Giáo viên không dám làm phiền vợ chồng Công tước nên đã mời Ôn Lạc tới.

Tôi ủ rũ, đầu tóc bù xù đứng trước mặt anh. Anh vừa mới dặn tôi đừng gây chuyện, vậy mà ngay sau đó tôi đã đ.á.n.h nhau với bạn học. Lúc đó sao tôi lại không nhịn được cơ chứ?!

Ôn Lạc cau mày, đôi mắt đen nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, rồi quay sang hỏi giáo viên, giọng nói lạnh thấu xương. "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Tôi thực sự không nắm bắt được cảm xúc của anh, đành lén mở thuật đọc tâm ra nghe ngóng.

[Gia tộc Blois có phải sống lâu quá nên chán rồi không? Dám biến cô em gái đáng yêu xinh đẹp của mình thành một cái bánh bao lấm lem thế này!]

Vốn dĩ tôi đang thấy rất tủi thân, nghe đến cái từ bánh bao lấm lem kia suýt chút nữa thì lại phì cười.

Giáo viên giải thích là do Catherine khiêu khích Công chúa điện hạ trước nên Điện hạ mới ra tay.

Cô nàng tóc vàng tên là Catherine Blois, là viên ngọc quý trên tay Bộ trưởng Bộ Tài chính, bình thường kiêu ngạo hống hách đã quen, đúng kiểu mỹ nhân n.g.ự.c to não nhỏ.

ALúc này trước mặt Ôn Lạc, cô ta còn vênh váo tố cáo với cha mình là Blois George. "Cha ơi, cái con mụ loài người này dám đ.á.n.h con, cha mau dạy dỗ nó cho con!"

George thẳng tay tặng cho cô ta một cái tát nảy đom đóm mắt.

Catherine đứng hình, bị tát đến ngẩn người ra, mãi không phản ứng kịp.

George chẳng buồn quan tâm đến cô ta, trái lại còn run rẩy tạ lỗi với Ôn Lạc.

"Điện hạ Ôn Lạc, là do tôi dạy con không nghiêm, xin người cứ trách phạt."

Đúng là một lão cáo già ranh mãnh.

Nhìn thấy sự không hài lòng của Ôn Lạc, ông ta lập tức ra tay trước, dù sao tự mình đ.á.n.h vẫn tốt hơn là bị người ngoài nắm thóp.

Quả nhiên, cơn thịnh nộ của Ôn Lạc đành phải nén xuống, anh lạnh lùng nói. "Đưa Catherine về, cấm túc một tháng."

George liên tục gật đầu, vốn dĩ chuyện đến đây là kết thúc, nhưng Catherine lại không chịu tin vào sự thật.

Cái dây thần kinh phản xạ chậm chạp của cô ta cuối cùng cũng hoạt động, cô ta đầy vẻ không tin nổi, mắt rớm lệ.

"Cha, cha dám vì cái con mụ loài người này mà đ.á.n.h con sao?"

Nói đoạn cô ta lại lao về phía Ôn Lạc, khóc lóc t.h.ả.m thiết. "Anh Ôn Lạc, chúng ta thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, tại sao anh cũng giúp đỡ cái con mụ xấu xí này chứ?!"

Ồ, hóa ra còn là thanh mai trúc mã nữa cơ đấy.

Mắt tôi đảo liên tục giữa hai người bọn họ. Nói chứ, nhan sắc cũng khá là xứng đôi đấy chứ.

Đáng tiếc nhân phẩm của Catherine không ổn, cái não cũng không dùng được.

Ôn Lạc lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Catherine, giọng nói thanh lãnh đầy vẻ tàn nhẫn và vô tình.

"Cô ấy là em gái của Ôn Lạc Dracula này, là Công chúa điện hạ của tộc ma cà rồng."

Catherine gào khóc.

"Oa oa oa, nó tính là cái loại công chúa ch.ó c.h.ế.t gì chứ!"

Chân mày Ôn Lạc càng thêm vẻ thiếu kiên nhẫn, anh vô cảm ngắt lời cô ta. "Cấm túc thêm một tháng nữa."

[Phiền c.h.ế.t đi được!]

[Thật muốn vặn gãy cổ cô ta luôn cho xong!]

[Nhưng mình chỉ có thể cấm túc cô ta.]

[Đáng ghét thật!]

Catherine bị cha mình lôi xềnh xệch đi mất. C

huyện cuối cùng cũng được giải quyết ổn thỏa, nhà trường không đắc tội bên nào, giáo viên hài lòng rút lui, để lại tôi và Ôn Lạc đứng đó nhìn nhau trân trân.

Ôn Lạc nhíu mày, ánh mắt u ám nhìn tôi.

[Á! Cái con mụ Catherine ngu ngốc này!]

[Mình lại bắt đầu thấy bực mình rồi!]

Ông anh ma cà rồng cả đời hiếu thắng của tôi ơi.

Ngày đầu tiên nhập học, Ôn Lạc đã đưa tôi trốn học để đi trung tâm thương mại.

Trung tâm thương mại mang phong cách kiến trúc Rococo với những bức tường tông màu hồng trắng chủ đạo.

Sự phô trương, lộng lẫy và tinh tế này chắc hẳn rất được lòng các phu nhân, tiểu thư.

Vì để tiếp đón Ôn Lạc, toàn bộ trung tâm thương mại đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước. Chúng tôi chỉ cần ngồi trong phòng VIP, quản lý các thương hiệu sẽ mang những mẫu mới nhất mùa này đến cho tôi thử.

Nhưng tôi đã từ chối, tôi muốn tự mình đi dạo.

Đi mua sắm thì phải tự mình đi mới vui chứ?

Ôn Lạc tuy vẫn giữ cái bộ mặt liệt nhưng cũng kiên nhẫn đi cùng tôi suốt buổi.

Dạo chơi cả buổi chiều, tôi làm lại tóc, thay váy mới, lúc bước ra khỏi phòng thử đồ trông như lột xác thành người khác. Tôi xách váy chạy nhỏ đến trước mặt Ôn Lạc, cười híp mắt hỏi.

"Anh trai, có đẹp không anh?"

Đôi mắt đen của Ôn Lạc sâu thẳm, nhìn tôi chằm chằm mất vài giây.

Tôi đắc ý mỉm cười.

Nhìn đi, chị đây không mê hoặc được anh sao.

Nào ngờ anh quay phắt đi gọi điện cho quản gia. "Gửi cho Điện hạ một bộ đồng phục mới qua đây."

Tôi ngẩn người. Đi dạo cả buổi trời rồi bắt tôi mặc đồng phục, đùa tôi đấy à?

Bên tai lại vang lên tiếng lòng đầy vẻ si mê của Ôn Lạc.

[Em gái mình đẹp quá đi mất a a a!]

[Tuyệt đối không cho ai khác thấy đâu!]

Cơn thịnh nộ trong lòng tôi tan biến sạch sành sanh trong tích tắc.

Biết chuyện tôi đi học ngày đầu đã bị bắt nạt, vợ chồng Công tước rất giận.

Hai người họ với Ôn Lạc đúng là người một nhà, suy nghĩ y hệt nhau.

[Gia tộc Blois chắc là chán sống rồi.]

Phu nhân ôm tôi vào lòng, dịu dàng an ủi. "Bé con đừng sợ."

Bà đeo vào cổ tay tôi một chiếc vòng vàng hình rắn. Đầu và đuôi rắn nối liền nhau, trong miệng con rắn ngậm một viên đá quý.

"Chiếc vòng này đã được truyền năng lượng của Ôn Lạc vào, nếu gặp nguy hiểm, con cứ cạy viên đá quý trong miệng con rắn ra, Ôn Lạc sẽ lập tức biết và đến cứu con ngay."

Phu nhân thầm thở dài trong lòng.

[Ôn Lạc cái thằng đần này, lại phải để mẹ nó làm trợ thủ cho.]

Tôi cạn lời.

Vợ chồng Công tước còn hỏa tốc tổ chức một bữa tiệc tối. Những nhân vật tầm cỡ ở thủ đô đều nhận được lời mời, yêu cầu mang theo các công t.ử tiểu thư trong nhà cùng tham dự.

Chỉ duy nhất gia tộc Blois bị gạch tên.

Mục đích bữa tiệc cũng rất đơn giản, vợ chồng Công tước muốn tìm thuộc quan cho tôi.

Thực ra chính là giúp tôi tìm vài người bạn tâm đầu ý hợp để chơi cùng và bảo vệ tôi.

Bữa tiệc được chia thành hai sảnh.

Các bậc tiền bối một sảnh, còn đám con ông cháu cha tụ tập ở sảnh khác.

Đám thiếu gia tiểu thư này so với Catherine cũng chẳng khác là bao, chỉ là chưa bộc lộ ra thôi.

Tôi chẳng bận tâm, cứ một mình lượn lờ ở khu buffet, ăn lấy ăn để.

Đang ăn ngon lành thì khay thức ăn bị ai đó va phải, bộ lễ phục trắng trên người bị tạt đầy nước sốt.

Một cô gái tóc nâu vẻ mặt hoảng hốt nhìn tôi, dùng cái giọng điệu phóng đại đầy vẻ kịch tính để xin lỗi.

"Ôi thưa Điện hạ, tôi vô cùng xin lỗi."

Ngay lập tức, sự chú ý của mọi người đều bị hút về phía này. Nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của tôi, có kẻ cười thầm, kẻ khác lại lén chụp ảnh.

Cô gái tóc nâu tuy mặt mày đầy vẻ hối lỗi nhưng tiếng lòng thì lại vô cùng đắc ý.

[Catherine yêu quý của tôi ơi, tôi đã báo thù giúp cô rồi nhé.]

Tôi nổi trận lôi đình. Cái lũ ma cà rồng này định làm loạn đến bao giờ nữa đây?!

Chương 4 - Nhật Ký Đọc Tâm Của Công Chúa Loài Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia