Tống Tân Nhiễm chưa nói được hai câu thấy trong quán bận rộn liền qua giúp đỡ rồi. Trần Tĩnh Phương do dự một chút, nhìn dáng vẻ hơi tiều tụy của Từ Sa, vẫn nói: “Tiểu Sa, em bây giờ ở nhà máy in hoa cũng quá bận rồi, lát nữa em hỏi Tân Nhiễm bên này còn thiếu người không, nếu đều thích hợp đến bên này làm việc thì cách nhà em cũng khá gần, còn không cần làm ca đêm.”
Mắt Từ Sa sáng lên, nhưng lại hơi do dự: “Có được không? Em thấy nhân thủ trong quán dường như đủ rồi.”
Nếu nói Từ Sa không có suy nghĩ khác thì chắc chắn là giả. Ba người bọn họ lúc đó ở cùng một ký túc xá, bây giờ Tống Tân Nhiễm tự mình làm ăn buôn bán, còn mời Trần Tĩnh Phương cùng làm.
Vừa nãy nhìn một cái Trần Tĩnh Phương và lúc đi làm trước đây khác biệt cũng rất lớn, khí sắc tốt hơn một chút, mặt tròn hơn một chút, người tinh mắt đều biết chị bây giờ sống tốt hơn, đặc biệt là Trần Tĩnh Phương còn chủ động nhắc đến chuyện này, Từ Sa biết Trần Tĩnh Phương luôn là người không lừa gạt người khác.
Nhưng Từ Sa nhớ lại trước đây mình và Tống Tân Nhiễm ở cùng một ký túc xá quan hệ không tốt, cô chướng mắt tính cách mặt mướp đắng đó của Tống Tân Nhiễm, mỗi ngày làm việc chỉ sợ mình không mệt c.h.ế.t, người cũng không thích nói chuyện, thế là ngôn ngữ hành động của cô khắp nơi thể hiện vô cùng rõ ràng sắc bén.
Trần Tĩnh Phương nói: “Em hỏi Tân Nhiễm đi, nói chuyện trước đã, cứ coi như phỏng vấn rồi.”
Trước đây bọn họ tìm việc tuy không có khâu phỏng vấn đàng hoàng, nhưng người trong nhà máy cũng sẽ hỏi han tìm hiểu tình hình của đối phương, Từ Sa biết bước này.
Trần Tĩnh Phương cũng biết chuyện Tống Tân Nhiễm muốn tuyển nhân viên cho quán Ma lạt thang, Tống Tân Nhiễm còn nhờ chị giúp để ý một chút.
Trần Tĩnh Phương trước đây chung sống với Từ Sa hai ba năm, biết Từ Sa người này chỉ là nói chuyện dễ đắc tội người khác, nhưng không có tâm tư xấu xa, nếu có thể đến quán làm việc cũng là một chuyện tốt.
Nhưng Trần Tĩnh Phương lại không chắc chắn Tống Tân Nhiễm có chấp nhận Từ Sa hay không, nhưng tuyển dụng chính là như vậy, phải hai bên đều tình nguyện.
“Chị ra ngoài đẩy xe đẩy về, em ở đây ngồi nghỉ ngơi một lát.” Trần Tĩnh Phương nói câu này xong liền đi ra cửa quán dọn dẹp xe sạp rồi.
Từ Sa hơi do dự, đứng ngồi không yên, lại nhìn cảnh tượng trong quán, cuối cùng hạ quyết tâm, thấy người ít đi một chút rồi, mới to gan đi vào, bước đến trước mặt Tống Tân Nhiễm: “Tân Nhiễm, bây giờ cô có rảnh không?”
Sau khi thấy Tống Tân Nhiễm gật đầu, Từ Sa lấy hết can đảm hỏi: “Chúc mừng cô mở quán rồi, tôi muốn hỏi trong quán cô còn tuyển người không, cô thấy tôi thế nào?”
Những lời tương tự như vậy Từ Sa cũng không phải chưa từng nói, trước đây lúc đi tìm việc nhìn thấy bên ngoài dán thông báo tuyển dụng, liền đi vào từng nhà từng nhà hỏi.
Nhưng trước mặt Tống Tân Nhiễm, Từ Sa còn hơi ngại ngùng, càng hối hận trước đây mình quá nhiều lời lại nhiều chuyện, trực tiếp đắc tội người ta, đây chính là trước đây quá ấu trĩ rồi.
Tống Tân Nhiễm lại nói: “Tuyển chứ, trong quán vừa hay thiếu một người, cô đến là vừa vặn.”
Sở dĩ cô không chủ động hỏi Từ Sa là vì biết đối phương đã đi làm ở nhà máy in hoa rồi, cô còn chưa đến mức phải đi cướp nhân viên.
Nhưng nếu Từ Sa đã chủ động đề xuất, Tống Tân Nhiễm cũng không khỏi hỏi: “Bên nhà máy của cô có dễ xin nghỉ việc không? Bên tôi có thể không đợi được một tháng.”
Từ Sa không ngờ Tống Tân Nhiễm vậy mà lại đồng ý sảng khoái như vậy, lập tức có một loại cảm giác bánh từ trên trời rơi xuống vậy mà lại đập trúng đầu mình, nhất thời hơi choáng váng hoa mắt, vội vàng gật đầu: “Dễ xin nghỉ việc lắm, ngày mai, ồ không, chiều nay tôi là có thể qua đây!”
Từ Sa nhất thời kích động đến mức đều không biết nên nói gì: “Cảm, cảm ơn cô, tôi, tôi trước đây không hiểu chuyện lắm…”
“Chuyện trước đây thì đừng nhắc nữa.” Tống Tân Nhiễm cười nhạt ngắt lời Từ Sa, “Cô cũng không cần gấp gáp như vậy, muộn nhất ngày mốt qua đây là được rồi.”
Trong quán lại có một nhóm bốn người đến, Tống Tân Nhiễm nhanh ch.óng nói với Từ Sa: “Cô đợi tôi một lát, người ít đi một chút tôi lại nói với cô chuyện công việc và thù lao.”
Từ Sa vui vẻ gật đầu một cái: “Được!”
Cô lúc này đứng trong quán, nhìn thấy trên một bàn bát đũa vừa dọn đi, còn chưa kịp lau bàn, thế là lập tức tìm một cái giẻ lau đi lau sạch sẽ.
Tuy Từ Sa chưa từng làm trong quán ăn, nhưng xưa nay đi làm thuê đều xấp xỉ nhau, chỉ cần trong mắt có việc, chăm chỉ chịu làm, đến đâu cũng không tệ được.
Mãi đến gần mười một giờ người trong quán mới dần ít đi một chút, lúc này khách đi họp chợ cơ bản đã về nhà rồi, mà khách hàng sống gần đó lại vì chưa đến giờ cơm trưa sẽ không đến sớm như vậy, Tống Tân Nhiễm tìm đến Từ Sa, trực tiếp nói: “Hôm nay cô nhìn thấy rồi đấy, trong quán chúng tôi khá bận, lúc buôn bán tốt có thể ngay cả thời gian nghỉ trưa cũng không có.”
Từ Sa nói: “Tôi không thích ngủ trưa, đi làm trong nhà máy chưa từng có thói quen ngủ trưa.”
Tống Tân Nhiễm tự nhiên hiểu rõ chế độ làm việc ba ca của nhà máy, nhưng cô không thích vẽ bánh vẽ, cô quen nói rõ ràng những việc nặng nhọc mệt mỏi trước, nếu không nhân viên bị bánh vẽ của cô thu hút đến cũng sẽ vì nội dung công việc thực tế không phù hợp với lời cô nói mà rất nhanh từ chức.
Thực ra Tống Tân Nhiễm không có ấn tượng xấu gì với Từ Sa. Lúc cô mới đến thế giới này lần đầu tiên gặp mặt, Từ Sa còn không lấy một tệ của cô đâu, tuy lúc đó lời nói ra không dễ nghe cho lắm, loại người này ngoài xã hội là dễ chịu thiệt thòi nhất, rõ ràng mình không chiếm tiện nghi còn đắc tội người khác.
Nhưng tính cách như vậy trong quán ăn, trong ngành dịch vụ thì không được.
Tống Tân Nhiễm cố gắng nói rõ ràng lại uyển chuyển một chút: “Tiểu Sa, nếu cô đến quán chúng tôi làm việc thì chính là làm nhân viên phục vụ, mỗi ngày khách hàng quán tiếp đón rất nhiều, đủ loại người đều có, cố gắng đừng cãi nhau xảy ra mâu thuẫn với khách hàng, ngành dịch vụ chính là cần chúng ta cúi đầu trước. Về thù lao thì tiền lương một tháng sáu trăm, mỗi người có thể nghỉ luân phiên bốn ngày, ngày nghỉ luân phiên đừng chọn vào cuối tuần và ngày họp chợ là được. Bình thường dậy khá sớm, vì buổi sáng phải chuẩn bị rau cho ngày hôm đó, hơn sáu giờ đã phải đến quán rồi, lúc không có khách có thể tự mình nghỉ ngơi, bảy giờ tối tan làm, thời gian làm việc vẫn khá dài.”