Bà nội Phúc Phúc nói: “Sau này Phúc Phúc đi học cũng phải mất rất nhiều thời gian rồi. Ban đầu tôi còn bảo cứ học gần nhà là được, cho tiện. Nhưng mẹ Phúc Phúc đi làm cũng ở khu vực đó, mỗi sáng có thể đưa Phúc Phúc đến trường. Chỉ là Phúc Phúc còn hơi không vui, không muốn mỗi sáng phải dậy sớm thế này. Bây giờ thì tốt rồi, biết Tống Dư học cùng lớp với con bé, Phúc Phúc đi học chắc chắn sẽ tích cực hơn nhiều!”
Câu nói này của bà nội Phúc Phúc không phải là nói bừa đâu. Nghỉ lễ ở nhà Phúc Phúc rất thích ngủ nướng, nhưng nếu hẹn với Tống Dư ngày mai cùng đi chơi, thì sáng hôm sau Phúc Phúc đều sẽ dậy sớm hơn, tinh thần tỉnh táo lắm.
Tống Tân Nhiễm nói: “Tiểu Dư cũng rất vui đấy ạ. Lúc xem danh sách phân lớp, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy chính là tên của Phúc Phúc.”
Cô nói một lời nói dối thiện ý nhỏ, giao tiếp giữa người với người khó tránh khỏi việc phải tâng bốc lẫn nhau một chút.
Bà nội Phúc Phúc cười hớn hở.
Giáo viên chủ nhiệm của lớp một năm là một cô giáo khoảng ngoài bốn mươi tuổi, họ Đường, trông có vẻ hơi nghiêm khắc. Nói tiếng phổ thông chuẩn xác, giọng điệu trầm bổng nhịp nhàng, kiểm tra thông tin báo danh rất kỹ lưỡng, rõ ràng là một giáo viên rất có kinh nghiệm giảng dạy.
Vốn dĩ Phúc Phúc và Tống Dư đang nói nói cười cười, khuôn mặt nhỏ nhắn sắp cười nở hoa đến nơi, nhưng vừa đứng trước mặt cô giáo, liền im thin thít như chim cút, ngậm c.h.ặ.t miệng đợi bà nội báo danh cho mình.
Tuy Tống Dư cũng thu liễm lại, nhưng cậu bé vẫn khá tự nhiên. Chủ động dùng ngón tay nhỏ bé chỉ vào tên mình trên danh sách trước mặt cô giáo, giọng nói non nớt cất lên: “Thưa cô, em ở đây ạ, em tên là Tống Dư.”
Cô Đường ngẩng đầu nhìn cậu bé một cái, "ừ" một tiếng.
Phúc Phúc đứng bên cạnh, run rẩy nhìn Tống Dư một cái.
Sau khi báo danh, đa phần phụ huynh đều rời khỏi phòng học, chỉ để lại học sinh ở bên trong. Cô giáo sẽ phát sách mới, phổ biến nội quy trường lớp, v. v.
Lúc bà nội Phúc Phúc chuẩn bị đi vẫn còn hơi không yên tâm, lo Phúc Phúc sẽ khóc. Suy cho cùng ngày đầu tiên đi học mẫu giáo Phúc Phúc đã khóc kinh thiên động địa. Lúc đó là mẹ Phúc Phúc đưa con đi báo danh, chẳng biết phải đối phó thế nào, xót xa không chịu nổi.
Thế nên những chuyện đưa đón con đi báo danh sau này đều giao cho bà nội Phúc Phúc. Bà nội rất có nghề trong việc đối phó với trẻ con, bố mẹ Phúc Phúc cũng yên tâm. Suy cho cùng bà nội là người có tri thức văn hóa, giáo d.ụ.c bố Phúc Phúc cũng rất tốt.
Chỉ là bây giờ bà nội Phúc Phúc cũng hơi lo lắng về phản ứng của cháu gái. Nhưng hành động của Phúc Phúc hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bà nội.
Phúc Phúc hào sảng vẫy tay: “Bà nội về đi ạ, cháu tự đi học được.”
Bà nội Phúc Phúc đều cảm thấy không dám tin. Cô bé dứt khoát phóng khoáng không hề bám người này là cháu gái nhà mình sao?
Nhưng bà nội vẫn nói: “Phúc Phúc, bà nội không về, bà nội đợi cháu ở ngoài cổng trường.”
Cô Đường đã nói rồi, đợi khoảng bốn mươi phút nữa sẽ cho các em ra ngoài, phụ huynh có thể đưa con về nhà, đợi ngày mai chính thức nhập học.
Phúc Phúc gật đầu, quay đầu lại bắt chuyện với Tống Dư. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tràn ngập vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: “Tống Dư cậu không sợ cô Đường à? Trông cô ấy đáng sợ quá!”
Phúc Phúc đứng trước mặt cô giáo còn chẳng dám nói chuyện.
Tống Dư nói: “Không sợ đâu. Cô Đường là giáo viên chủ nhiệm của chúng ta, là cô giáo dạy kiến thức cho chúng ta, cô ấy sẽ không bắt cóc trẻ con đâu, Phúc Phúc cậu đừng sợ.”
Trong mắt Tống Dư, chỉ có bọn buôn người mà cô An ở trường mẫu giáo kể mới là đáng sợ nhất.
Phúc Phúc nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày nhỏ nhắn, cảm thấy rất khó giải thích rõ ràng với Tống Dư, sự đáng sợ của cô giáo và sự đáng sợ của bọn buôn người không giống nhau.
Tống Dư chạy đến trước mặt Tống Tân Nhiễm: “Mẹ ơi, mẹ đợi con ở bên ngoài ạ?”
Tống Tân Nhiễm gật đầu nói phải: “Đợi Tiểu Dư tan học.”
Khóe môi Tống Dư cong lên, để lộ mấy chiếc răng trắng nhỏ xíu.
Tống Tân Nhiễm và bà nội Phúc Phúc cùng nhau rời khỏi phòng học. Trên đường đi, bà nội Phúc Phúc cảm khái: “Mẹ Tống Dư đúng là người có phúc. Đứa trẻ Tống Dư này ngoan quá đi mất, nuôi nấng nhàn tênh chẳng tốn sức. Hồi nhỏ thằng bé có hay khóc không?”
Tống Tân Nhiễm thầm nghĩ, lúc cô nuôi Tống Dư thì Tống Dư đã ba tuổi rưỡi rồi. Đứa trẻ nhỏ xíu đã biết làm rất nhiều việc, không chỉ biết tự mặc quần áo ăn cơm chải đầu, mà còn biết giúp làm một số việc nhà đơn giản, ví dụ như quét nhà lau bàn các thứ.
Lúc đó Tống Dư đã không còn hay khóc nữa rồi, thực ra cô đã vớ được món hời lớn.
“Từ nhỏ thằng bé đã rất ngoan rồi.” Tống Tân Nhiễm nói.
Bà nội Phúc Phúc nói: “Tôi đã bảo mà, có những đứa trẻ dễ nuôi có những đứa trẻ khó nuôi, thực ra đều là bẩm sinh cả.”
Tống Tân Nhiễm tò mò: “Bà nội Phúc Phúc cũng nghiên cứu về lĩnh vực này ạ?”
“Ây da, không tính là nghiên cứu gì đâu, chỉ là nhìn nhiều rồi thôi.”
Hai người lớn trò chuyện vô cùng hứng thú, lúc đợi ngoài cổng trường cũng không cảm thấy nhàm chán.
Trong lớp học, Phúc Phúc cũng cảm nhận được niềm vui khi học tiểu học. Nói chính xác hơn là niềm vui khi được trò chuyện cùng Tống Dư.
“Tống Dư cậu học mẫu giáo ở đâu vậy?”
“Tống Dư nhà cậu ở đâu thế?”
“Tống Dư cậu nhìn cặp sách của tớ này, cặp sách của tớ màu hồng phấn đấy! Tớ thích b.úp bê Barbie nhất, cặp sách của cậu đâu?”
Phúc Phúc giống như một chiếc loa nhỏ, cái miệng liến thoắng nói không dứt. Cuối cùng vẫn là cô Đường đứng lên bục giảng, nói một câu: “Trật tự!”
Cả lớp lập tức im phăng phắc, hiệu quả cực kỳ tốt.
Trên mặt cô Đường cũng lộ ra nụ cười hài lòng. Cô giới thiệu ngắn gọn về bản thân, rồi lại giới thiệu cô Lương dạy toán của lớp.
“Hu hu!” Đột nhiên trong lớp vang lên tiếng khóc. Tống Dư chớp chớp mắt, hơi nghiêng đầu, phát hiện là bạn học ngồi phía dưới bên trái mình đang khóc.
Tống Dư vốn tưởng cô Đường sẽ lấy kẹo mút ra dỗ dành, vì ở trường mẫu giáo cô An đều làm như vậy.
Nhưng cô Đường nghiêm mặt, bước đến trước mặt bạn học đó, lại không nhìn bạn học đó, mà nói với cả lớp: “Bắt đầu từ ngày hôm nay các em đã là học sinh tiểu học rồi, học sinh tiểu học không được tùy tiện khóc nhè. Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên báo danh, nên cô Đường cho các em một cơ hội. Ai muốn khóc thì bây giờ có thể khóc, ngày mai tất cả đều phải vui vẻ đến trường.”