Tôi âm thầm thở dài. Rốt cuộc phải nói với Tần Hạc thế nào cho khéo đây? Rằng anh bị Bạch Tự xem như người dự phòng rồi vứt sang cho tôi, rằng tôi còn dùng tên Bạch Tự để nói chuyện với anh, cuối cùng lại bị chính chủ bắt quả tang?
Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chủ yếu là tôi sợ Tần Hạc tự ti. Một người như anh, vậy mà lại rơi vào cảnh bị người ta xem như phương án dự phòng rồi tiện tay vứt đi chẳng khác gì món đồ bỏ.
Tôi còn chưa nghĩ ra cách giải thích thế nào cho khéo léo thì tay đã chạm phải một thứ hơi kỳ lạ, xúc cảm cũng không đúng lắm. Vẫn còn hơi ấm...
Đến khi nhận ra đó là thứ gì, mặt tôi lập tức nóng bừng. Tôi cứng đờ quay sang nhìn Tần Hạc. Anh đang nắm tay tôi, đặt lên cơ bụng săn chắc của mình, trên môi còn mang theo ý cười, “Bé cưng, thế nào? Anh có ngoan không?”
Mặt tôi nóng như bị thiêu đốt. Tôi lập tức rút tay ra khỏi vạt áo anh, còn lén lút liếc nhìn xung quanh. May mà không có ai chú ý.
Tần Hạc... sao anh có thể to gan đến vậy?
Tay tôi mềm nhũn, khó khăn ra hiệu:【Đang ở bên ngoài, anh có thể đừng làm vậy được không?】
Tần Hạc nhướng mày, lười biếng hỏi ngược lại: “Làm gì?”
Tôi không ngờ Tần Hạc lại mặt dày đến thế. Im lặng hai giây, tôi cố nén xấu hổ, tiếp tục ra hiệu:【Đây là bên ngoài, nếu bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?】
“Chẳng phải em nói hôm nay muốn kiểm tra sao?” Da mặt Tần Hạc dày đến mức đạn b.ắ.n cũng chẳng xuyên qua, “Anh đợi em kiểm tra lâu lắm rồi, em không động tay, anh đành phải chủ động thôi.”
Lần đầu tiên tôi nhận ra, không biết nói chuyện bất tiện đến mức nào. Ít nhất, lúc Tần Hạc giở trò lưu manh, dù hai tay tôi có múa nhanh đến mức kết thành ấn, cũng chẳng thể nào đấu lại cái miệng của anh.
07.
Sau khi trở về ký túc xá, Bạch Tự vẫn chưa về. Hai người bạn cùng phòng còn lại biết hôm nay tôi đi gặp người yêu qua mạng, lần lượt hỏi kết quả thế nào.
Tôi gõ chữ, nói mọi chuyện khá ổn, không bị lừa. Nghe vậy, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không bị lừa là được. Bây giờ trên mạng có không ít mấy ông chú giả gái, giả trai để yêu đương rồi lừa tiền người khác.”
“Mặc dù cậu không có tiền, lại không nói được, nhưng cậu đẹp trai thế này, rất dễ bị mấy kẻ biến thái để mắt tới.”
Tần Hạc với biến thái cũng chẳng khác nhau là bao. Một người có thể ép tôi vào nhà vệ sinh rồi hôn đến mức không thở nổi thì có thể là người bình thường sao?
Anh còn hỏi tôi có hài lòng với bộ đồ hôm nay anh mặc không... Không chỉ hỏi, anh còn kéo tay tôi bắt tôi sờ nữa. Thế này thì có khác gì biến thái đâu?
Hơn nữa, nhờ phúc của anh, đến giờ môi tôi vẫn còn đau. Chắc là bị Tần Hạc c.ắ.n rách rồi.
Tôi mỉm cười với bọn họ, sau đó quay về chỗ ngồi của mình. Đến lúc ấy tôi mới nhớ ra, vừa rồi khi đưa tôi về trường, Tần Hạc đã dặn tôi về đến ký túc xá thì phải nhắn tin cho anh.
Tôi đưa tay chạm lên đôi môi vẫn còn âm ỉ đau. Cười lạnh trong lòng, nhắn cái quái gì!
Sau đó, tôi ném điện thoại lên bàn, đứng dậy lấy quần áo đi tắm. Lúc bước ra, trong phòng chỉ còn Bạch Tự, chẳng biết cậu ta đã về từ lúc nào.
Sắc mặt vẫn khó coi như cũ. Cậu ta liếc tôi một cái, khóe môi giật giật.
Tôi khựng lại, cảm thấy chắc hẳn sau khi nhận nhầm người yêu qua mạng, cậu ta đã phát điên rồi. Tôi chẳng buồn để ý, vừa định nhắn cho Tần Hạc một tin thì không ngờ điện thoại lại điên cuồng hiện lên hết tin này đến tin khác.
Tôi ngơ ngác mở ra. Chuyện gì thế này?
Tôi chỉ đi tắm thôi mà, Tần Hạc làm sao vậy, phát điên rồi à?
Đến khi tôi bấm vào khung trò chuyện, thứ duy nhất đập vào mắt tôi là tin nhắn cuối cùng Tần Hạc gửi tới:【Em muốn bị làm, đúng không?】
08.
Tôi ôm điện thoại, đầu óc càng thêm mơ hồ. Do dự hai giây, tôi gửi cho Tần Hạc một dấu chấm hỏi.
Tần Hạc lập tức gọi video tới. Tóc anh vẫn còn ướt, khóe mắt đỏ lên, ánh nhìn hung hăng xuyên qua màn hình, ghim c.h.ặ.t vào tôi.
Tôi chẳng hiểu Tần Hạc bị làm sao. Tay chân luống cuống trèo lên giường, cắm tai nghe vào. Đặt điện thoại ngay ngắn xong, tôi mới ra hiệu hỏi anh: 【Có chuyện gì vậy?】
Tần Hạc nghiến răng, trông như đã bị chọc cho tức điên, “Hôm nay em không hài lòng với anh ở điểm nào? Anh sửa, như vậy còn chưa được sao?”
Tôi càng thêm ngơ ngác. Buổi gặp mặt ngoài đời hôm nay, ngoài chuyện Tần Hạc hơi phóng túng một chút, còn lại tôi đều rất hài lòng:【Không có gì không hài lòng cả...】
Nhìn vẻ tủi thân của Tần Hạc, ngoài khó hiểu, trong lòng tôi còn dâng lên một cảm giác hưng phấn khó nói thành lời. Đôi mắt đỏ hoe, làn da trắng trẻo, tám múi cơ bụng, lại còn cả cơ n.g.ự.c săn chắc.
Hôm nay Tần Hạc hôn đến đã đời, tôi cũng sờ đến thỏa mãn. Trước đây chỉ có thể nhìn anh đeo mấy món đồ đó qua màn hình, hôm nay được tận tay chạm vào, cảm giác quả nhiên hoàn toàn khác.
Vì thế, tôi rất hài lòng.
Tần Hạc sững người, “Vậy tại sao em lại muốn chia tay anh?”
Hả?
Chia tay?
Tôi mở to mắt. Từ khi nào tôi lại muốn chia tay Tần Hạc?
【Anh nói linh tinh gì vậy? Sao em có thể chia tay anh được? Về ký túc xá xong em đi tắm luôn, vừa mới tắm xong bước ra...】 Hai tay tôi múa nhanh đến mức gần như kết ấn.
Khoan đã...