11

"Cho nhịn ăn! Chuẩn bị đặt ống thông tiểu, đặt ống thông dạ dày, dẫn lưu áp lực âm." 

Bác sĩ trực cấp 2 gõ liên tục trên máy tính, "Anh đã cho chỉ định xét nghiệm m.á.u kiểm tra lại, còn phải lấy m.á.u động mạch khẩn cấp nữa, em nhớ bổ sung bệnh ký vào, anh ra ngoài xem thảo luận với người nhà thế nào rồi." 

Bác sĩ trực cấp 2 hối hả đi ra ngoài, tôi làm theo chỉ thị của anh ta, thao tác từng bước một. Sau khi đặt xong ống thông tiểu, bác sĩ trực cấp 2 vẫn chưa quay lại, tôi liền chạy ra ngoài tìm anh ta để báo cáo tình hình. 

Ở hành lang, hai chủ nhiệm đang phân tích thiệt hơn với người nhà bệnh nhân. Bác sĩ trực cấp 2 thấy tôi đi ra, đáy mắt lộ ra vẻ bất an nồng đậm: "Sao rồi?" 

"Vừa đặt xong ống thông tiểu ạ," tôi báo cáo đúng sự thật, "chỉ có khoảng chưa đầy 30ml nước tiểu lẫn m.á.u." 

Chủ nhiệm khoa nội tim mạch hít một hơi lạnh, quay sang nói với người nhà bệnh nhân: "Các vị đừng do dự nữa, làm phẫu thuật cậu ấy cũng chưa chắc đã sống được, nhưng nếu không làm phẫu thuật, cậu ấy không trụ được bao lâu đâu."

12

Cuối cùng người nhà cũng đồng ý phẫu thuật. 

Bây giờ chỉ đến phòng can thiệp thì không còn kịp nữa, khoa nội tim mạch đã gọi toàn bộ ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c và khoa can thiệp đến phòng mổ. Tất cả bác sĩ và y tá của khoa cấp cứu đồng lòng hiệp lực với tốc độ nhanh nhất để sắp xếp mọi thứ, nóng lòng đưa bệnh nhân đến phòng mổ. 

Tất cả bệnh nhân đã được chuyển đi, mọi người ở khoa cấp cứu đều thở phào nhẹ nhõm. 

Trực cấp 2 vừa uống nước vừa sửa bệnh án của tôi: "Viết khá tốt, nhưng cậu thiếu ý kiến của phòng y vụ, nhất định phải viết họ vào, có chuyện gì xảy ra thì có họ gánh." 

Tôi có chút mơ hồ: "Tôi đâu có thấy người của phòng y vụ?" 

"Ồ, Trưởng phòng Lục đã đến rồi," trực cấp 2 nhún vai, "sau đó họ đi theo sản phụ kia đến phòng mổ, chắc là lúc đó cậu vừa vặn không có ở đây." 

"Trưởng phòng Lục?" tôi hỏi với vẻ không thể tin được, "Lên chức trưởng phòng rồi mà cũng phải trực sao?" 

Trực cấp 2 liếc tôi một cái: "Tôi cũng là bác sĩ trưởng khoa mà."

"Nhưng mà, dưới trướng ông ấy chắc chắn cũng có người làm việc đi theo."

"Từ từ mà chịu đựng đi chàng trai trẻ, tôi đi nằm một lát đây, có việc gì thì gọi điện cho tôi."

Tôi lại đi dạo quanh phòng bệnh một vòng, không có chuyện gì, cũng quay lại văn phòng bác sĩ ngồi. Bệnh nhân đêm nay đã xử lý xong, nhưng luồng quỷ khí thoắt ẩn thoắt hiện kia vẫn làm tôi hơi bận tâm. 

Nhắm mắt lại nằm sấp trên bàn ngủ chợp mắt, sau khi tạo tư thế xong, linh hồn tôi rời khỏi cơ thể, bay khỏi khoa cấp cứu.

13

Tôi đi tìm Tiểu Hắc trước, phát hiện hắn đang ở trong phòng mổ của sản phụ. 

Tiểu Hắc một tay cầm một đầu câu hồn tỏa, ra sức kéo. Hắn nhìn thấy tôi, còn cười chào một tiếng: "Bận xong rồi à? Anh không cần ra tay đâu, bên tôi chắc sắp xong rồi." 

Tôi nhìn thoáng qua bàn mổ, chướng khí nồng nặc đến mức không nhìn rõ nguồn gốc. 

"Sao anh lại ở đây? Thu thập nghiệp chướng chẳng phải anh nên đến nghĩa địa sao?" 

Cái gọi là nghiệp chướng, chính là nhân quả mà con người gây ra khi còn sống. Người c.h.ế.t rồi, hồn bị âm sai bắt đi, nhưng những bất bình, thù hận, chấp niệm lại ở lại. Những thứ này không có nơi nào để đi, cứ đứng yên tại chỗ. 

Một ngày hai ngày, một năm hai năm, đứng lâu rồi, nó bắt đầu lớn lên. Giống như rễ cây, càng mọc càng sum suê, dưới lòng đất của những ngôi mộ cũ đều là nghiệp chướng. 

Hắc Bạch Vô Thường của mỗi khu vực đều định kỳ đến các nghĩa địa trong khu vực để thu dọn nghiệp chướng, đề phòng chúng sinh trưởng quá lớn quá nhiều, ảnh hưởng đến người sống. 

Nghiệp chướng sau khi được âm sai thu hồi, toàn bộ đều phải nộp lên trên. Ngọn lửa thiêu đốt linh hồn dưới mười tám tầng địa ngục chính là dùng nghiệp chướng làm nhiên liệu để đốt lên. 

Tiểu Hắc siết c.h.ặ.t câu hồn tỏa: "Tôi ngửi thấy mùi ở đây nên đi tới." 

Tôi nhìn cảnh tượng trên bàn mổ, nhíu c.h.ặ.t lông mày: "Nghiệp chướng sao có thể mọc trên người sống?" 

Tiểu Hắc cầm lấy gậy khóc tang của tôi vung mạnh một cái, đ.á.n.h trực tiếp vào luồng chướng khí đó: "Thử xem có thể đ.á.n.h đoạn để thu hồi không, nếu thu hồi được thì chắc không phải chuyện gì lớn, có thể chỉ là vô tình ám vào thôi." 

Nhưng nghiệp chướng đó không những không tan biến, mà ngược lại như sống dậy, từ trong chướng khí vươn ra hai bàn tay nhỏ, nắm lấy gậy khóc tang, sau đó men theo gậy bò tới, nắm lấy tay Tiểu Hắc. 

"Không đúng, nghiệp chướng này sao lại là vật sống?" 

Tôi vội vàng nắm lấy tay Tiểu Hắc rũ mạnh hai cái, "Hơn nữa còn chủ động tấn công âm sai?" 

May mà không tốn sức mấy đã rũ bỏ được, Tiểu Hắc ghét bỏ lau lau tay, trầm tư nói: "Cũng không tính là tấn công, giống như là, thân cận..." 

Thân cận?

Nghiệp chướng thân cận âm sai?

Thật là kỳ quặc, chưa từng nghe thấy bao giờ. Xem ra người phải tăng ca đến mức lú lẫn không chỉ có mình tôi. 

Tôi liếc nhìn máy giám sát, dấu hiệu sinh tồn của sản phụ vẫn còn ổn định. 

"Không phải nói đêm nay không có người c.h.ế.t sao? Sản phụ này trông cũng ổn, những nghiệp chướng này từ đâu mọc ra vậy?"

14

Đúng lúc này, giọng của trưởng khoa sản truyền đến từ phía dưới: "Khoa nhi tiếp nhận đi, dây rốn quấn cổ 3 vòng rồi, đứa trẻ này dường như không có phản ứng." 

Y tá dưới đài đón lấy đứa bé, bác sĩ khoa sơ sinh lập tức vây lại, ra sức vỗ vào gan bàn chân đứa bé. Vỗ liên tiếp mấy cái đều không có phản ứng, bác sĩ khoa nhi lập tức lấy ống nghe để nghe. 

"Không được, hoàn toàn không có nhịp tim," bác sĩ khoa sơ sinh sờ đứa bé, khó xử nói, "không phải nói là sinh đủ tháng sao? Sao đứa bé lại nhỏ thế này, hơn nữa nhiệt độ cơ thể lạnh ngắt, da trắng bệch, hoàn toàn không có trương lực cơ, Apgar 0 điểm, có cần gửi đi kiểm nghiệm không?" 

Bác sĩ khoa sản nhắc nhở: "Bế ra ngoài cho người nhà quyết định đi, bên ngoài chỉ có cha và cha chồng của sản phụ, chồng không có ở đây." 

Tiểu Hắc vẫn siết c.h.ặ.t câu hồn tỏa, cố gắng phân tích:

"Cho nên, đứa bé này chắc đã c.h.ế.t lưu trong bụng mẹ từ lâu rồi."

"Nghiệp chướng là mọc ra từ t.h.i t.h.ể của nó?"

Tôi lập tức phủ định cậu ta: "Chúng ta cứ cách 5 năm lại đi nghĩa địa thu nghiệp chướng một lần, có bao giờ thấy loại sống đâu? Mấy tháng mà có thể mọc thành thế này?" 

Bác sĩ khoa nhi rất nhanh đã thu xếp xong, bế đứa bé ra ngoài. Điều bất ngờ là, theo t.h.i t.h.ể đứa bé được bế ra ngoài, câu hồn tỏa cũng bị chia làm hai, một bên vẫn ở trên người sản phụ trên bàn mổ, bên kia lại rẽ nhánh đi ra ngoài cửa. 

Tiểu Hắc vội vàng ném gậy khóc tang lại cho tôi, hai tay lần lượt nắm lấy câu hồn tỏa. "Không, rốt cuộc chuyện này là thế nào..." 

Tiểu Hắc cũng cảm thấy có gì đó không ổn, "Anh nói xem, bây giờ anh lập tức về Phong Đô báo cáo gọi người còn kịp không?" 

"Đi về một chuyến ít nhất cũng mất nửa ngày, anh trụ được không?" 

"Tôi thấy không ổn lắm..."

Gân xanh trên cổ Tiểu Hắc đều lộ ra, "Nó... nó đang đấu sức với tôi, tôi cảm giác sắp bị xé làm đôi rồi..."

Tôi cầm gậy khóc tang của mình, chạy ra ngoài cửa, trước khi đi không quên an ủi Tiểu Hắc:

"Anh cứ gắng trụ đi, tôi ra ngoài đ.á.n.h tan luồng bên ngoài kia, bên này thu lại tự nhiên sẽ dễ dàng thôi!"

Mặt Tiểu Hắc đã nghẹn đến tím tái, gần như dùng hết toàn bộ sức lực, mới khó khăn thốt ra hai chữ từ kẽ răng: "Nhanh! Lên!"

Chương 3 - Nhật Ký Công Tác Cấp Cứu Của Bạch Vô Thường 1 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia