Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn khuôn mặt thèm thuồng chưa được thỏa mãn của anh mà thở dài một tiếng, đứng dậy đi rửa tay rồi quay lại. Lập tức nhào lên người anh.

Kết quả áo còn chưa kịp cởi thì tiếng đập cửa đã vang lên rầm rập.

"Ba ơi, Ba ơi, con đến nè~!"

Là Trầm Thụy.

Sắc mặt Trầm Hàn Úc xanh lét như tàu lá chuối. Tôi hơ hơ bật cười khoái chí.

Ngày hôm sau, cục bột nhỏ như được chạm khắc bằng ngọc Trầm Thụy đã lập tức bị tống về nhà cũ.

Buổi tối, tôi nằm gọn trong lòng Trầm Hàn Úc, nhỏ nhẹ: "Trầm Hàn Úc, em không giận anh đâu."

Trầm Hàn Úc mỉm cười xoa vỗ đôi má nóng hổi, mịn màng của tôi: "Vậy anh phải nỗ lực làm tốt hơn nữa mới được."

Tôi lập tức tiếp lời: "Em cũng thế, em muốn giống như anh, cùng nhau tiến bộ, từ tư tưởng, công việc cho đến kiến thức."

Trầm Hàn Úc chẳng hiểu sao hốc mắt lại nóng bừng lên: "Dung Bảo, em lúc nào cũng là người tuyệt vời nhất."

Như lần đầu gặp gỡ, đôi mắt sáng ngời cùng nụ cười rạng rỡ của người thiếu niên năm ấy đã cùng với con người cậu va thẳng vào trái tim Trầm Hàn Úc.

[Hết]

Chương 9: Hết - Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia