Chương 7
Nàng ta m.a.n.g t.h.a.i với một người Man Di.
Đúng vào khoảng thời gian ấy, Cố Tuyên Chu đến biên tái tìm bằng hữu.
Hai người gặp lại nhau.
Hắn lầm tưởng đứa bé trong bụng là con mình.
Thế là đưa nàng ta trở về kinh, hết lòng chăm sóc.
Chỉ cần điều tra cẩn thận...
Mọi chuyện đều sẽ được phơi bày.
Cho dù Cố Tuyên Chu không đủ bản lĩnh điều tra ra.
Ta cũng không ngại giúp hắn một tay.
Sau khi nhìn thấy những chứng cứ ấy...
Cố Tuyên Chu đã nổi sát tâm với Tống Oản.
Chỉ một dải lụa trắng...
Đã cướp đi mạng sống của nàng ta và cả đứa con trong bụng.
Xảy ra chuyện mất mặt như vậy.
Để giữ thể diện cho Cố gia.
Cố Tuyên Chu chỉ có thể tuyên bố với bên ngoài rằng Tống Oản đột ngột bạo bệnh mà c.h.ế.t.
Đáng tiếc...
Nàng ta không phải c.h.ế.t vì bệnh.
Chẳng bao lâu sau.
Lời đồn lan khắp kinh thành.
Sự thật nhanh ch.óng truyền đến mọi ngóc ngách.
Cố Tuyên Chu từ đó trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ban đầu...
Hắn còn chuẩn bị sẵn quan tài cho Tống Oản.
Nhưng cuối cùng lại mặc kệ tất cả.
Trực tiếp sai người ném xác nàng ta vào bãi tha ma để thú hoang gặm nhấm.
Từ đó về sau.
Cố Tuyên Chu lâm bệnh nặng.
Đành xin cáo bệnh nghỉ triều.
Danh y trong kinh cũng được.
Lang trung giang hồ cũng thế.
Hết người này đến người khác bước vào Cố phủ.
Nhưng không một ai có thể chữa khỏi.
Lại đến độ cuối xuân, bông liễu lả tả theo gió.
Một hôm ta đang bế Nghiêu nhi phơi nắng trong sân.
Cố Tuyên Chu lại trèo tường vào phủ.
Chỉ là lần này...
Hắn không còn nhẹ nhàng như trước.
Vừa trèo qua tường đã ngã nhào xuống đất.
Trên người hắn mặc một bộ trường bào màu lam sẫm.
Đó chính là bộ y phục đầu tiên ta may cho hắn sau khi thành thân.
Chỉ tiếc...
Ba năm trôi qua.
Người hắn gầy đi rất nhiều.
Bộ trường bào rộng thùng thình, mặc lên không còn vừa vặn nữa.
"Lệnh Nghi..."
"Dạo này nàng vẫn khỏe chứ?"
Vào sân đã rất lâu.
Hắn mới miễn cưỡng thốt ra được mấy chữ ấy.
Ta nhìn mấy sợi tóc bạc nơi thái dương hắn.
Thản nhiên đáp:
"Khỏe lắm."
Thân hình hắn khựng lại.
Rồi cười khổ.
"Nghiêu nhi... vẫn khỏe chứ?"
"Dĩ nhiên."
"Là người của Từ gia, sau này con bé sẽ được sống tự do tự tại, vô ưu vô lo."
"Lệnh Nghi..."
"Ta có lỗi với nàng."
"Ta không ngờ Tống Oản lại vì chút vinh hoa phú quý mà độc ác đến mức ấy."
"Hồi nhỏ nàng ấy đâu phải như vậy."
"Giờ ta mới hiểu..."
"Con người rồi sẽ thay đổi."
"Nếu được làm lại một lần nữa..."
"Ta tuyệt đối sẽ không vì một người như nàng ta mà khiến nàng đau lòng."
Đúng vậy.
Con người rồi sẽ thay đổi.
Nhưng cho dù thay đổi thế nào...
Hắn vẫn là chính hắn.
Đã làm sai.
Thì phải trả giá.
Không thể nói rằng người phạm sai là bản thân của ngày trước.
Còn bản thân của hiện tại biết hối hận rồi thì không cần chịu trách nhiệm.
Thấy ta không nói gì.
Cố Tuyên Chu vẫn tiếp tục:
"Lệnh Nghi..."
"Nàng có bằng lòng..."
"Quay về bên ta một lần nữa không?"
"Dù sao Nghiêu nhi cũng không thể không có phụ thân..."
Ta nhếch môi cười đầy mỉa mai.
Lập tức cất cao giọng:
"Người đâu!"
"Lôi tên trộm này ra ngoài cho ta!"
Cố Tuyên Chu sững người.
Rất nhanh sau đó.
Đám gia đinh cầm gậy xông vào.
Nếu là Cố Tuyên Chu của ngày trước.
Có lẽ hắn còn chống đỡ được.
Nhưng bây giờ thân thể hắn đã suy kiệt.
Đến một gậy cũng không chịu nổi.
Chẳng mấy chốc đã bị đ.á.n.h bật ra khỏi phủ.
…
Kể từ đó, Cố Tuyên Chu không còn dám bước chân đến Từ phủ nữa.
Mà ta cũng hoàn toàn đuổi hắn ra khỏi cuộc đời mình.
Năm Nghiêu nhi tròn một tuổi.
Ta nhờ phụ thân dán bảng chiêu tế.
Dù là nữ t.ử tái giá, nhưng người bước qua ngưỡng cửa Từ phủ cầu thân vẫn đông không kể xiết.
Trong số đó, phần lớn đều là những tân khoa tiến sĩ vừa đỗ năm nay.
Trước tiên do phụ thân xem xét.
Sau đó mới đến lượt ta lựa chọn.
Ngay từ lần đầu gặp Quan Như Du, ta đã động lòng.
Gia thế trong sạch.
Nhân phẩm đoan chính.
Có công danh.
Dung mạo cũng ưa nhìn.
Con người thật thà nhưng không hề khô khan.
Quan trọng nhất là...
Nghiêu nhi vừa nhìn thấy hắn đã cười.
Còn quấn lấy đòi hắn bế.
Ta chọn được phu quân.
Nghiêu nhi chọn được phụ thân.
Quan Như Du cũng chọn được thê t.ử và nữ nhi.
Ba người chúng ta...
Vừa hay đều vừa ý nhau.
Thế là chuyện hôn nhân nhanh ch.óng được định đoạt.
Tam thư lục lễ đầy đủ.
Kiệu hoa tám người khiêng.
Tiếng sáo tiếng nhạc vang trời.
Nến hỉ đỏ rực cả tân phòng.
Chúng ta thành thân vào một ngày xuân.
Vốn dĩ ta không gửi thiệp mời đến Cố gia.
Thế nhưng hôm đại hôn...
Cố Tuyên Chu vẫn đến.
Lễ vật hắn mang theo rất hậu.
E rằng gần như đã vét sạch cả Cố phủ.
Không lâu sau.
Cố lão phu nhân qua đời.
Cố Tuyên Chu khi ấy còn chưa đến tuổi ba mươi đã cáo bệnh hồi hương.
Cố phủ bị bán đi.
Đám gia nhân cũng lần lượt giải tán.
Như thể...
Kinh thành chưa từng có một người tên Cố Tuyên Chu xuất hiện.
Ta cũng dần quên hắn.
Thỉnh thoảng có nhớ lại đôi chút.
Cũng chỉ như ngắm hoa trong sương.
Mơ hồ.
Xa xôi.
Quan Như Du đối xử với ta và Nghiêu nhi vô cùng tốt.
Hắn chăm chỉ, cầu tiến.
Chỉ trong ba năm đã thăng lên chức quan ngũ phẩm.
Năm ấy.
Ta sinh thêm cho Nghiêu nhi một đôi đệ đệ và muội muội.
Cho dù bận rộn đến đâu.
Mỗi khi được nghỉ Quan Như Du cũng đưa cả nhà chúng ta dạo khắp non xanh, ngắm nhìn phong cảnh nhân gian.
Có khi là cảnh: Mai vàng óng, mơ đã béo, hoa lúa trắng, cải đã thưa.
Có khi lại là: Rượu kề lò lửa hồng càng thêm ấm hương thơm quyện chăn gấm càng thêm nồng.
Tháng năm cứ bình yên trôi qua như thế.
Nhiều năm sau.
Khi cái tên Cố Tuyên Chu một lần nữa xuất hiện là trên tấm bia gỗ trước một ngôi mộ nhỏ nơi sườn núi...
Trong lòng ta đã chẳng còn gợn lên bất cứ ký ức nào.
Ngay cả chút ấn tượng mơ hồ cuối cùng về cái tên ấy...
Cũng chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Rồi tan biến theo gió.
Toàn văn hoàn.