cho họ.
Tôi nắm bắt cơ hội, nói tiếp: “Nhưng mà, nếu mọi chuyện thực sự giống như những gì tôi nói, tôi không mộng du, mà là... mà là bị hồn ma của Mỹ Linh nhập hồn thì sao?”
Rất dễ nhận thấy, khi tôi thốt ra những lời này, Vương Ân Long cười nhếch mép khinh bỉ.
Nhưng Lâm Quốc Thụy thì không.
Anh ta cau mày, hỏi tôi: “Cậu thực sự tin thế giới này có ma? Vậy thì vấn đề là, cậu muốn chúng tôi chứng minh sự tồn tại của ma quỷ sao?”
“Không, tôi chỉ muốn biết sự thật... Tôi muốn biết, Mỹ Linh... có phải... cô ấy vẫn đang ở bên cạnh tôi không?” Tôi khẽ cúi đầu. Nhớ về cô ấy, lòng tôi lại quặn đau, “Các anh chỉ cần kiểm chứng suy đoán của tôi là được. Suy đoán của tôi là: Mỹ Linh không hề tự sát, cô ấy bị sát hại, và hung thủ chính là Trần Phong. Chỉ cần chứng minh được điều này, với tôi thế là đủ rồi...”
“Sau đó thì sao?”
“Ma quỷ rồi cũng sẽ siêu thoát. Sau đó, các anh sẽ có trong tay một phạm nhân không hề mắc bệnh tâm thần.”
Dù không nói thẳng ra, nhưng tôi... thực sự sẵn sàng gánh vác mọi tội lỗi thay cho cô ấy.
Dẫu sao cũng là dùng đôi tay của tôi để g.i.ế.c người, tôi sẽ nhận tội.
Chỉ cần chứng minh được cô ấy thực sự đã quay về, tôi cảm thấy... mọi thứ đều đáng giá.
Lâm Quốc Thụy im lặng không nói một lời, dường như đang đắn đo.
Bởi vì, đây cũng chính là kết quả mà họ mong đợi.
Họ muốn tôi cúi đầu nhận tội.
“Anh không... tin hắn thật đấy chứ?” Vương Ân Long c.h.ế.t trân.
Lâm Quốc Thụy chẳng thèm trả lời gã, chỉ trầm ngâm ném lại một câu: “Hiểu rồi, chúng tôi ra ngoài thảo luận một chút, lát nữa sẽ quay lại.”
Dứt lời, anh ta lập tức đứng dậy, mặt mày sa sầm quay người đi về phía cửa.
Vương Ân Long vội vã đuổi theo.
Tôi nhìn theo bóng lưng họ, lòng đầy suy tư.
Ngay sau đó, tôi cũng chẳng có lấy một phút nghỉ ngơi.
Vì luật sư của tôi đã đến.