Sáng hôm sau Lăn Thành tỉnh dậy nhìn xung quanh mờ hồ tự hỏi: “Đây là đâu? Chỗ này không phải doanh trại…”
Hắn nhìn xuống thấy tay mình bị một người nam nhân nắm c.h.ặ.t mà ngủ gục trên giường. Cách đó không xa lại có một nữ nhân nằm để đầu lên bàn mà ngủ không biết trời chăng gì. Bỗng nhiên đầu hắn đau như b.úa bổ, một luồn ký ức sọc thẳng lên đại não, những ký ức tươi đẹp về tháng ngày cùng Kha Nguyệt, cùng những khống khổ khi làm sát thủ điều hiện rõ trong đầu làm hắn khó chịu.
Cảm nhận được sự cử động, Trịnh Khanh vội vàng mở mắt hỏi: “Ngươi tỉnh rồi, làm ta lo muốn c.h.ế.t đó biết không!”
“Ta cần yên tĩnh, các ngươi ra ngoài đi!” Hắn lạnh giọng, vẻ bỡn cợt thường ngày cũng không còn.
“Nè, ngươi không sao đó chứ? Bị đ.á.n.h cho hỏng đầu rồi hả?” Trịnh Khanh lo lắng muốn đưa tay kiểm tra đầu cho Lăn Thành.
Nhưng hắn lại tức giận gạt tay, gắt gỏng quát: “Đi ra ngoài!!!”
Mắt phượng khẽ mở to, Trịnh Khanh hoan mang, tay chân luống cuống sấn tới: “Nè Lăn Thành, ngươi…???”
“Ta nói lại lần cuối. Cút!!!” Hắn rút kiếm để cạnh giường, kề lên cổ Trịnh Khanh.
“Lăn ngươi rốt cuộc bị làm sao vậy? Ta chăm sóc ngươi, thậm chí còn vì ngươi mà móm cho ngươi uống t.h.u.ố.c. Vậy mà vừa tỉnh dậy đã đuổi ta đi, người còn có lương tâm không vậy? Muốn ta đi? Được, vậy ta đi cho ngươi xem!”
Trịnh Khanh đứng phất dậy, hầm hực đá chiếc ghế Thủy Nhược đang ngồi ý gọi cô dậy.
Mà cách gọi này làm cô ngã ra sau giật mình la oai oái: “Aaaa, cái gì vậy. Đau quá…” Cô đau đớn than vãn.
Thủy Nhược muốn mắng Trịnh Khanh nhưng vừa ngước mặt lên đã nhìn thấy Lăn Thành đang im lặng nhìn mình. Lại bắt giác gọi: "Đại ca… "
Lăn Thành đơ người chưa kịp nói gì đã bị Thủy Nhược nhào đến lòng n.g.ự.c hắn ôm lấy. Nức nở khóc: “Aaaa, cuối cùng hức… Cuối cùng thì muội cũng biết đại ca còn sống. Vậy mà hức…vậy mà muội cứ tưởng huynh đã bỏ mạng ở chiến trường rồi… Aaaa.”
Một lúc lâu sau Lăn Thành mới kịp phản ứng, đưa tay lên đầu Thủy Nhược vỗ vỗ nhầm dỗ dành cô: “Ngoan, đừng khóc! Đại ca ở đây, muội là Tạ Nhược Nhược đúng không?”
Cô không trả lời chị khẽ gật đầu.
Hắn đau lòng nhìn cô bỗng nhiên đẩy nhẹ cô ra, tay để lên vai cô giọng trầm ấm nói: “Đại ca cần xử lý tên Tạ Thiên Tư đó. Đợi ca!”
Thủy Nhược chưa kịp ngăn lại thì hắn đã lao nhanh ra khỏi phòng, phi lên nóc nhà bay thẳng đến thư phòng của Thiên Tư.
Thiên Tư cảm giác được nguy hiểm liền ném sách đi, nhanh nhẹn xoay người né sát ý từ kiếm của Lăn Thành. Xong lại giáng đòn vào tay cầm kiếm của hắn, nhẹ nhàng lách người ra phía sau thuận thế giành kiếm chỉa ra sau cổ của Lăn Thành.
“Kiếm ý vô tình, người dụng kiếm cố tình. Rốt cuộc ngươi là người của ai phái đến? Hận thù gì mà sát ý lớn đến vậy?” Tạ Thiên Tư điềm đạm nói, nhưng đôi chân mày đã chau lại
“Không biết Thần Vương còn nhớ Tạ Tiêu Thanh?” Hắn không lúng túng sợ hãi nói ra tên thật.
“Tạ Tiêu Thanh?” Thiên Tư bỗng dưng thu kiếm, ném đi.
“Là con thật sao?” Hắn lo lắng hỏi.
Tiêu Thanh quay lưng, chế giễu nói: “Nhờ phúc của vương gia nên phụ mẫu ta rơi đầu. Và cũng nhờ phúc của ngài mà ta đã suýt mất mạng.”
“Con đang nói cái gì vậy?” Hắn ngơ ngác vận hỏi.
Tiêu Thanh bắt đầu lạnh giọng nói: “Giả vờ giả vịt! Nếu ngươi không nhớ ta nhắc cho ngươi nhớ. Nhờ phúc phần của ngươi nên khi ta quay về báo công và xin giảm tội trạng cho phụ mẫu thì ám vệ đã truy sát ta tại rừng trúc phía tây. Nếu như ta không may mắn té xuống vách đá rồi được người dân cứu thì ta đã không ở đây… Còn nữa…ta…???”
Tiêu Thanh chưa nói hết đã bị hắn nhanh như cắt đ.á.n.h ngất. Thủy Nhược vừa vào thấy cảnh này liền chạy tới: “Bá bá… Rốt cuộc người làm gì huynh ấy vậy? Huynh ấy vừa mới tỉnh…mà…”
Tạ Thiên Tư không thương tiếc ném Tiêu Thanh cho Thủy Nhược rồi nói: “Kể cho nó nghe mọi chuyện ta kể cho con… Nó tin thì tin không tin cứ mặc xác nó. Bảo nó đến tìm ta, rồi ta cho nó xem một thứ khiến nó phải tin!”
Thủy Nhược nhìn hắn xong liễu thiểu lôi xềnh xệch cái thân hình đầy cơ của Tiêu Thanh về. Dọc đường may mắn gặp Trịnh Khanh đang đi đến thư phòng của Tạ Thiên Tư nên đã nhờ y bế hắn lên quay trở về phòng.
Đến trưa khi Tiêu Thanh tỉnh dậy, thì Trịnh Khanh đang ở trong phòng cũng liếc xéo rồi đi ra. Thủy Nhược đang ở bên ngoài thấy y nghiên đầu nhẹ vào trong phòng nên cũng hiểu ý bước vào.
“Ca! Huynh ổn tí nào chưa? Sau này đừng như vậy nữa…!”
“Để muội kể huynh nghe chuyện này…”
Sau khi nghe kể Tiêu Thanh cũng ngờ ngợ ra vấn đề. Nên cũng theo lời Thủy Nhược đến tìm Thiên Tư xin lỗi.
Vừa vào tới thư phòng đã thấy Tạ Thiên Tư đứng đó chờ từ khi nào. Hắn lên tiếng hỏi: “Hiểu ra chưa? Tên ngốc này!”
“Con xin lỗi bá bá.” Tiêu Thanh cúi đầu, hệt như chú cún làm sai mà cúi mặt buồn hiu.
“Ừ… Lại đây!” Thiên Tư để tay ra sau lưng chầm chậm đi tới bức hoạ đồi núi ở góc tường, vén lên liền hiện ra một cái nút nếu không nhìn kĩ thì sẽ không dễ gì phát hiện ra.
Tạ Thiên Tư nhấn vào, lập tức vách tường được đẩy ra một lỗ vừa đủ to để chứa một chiếc gương đựng đồ. Hắn mở ra bên trong là vài tờ giấy ghi gì đó và một cái ngọc bội, còn có một thứ nữa đó chính là vòng tay phỉ thúy.
Tiêu Thanh nhận ra ngay cái vòng tay phỉ thúy đó bởi vì đó là vật hắn ân cận chọn lựa mua về để tặng cho mẫu phi hắn. Nhưng chưa kịp đưa thì đã phải hành quân. Cuối cùng hắn cũng được xin xuất ngũ quay về thì bị đột kích còn nghe đám người đó chế giễu là: “Dù ngươi có về cũng không kịp nữa đâu! Đợi ngươi thì phụ mẫu ngươi bay đầu rồi!”
Bây giờ hắn nhìn thấy mới chợt nghĩ: “Bá bá hôm đó đã cứu mình?”
Tạ Thiên Tư nhìn sắc mặt Tiêu Thanh cười nhạt nói: “Tiêu Thanh, ngày hôm đó ta đã nhìn thấy con ở vách núi nên đã cõng con đến y quan xong y quán bị may phục bới đám người áo đen. Chúng là những bọn sơn tặc từng bị ta bắt tống vào lao, không biết lại được thoát ra rồi muốn ám sát tất cả những ai họ Tạ. Trừ con, Nhược Nhược và Tiêu Vũ. Con biết vì sao đám người đó không kiểm tra xem con c.h.ế.t hay chưa mà đã rời đi không?”
Tiêu Thanh mặt mài khó chịu, cố nén cơn hận nói lên: “Mượn đao g.i.ế.c người!”
“Đúng! Chính là mượn bọn sơn tặc và các con để triệt hạ ta! Và tiêu diệt hết người thân thích của ta… Cùng…họ Tạ.” Hắn thâm sâu nhìn Tiêu Thanh.
Trong câu của hắn có quá nhiều ẩn ý, khiến Tiêu Thanh có chút đau đầu nhưng cũng chợt nhận ra ý hắn là: Sau khi g.i.ế.c xong hắn rồi diệt hết người trong cung là anh em cùng phụ thân với hắn thì sẽ đến lượt Tạ Tiêu Thanh, Tạ Tiêu Vũ và Tạ Nhược Nhược.
“Vậy… bá bá bao nhiêu năm nay người tìm được chủ mưu chưa?”
“Tìm được rồi, đã nhốt vào mật lao dùng hình chờ kẻ đó nhận tội!” Tạ Thiên Tư không chần chừ nói ra.
“Là kẻ nào?” Tiêu Thanh sốt ruột hỏi.
“Lương Bắc Mạc, gia chủ đời thứ 39 của Lương gia.” Tạ Thiên Tư thẳng thắn nói ra không có ý giấu diếm.
“Cái gì?” Tiêu Thanh bất ngờ trợn mắt.
Sau khi kể ra kẻ chủ mưu Tiêu Thành đã vội vàng hối thúc: “Vậy người mau chỉ con chỗ mật lao nhốt ông ta, con muốn bâm ông ta ra cho ch.ó ăn!!!”
“Không được, ta cần ông ta nguyện ý lăn tay nhận tội. Và phải nhận tội trước bàn dân thiên hạ. Để rửa sạch tội cho Tiêu Vương và cả nhà Tiêu Vương Phủ.” Tạ Thiên Tư gương mặt có chút bất đắc dĩ, thở dài.
“Vậy thì cứ nói là nếu như ông ta cố chấp không nhận thì con sẽ g.i.ế.c cả nhà ông ta, con không tin là ông ta không nhận tội…”
“Lương Bắc Lục, Lương Vi không có tội, không lí nào tội ông ta gây ra lại giáng lên đầu họ.”
“Chứ bây giờ phải làm sao?” Tiêu Thanh cọc cằn nói lớn.
“Thứ ta cần chỉ là thời gian, rồi báo ứng sẽ đến con cứ từ từ…mọi chuyện cứ để ta.”
Sáng hôm sau.
Lương Bắc Lục vừa mới rời khỏi điện chính nơi thượng triều trong cung. Hắn ở đó nghe các quan thần qua loa mấy cái lễ nghi trong cung cho Tạ Lăng Phong mà đau đầu. Chuyện là Lăng Phong muốn cho phép Hàn Liễu Dung được tập võ ở sân tập của các binh sĩ, để nàng có thể rèn luyện sau sinh để cơ thể khoẻ khoắn hơn, ăn uống đủ dinh dưỡng và không có hậu sau sinh.
Nhưng các quan điều không đồng tình cứ đứng cãi với vua về quy cũ nào là: Nữ nhân phải cầm kì thi hoạ chứ không được luyện đao múa thương…
Cứ như vậy tận 1 cảnh giờ. Hắn nghe mà nhứt cả đầu. Hắn vừa lên xe ngựa đã để ý đến xe của Kha Nguyệt đang chạy đến nên đã bảo phu xe dừng lại. Đứng ở cổng vào cung hắn đã đợi Kha Nguyệt bước ra để đưa tay ra đón mà dìu xuống, ngờ đâu người ra trước là Thủy Nhược. Cảnh tượng lúc đó có chút ngượng ngùng các lính canh nhìn vậy cũng lột bỏ mặt uy nghiêm mà nhoẻn miệng cười.
Hắn thấy vậy cũng không thể bỏ xuống, như vậy xem như là không ga lăng t.ử tế, hắn cũng đã giơ dừng giữa không trung được một lúc mà Thủy Nhược cứ chần chừ không nhận. Cô nhìn hắn hồi lâu rồi bước xuống không nắm tay. Vì cô biết hắn không phải có ý dìu cô mà là có ý dìu Kha Nguyệt.
“Biểu ca? Muội tưởng huynh đã về phủ Thừa Tướng rồi chứ…” Kha Nguyệt mặt hớn hở nói tiếp: “Huynh biết muội đến thăm Liễu Dung nên cố ý đứng chờ đúng không?” Nàng vui vẻ nắm lấy tay Bắc Lục mà đi xuống.
Sau một lúc lâu Kha Nguyệt vào cung của Liễu Dung không thấy ra nên Bắc Lục đã nhàm chán thông thả dạo quanh hoa viên. Nào ngờ lúc đi đến mấy cây tuyết mai thì gặp Thủy Nhược đang đứng đó hái những cành tuyết mai có những đoá mai trắng tinh tơm và tao nhã xinh đẹp. Nhưng điều Bắc Lục để ý là mái tóc đã rớt trâm cài nên mái tóc xoã dài và kèm theo là cơn huân phong thổi đến, khiến những cách hoa rơi rụng vướng trên mái tóc, làm tô thêm cho một gương mặt vốn sắt nước hương trời nay lại bồi thêm khuynh quốc khuynh thành.
Hắn chầm chậm đi tới lấy trong người ra chiếc lục trâm quấn tóc cô, rồi cài lên. Hành động này của Bắc Lục khiến Thủy Nhược đơ người.
“Thừa tướng ngài đang làm gì vậy?” Đưa tay muốn gỡ cái trâm trên đầu xuống.
Bắc Lục thấy vậy nói: “Tặng ngươi, đầu tóc như vậy xem được à?”
Thủy Nhược khựng lại buôn thõng tay xuống. Cô làm vẻ mặt lạnh tanh nói: “Đa tạ, nhưng…”
“Không như gì hết, ngươi cứ cài lên đi. Đồ ta tặng cho ai rồi thì không bao giờ lấy lại…” Hắn gấp gáp nói.
Cô nhìn hắn rồi nói: “Bắc Lục ngài làm vậy sẽ khiến ta nghĩ ngợi lung tung đấy!”
“Vậy thì cứ nghĩ vậy đi! Mấy chuyện ta làm gần đây chắc cũng đủ để cô hiểu ra mà đúng không?” Đôi mắt vốn rất thoáng đãng nay lại hiện ý thâm tình.
Thủy Nhược bật cười đôi má ửng hồng: “Đồ ngốc, yêu ta lúc nào vậy.”
“Không rõ, chỉ biết thấy ngươi vui vẻ với Lăn Thành nên trong lòng không vui nên bỗng nhận ra ta có tình hữu độc chung với ngươi.” Trong mắt Bắc Lục tràn ngập ý tình mà nhìn cô. Trong câu của hắn có nghĩa đặt biệt yêu một người.
“Chỉ tiếc lặc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình.” Cô nói xong tay cầm những cành hoa vô tình lướt qua. Trong câu của Thủy Nhược lại là người hữu tình nhưng ta lại vô tình.
Bắc Lục như thấy được sự hờ hững ở Thủy Nhược liền nắm tay cô lại: “Thủy Nhược nàng rốt cuộc tại sao lại từ chối?”
“Vì ta là Tạ Nhược Nhược và phụ thân ngươi là người g.i.ế.c phụ mẫu ta. Vậy đã đủ chưa?”
Hoá ra lúc Tiêu Thành và Thiên Tư nói chuyện cô đứng bên ngoài đã nghe thấy tất cả. Cho nên cô mới đau lòng buôn câu lạnh lùng với Bắc Lục. Kẻ cô yêu lại là con của kẻ thù, bảo cô yêu thì sao có thể được nữa.
“Nàng đang nói gì vậy chứ? Phụ thân ta mất tích hơn 3 năm với lại ông ấy nhất định không phải như vậy… Làm sao có thể được chứ?” Hắn không tin những gì vừa nghe.
Nhược Nhược gào lên: “Vậy phụ mẫu ta liêm chính 10 mấy năm thì sao? Họ cũng không thể, Lương Bắc Lục ta hận người nhà họ Lương các người, tốt nhất nên tránh xa ta ra!!!” Đôi mắt oán hận nhìn hắn, xong hai hàng lệ nóng cũng lăn dài.
Trái tim Nhược như bị thắt lại đau đớn, lòng như có cục đá đè nặng khó thở tột cùng, cô gượng ép mình tiếp tục nói ra: “Bắc Lục, tin hay không là quyền của ngài, nhưng bảo ta yêu con của kẻ thù thì ta không làm được.” Nhược Nhược vô tình đẩy tay của Bắc Lục. Còn nói thêm: “Cả đời này cũng không thể…”
Lương Bắc Lục như c.h.ế.t trân tại chỗ, đôi mắt hắn thờ thẫn nhìn bóng hình con gái hắn yêu khuất xa. Trong lòng như bị ngàn con d.a.o cắt xén. Đời hắn yêu người đầu không xong để vuột mất cơ hội, yêu lần nữa lại oán nghiệt đẩy hắn vào vòng hận thù gia tộc. Bắc Lục hắn tận trung vì nước hết lòng vì dân đến cùng cũng chẳng có một tình yêu hắn hằng ao ước. Ông trời sao lại cho hắn cái thân phận này để rồi không thể yêu người khác một cách đàng hoàng.
Hắn không biết làm gì cứ đứng như thế đến khi trời đổ mưa. Nhược Nhược và Kha Nguyệt cũng đã về từ lâu. Hắn như người không hồm đi dưới mưa, nửa canh giờ sau hắn đến cổng cung, hắn leo lên xe ngựa đôi mắt vẫn vô hồn không một chút ý thức.
Hai ngày sau…
“Nhược Nhược!!! Mở cửa cho ca, 3 ngày rồi sao muội không ăn uống gì vậy hả? Mau mở ra…” Tạ Tiêu Thanh sốt ruột đến mức đá cửa xông vào, cách cửa gỗ bị lực mạnh làm cho tan tành.
Hắn cùng Trịnh Khanh nhìn Nhược Nhược ngồi co ro một gốc tối. Đôi mắt cô vô hồn nhìn về phía Tiêu Thanh. Bỗng dưng cô khóc nấc lên chạy đến ôm chầm lấy Tiêu Thanh.
Dù Hắn và Trịnh Khanh có hỏi gì cũng không trả lời. Cứ oà lên khóc một cách tức tưởi làm trái tim của một người ca ca như hắn phải đau đớn khó chịu. Trong mắt Tiêu Thanh giờ đây chỉ còn mỗi muội muội hắn, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của Trịnh Khanh đang không vui nhìn Nhược Nhược với ánh mắt ghét bỏ.
Y liếc ngang liếc dọc cô rồi hầm hực nói: “Có gì không nói, cưa khóc ầm lên thì giải quyết được cái gì?”.