Ta xới thêm một bát cơm, lấy thêm một đôi đũa, trong nồi vẫn còn thức ăn. Huynh ấy ngồi xuống, vừa ăn vừa nói: "Ta nghĩ kỹ sau này mình nên làm gì rồi. Dạo này phương Bắc liên tục có chiến sự, quan phủ đang chiêu mộ đinh nam tòng quân. Ta có sẵn võ nghệ trong người, vừa hay có thể ra chiến trường liều mình kiếm cái công danh. Mẫu thân ta trước khi qua đời cũng mong sau này ta có nghề nghiệp đàng hoàng, không tiếp tục làm thổ phỉ nữa."
Đôi đũa trên tay ta đột ngột rơi rụi xuống bàn, ta thật sự mừng cho huynh ấy vì đã kịp thời tìm được hướng đi của cuộc đời, nhưng đồng thời trong lòng lại trỗi dậy chút quyến luyến không nỡ rời xa.
Chu Tông Minh nghỉ ngơi vài ngày rồi sửa sang hành lý chuẩn bị lên đường. Lúc sắp đi, ta nhét một thỏi bạc vào túi nải của huynh ấy, dặn dò huynh ấy phải biết tự chăm sóc bản thân.
Huynh ấy đưa cho ta một miếng ngọc bội: "Đây là kỷ vật mẫu thân ta để lại, đệ cầm lấy, sau này nếu có gặp rắc rối gì cứ lên núi tìm huynh đệ La Phong của ta. hìn thấy ngọc bội này, hắn nhất định sẽ giúp đệ."
Ta xua tay từ chối không nhận, ngọc bội là món đồ duy nhất mẫu thân huynh ấy để lại, sao ta có thể nhận được?
"Ta ra chiến trường lỡ như làm mất thì sao? Coi như là cất giữ giúp ta đi." Huynh ấy nhét vội miếng ngọc bội vào lòng ta.
"Với lại đệ nhất định phải đợi ta trở về, không được lại gần tên Tiết Đồng kia quá, cũng không được thân thiết với kẻ khác."
Đối mặt với yêu cầu vô lý của huynh ấy khiến ta dở khóc dở cười, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Nhớ lại khi ấy, chúng ta đều là những kẻ mới biết yêu mà chẳng tự hay biết trong lòng đã vương vấn bóng hình nhau.
Nhìn bóng lưng Chu Tông Minh đi xa dần, trong lòng ta trống trãi vô cùng. Nhất định phải bình an trở về đấy, ta thầm cầu nguyện.
Sau khi Chu Tông Minh đi rồi, ngày tháng của ta lại trôi qua bình lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
12.
Cứ như thế ngày qua ngày, trải qua hết Xuân này đến Thu khác, chim Én đã mấy lượt đi rồi lại về, vẫn chẳng thấy Chu Tông Minh trở lại.
Những lúc rảnh rỗi ta lại ngồi nghĩ không biết cuộc sống nơi quân doanh của huynh ấy ra sao, hóa ra cảm giác đau đáu nhớ nhung một người lại là như thế này.
Vốn dĩ một mình ta vẫn sống rất tốt, giờ đây lại khó mà chịu đựng nổi sự cô đơn này, tất cả là vì sự xuất hiện của Chu Tông Minh.
Ta mong ngóng huynh ấy sớm ngày trở về, lại được nghe huynh ấy lải nhải bên tai.
Trương đại nương dạo này toàn ghé sang, muốn làm mối cho ta.
"Lục đại phu ngươi cũng không còn nhỏ tuổi nữa, nên tìm lấy một người nương t.ử rồi. Lưu tiểu thư nhà bên rất tốt, ngươi từng cứu cha nàng ấy, người ta lại xinh xắn đoan trang, không chê bai gì ngươi, nguyện ý gả cho ngươi đấy." Trương đại nương thao thao bất tuyệt giới thiệu.
[Con nhà người ta tốt như thế, ta e là không xứng với nàng ta, thôi đừng làm lỡ dở người ta.] Ta nhấc b.út viết ra câu từ chối này.
"Ôi dào! Ta đã bảo rồi người ta không chê ngươi nghèo, cũng chẳng đòi sính lễ." Bà ta lại bồi thêm.
Ta vẫn lắc đầu từ chối như trước.
Trương đại nương khuyên hết mực hết nước cũng không lay chuyển được ta đồng ý hôn sự này, liền sa sầm mặt xuống, không kềm được mà mỉa mai chua chát: "Cái nhà nghèo rớt mồng tơi này của ngươi, nữ nhi nhà người ta chịu gả cho là phúc đức tám đời nhà ngươi tu luyện được đấy. Đúng là không biết tốt xấu, chẳng lẽ còn muốn tìm tiên nữ trên trời chắc?"
Tiên nữ thì đời này e là không tìm được rồi, ta chỉ đang đợi một người trở về mà thôi.
13.
Nơi quân doanh.
Mấy ngày trước vừa trải qua một trận chiến, khó khăn lắm mới bình yên được một thời gian. Chu Tông Minh nằm trên giường nhớ tới Tiểu Á Ba.
Bây giờ đệ ấy sống thế nào rồi? Có nhớ mình như mình đang nhớ đệ ấy không?
Trong chớp mắt, đủ loại suy nghĩ hỗn loạn vụt qua trong đầu Chu Tông Minh. Lúc này hắn cực kỳ muốn trở về căn nhà nhỏ kia, ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Á Ba, rồi... Sau đó làm gì thì hắn vẫn chưa nghĩ tới. Hắn chỉ muốn thân thiết với đệ ấy, dán sát vào đệ ấy, hít hà mùi hương trên người đệ ấy.
Trần Hoa Tông bước vào quân trướng, gọi Chu Tông Minh: "Tông Minh, đến lượt chúng ta đi tuần trại rồi."
"Được rồi, ta ra ngay đây." Chu Tông Minh ngồi dậy xỏ ủng rồi bước ra ngoài.
Đêm ở quân doanh, cứ cách nửa canh giờ lại đổi người tuần tra một lần. Chu Tông Minh vận chiến giáp, hông đeo bội kiếm, bước theo sau đội ngũ cùng đi kiểm tra.
Một vòng đi qua không có động tĩnh gì lớn, xem ra đêm nay quân địch chắc sẽ không tập kích.
Vừa lúc hắn chuẩn bị quay về, đi qua một lều bạt, bên trong bỗng truyền ra những âm thanh khác thường. Nghe kỹ thì giống như tiếng nam nữ hoan lạc.
Không đúng, trong quân doanh làm gì có nữ nhân?
Hắn bèn vén một góc lều bạt ra, ghé mắt nhìn cảnh tượng bên trong, quả thực khiến hắn kinh ngạc đến ngẩn người. Hai nam t.ử cũng có thể làm chuyện đó, hôm nay là lần đầu tiên hắn mở mang tầm mắt!
Chưa kịp nhìn thêm vài cái, Trần Hoa Tông đã lôi hắn đi.
Trần Hoa Tông chẳng có vẻ gì là kinh ngạc, nét mặt như thường cất lời: "Tình trạng này trong quân doanh không hiếm gặp đâu, chúng ta ở lại cái nơi này một cái là bẫng mấy năm trời, đến bóng dáng nữ nhân cũng chẳng thấy, giúp đỡ lẫn nhau giải tỏa ngọn lửa trong người là chuyện thường ngày."