Tấn triều Cao Tổ giỏi dụng binh, lúc thời kỳ hưng thịnh nhất, các bộ tộc Đông Di, Nam Man, Tây Nhung, Bắc Địch đều không dám tùy tiện xâm phạm, thường xuyên phải triều cống.

Nhưng từ thịnh chuyển sang suy, chẳng qua cũng chỉ mất trăm năm.

Đương kim bệ hạ độc đoán vô đạo, sau khi tức vị liền cho đại hưng thổ mộc, nam chinh bắc chiến, sát phạt không ngừng, lao dân thương tài, dẫn đến Trung Nguyên rung chuyển, trộm cướp nổi lên như ong, dân chúng lầm than. Các nơi liên tiếp bùng nổ khởi nghĩa, quần hùng nhìn ngó chằm chằm, ngoại tộc cũng rục rịch dị động liên tục.

Thiên hạ sụp đổ, chỉ trong chớp mắt.

Dân chúng nghèo khổ chỉ cầu có mảnh ngói che thân, cơm no áo ấm.

Đại Hưng năm thứ mười hai, triều đình vơ vét tài sản của dân càng thêm thậm tệ. Rất nhiều bách tính vì để tránh né họa loạn, đã chạy trốn về phương Bắc, đồn trú ở những nơi núi non hiểm trở để tự bảo vệ mình.

·

Đêm đen gió lớn, trên đường núi không một bóng người, vạn vật tĩnh mịch, chỉ có tiếng lừa kêu khó nghe vang lên: "A a-- ô, a-- ô, a--"

Một con lừa đang kéo một chiếc xe đẩy bằng gỗ đi về phía trước, hai bên xe chất đầy đồ đạc, nhưng ở giữa lại chừa ra một chỗ trống khá rộng rãi, có một người phụ nữ đang ngả lưng dựa vào.

Hai bên trái phải của xe lừa, có hai người đang đi bộ.

Họ chính là gia đình ba người họ Lệ vừa đi lên phía Bắc chạy nạn được hai ngày —— cha Lệ Mông, mẹ Lâm Tú Bình, và con gái một Lệ Trường Anh.

Lệ Trường Anh nghe tiếng lừa kêu, khóe miệng giật giật, gân xanh trên trán nảy lên bần bật: "Chúng ta đi đường ban đêm là để tránh người, tránh gặp phải tai bay vạ gió, nó kêu to như vậy, chẳng phải rành rành báo cho bọn sơn tặc biết 'có lừa, mau đến cướp' sao?"

Tính tình của Lệ Mông cũng thô kệch hào phóng giống hệt thân hình vượn tay sói lưng của ông: "Ban đêm người ta đều ngủ hết rồi, có nghe thấy cũng chẳng dám tùy tiện ló mặt ra đâu, có ba hai con châu chấu nhỏ thì cũng không cần phải lo lắng."

Ông mang dòng m.á.u lai giữa người Hồ Bắc Địch và người Hán, trong huyết quản vốn đã mang gen cường hãn. Thêm vào nhiều năm làm nghề thợ săn, lại càng kiêu dũng, tự nhiên tràn đầy tự tin.

Hơn nữa, hổ phụ không sinh khuyển nữ, Lệ Trường Anh cũng thừa hưởng thể chất của cha. Vóc dáng cao gầy, vòng eo thon gọn săn chắc, lớp cơ bắp rắn rỏi bọc quanh khung xương, cánh tay và đôi chân khi vung vẩy, mỗi cái gập duỗi đều tỏa ra sức mạnh.

Mà Lâm Tú Bình lại là con gái của một đồng sinh, ôn nhu thùy mị, nữ công gia chánh hay trù nghệ đều vô cùng xuất sắc, còn biết chút chữ nghĩa, biết tính sổ sách, biết băng bó... Lệ Mông tuy là một gã thô lỗ, nhưng cũng có chút gia bản. Kể từ khi hai vợ chồng thành thân đến nay, ông chưa từng để Lâm Tú Bình phải chịu một tia cực khổ nào, cho dù hiện tại đang phải trèo đèo lội suối chạy nạn, cũng cố gắng hết sức để bà được thoải mái.

Hai cha con đều là người thô kệch, nên cứ mặc sức mà chịu đựng sương gió.

Trên xe lừa, giọng Lâm Tú Bình nhẹ nhàng, lo lắng nói: "Phu quân, cẩn thận vẫn hơn."

Lệ Mông sợ dọa đến vợ, bèn ép giọng khàn khàn xuống, nhẹ giọng dỗ dành: "Nương t.ử, nàng yên tâm đi. Ta từng theo cha chạy nạn tới đây rồi, có kinh nghiệm cả. Đoạn đường này sơn tặc chặn đường cướp bóc nhiều, ban đêm ráng tranh thủ đi đường cũng đỡ phải chạm mặt nghĩa quân. Đợi qua mấy quận này rồi, càng đi lên phía Bắc đất càng rộng người càng thưa, sẽ không cần phải nơm nớp lo sợ như vậy nữa."

Lâm Tú Bình hoàn toàn tin tưởng: "Thiếp tin phu quân."

Lệ Mông lại càng đắc ý, bắt đầu thể hiện sự tính toán sâu xa của mình: "Lúc này khởi hành, đến quan ngoại thì đúng lúc cuối hạ, vẫn còn kịp dựng nhà qua mùa đông. Có ta và A Anh ở đây, sẽ không để nàng phải chịu khổ đâu."

Trong mắt Lâm Tú Bình đong đầy sự dịu dàng êm ái như nước.

Lệ Mông đưa mắt nhìn thê t.ử, cọp dữ hóa mèo ngoan, dũng hãn hóa ngờ nghệch, bách luyện cương cũng hóa thành lạt mềm buộc c.h.ặ.t.

Vợ chồng già rồi mà toàn thân vẫn tỏa ra cái mùi chua nồng nặc của tình yêu.

"..."

Nổi hết cả da gà!

Lệ Trường Anh mặt không cảm xúc, thuần thục coi như bản thân mình không tồn tại.

Ngăn cách bởi chiếc xe kéo, Lệ Mông dịu dàng dặn dò vợ: "Nàng cứ an tâm nhắm mắt dưỡng thần đi..."

Lệ Trường Anh thuận tay quất cho cái đầu con lừa một bạt tai.

"A a a---- ô." Con lừa kêu càng thêm huênh hoang.

Lệ Trường Anh lại giáng cho nó thêm một cú nặng nề nữa.

Tiếng lừa kêu tắc nghẹn, hàng lông mi trên đôi mắt tròn xoe chớp chớp. Đành khuất phục dưới dâm uy, lúc này nó mới chịu thành thật.

Trong màn đêm, chỉ còn sót lại tiếng hỏi han ân cần của Lệ Mông và từng câu từng chữ đáp lời của Lâm Tú Bình.

Vốn dĩ Lệ Trường Anh cũng không phải người tinh ý đến thế, nhưng hết cách rồi, bên trong nàng là linh hồn của một người trưởng thành. Hồi nhỏ nằm cạnh hai vợ chồng, nàng phải giả vờ ngủ đầy đau khổ. Vừa mới lớn hơn một chút là vội vàng đòi dọn ra ở căn phòng nhỏ, thế mà vẫn không ít lần nghe thấy động tĩnh ở phòng bên cạnh.

Lệ Mông còn tưởng nàng là trẻ con thật nên cứ lừa gạt, nói cái gì mà "chuột chạy". Chuột chạy kiểu gì mà lại ra cái loại động tĩnh kia chứ.

Ông không cần mặt mũi, Lệ Trường Anh còn phải chiếu cố đến thể diện của người mẹ yếu ớt, đành giả vờ như mình bị lừa cho qua chuyện.

Giờ đây, nàng đã là một thiếu nữ mười bảy tuổi có vóc dáng cao hơn cả kỹ năng diễn xuất rồi. Sự tinh ý được bồi đắp nhiều năm, trong đêm nay đã bị cưỡng ép truyền sang cho tài sản quan trọng của gia đình - con lừa duy nhất kia.

Lệ Trường Anh vốn chẳng phải là người Tấn triều chính gốc. Kiếp trước nàng chỉ là một người bình thường, dựa vào nghị lực mà thi được cái bằng vận động viên điền kinh cấp hai, đậu vào một trường đại học tổng hợp không tồi. Nàng tốt nghiệp với điểm số bình thường, đầu óc bình thường, thiên phú bình thường, được mỗi cái tim khỏe mạnh, tứ chi phát triển.

Kiếp trước, vì để được nghỉ hưu sớm, Lệ Trường Anh làm cả việc chính lẫn việc làm thêm luân phiên không ngừng nghỉ. Vất vả lắm mới nhìn thấy ánh bình minh thì đột nhiên xảy ra tai nạn, thế là biến thành con gái nhà họ Lệ.

Đúng thuộc cái kiểu KPI quay về con số không, cả đời làm không công, lại còn dính phải chế độ khó nhằn ở một đời khác nữa.

Thế đạo gian nan, dân nghèo khốn khổ bước đi duy nan. Lệ Trường Anh chẳng có bản lĩnh làm giàu gì cả, chẳng qua Lệ Mông có tài săn b.ắ.n rất giỏi, thế là từ nhỏ nàng bèn theo cha học đ.á.n.h săn.

Não bộ không đổi, tứ chi lại càng phát triển.

Nhà họ Lệ có tận hai thợ săn, cũng coi như không lo cái ăn cái mặc. Tuy nhiên, Đông Quận nơi bọn họ đang ở lại bị một nhánh nghĩa quân chiếm đóng, đi đến các huyện là cướp bóc đốt phá, lại còn cưỡng bách nam đinh nhập ngũ.

Loạn thế sắp đến, hươu c.h.ế.t vào tay ai còn chưa rõ. Lệ Mông chỉ là một thợ săn nhỏ nhoi vốn chẳng có cái dã tâm hùng tráng lập công kiến nghiệp, Lệ Trường Anh cũng không có. Chí hướng của nàng vượt qua hai kiếp, vẫn nguyên xi như vậy: kiếm tiền, nghỉ hưu sớm.

Vậy là cả nhà vừa thương lượng xong, lập tức thu dọn đồ đạc, bỏ chạy.

Bọn họ có lừa, có gia sản, có thức ăn, lại có một người mẹ dịu dàng... Nếu trà trộn vào trong đám nạn dân thì chẳng khác nào một miếng thịt mỡ béo ngậy rơi vào giữa bầy sói đang đói đến trơ xương. Cho dù có hai cha con ra uy trấn áp đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không cản nổi đám nạn dân đang cồn cào vì đói kia làm liều.

Không thể mạo hiểm, cho nên cứ lựa mấy con đường mòn hẻo lánh mà đi, buổi tối mới dám đi đường lớn.

Cứ như vậy đi ngày đi đêm ròng rã suốt hai ngày trời, gia đình ba người nhà họ Lệ tiến vào địa phận Ngụy Quận. Dù đã năm lần bảy lượt tránh né người khác, cuối cùng vẫn đụng phải một toán nạn dân nhỏ.

Nếu đi đường vòng sẽ phải quay lại thêm hơn chục dặm nữa, người nhà họ Lệ chỉ có thể tiếp tục tiến lên.

Ban ngày, Lâm Tú Bình dùng khăn che mặt, đầu đội chiếc mũ liền áo choàng, ngoại trừ đôi mắt, một chút da thịt cũng không để lộ ra ngoài, người ta chẳng nhìn ra được cái gì sất.

Nhưng hai cha con Lệ Mông và Lệ Trường Anh dù da dẻ hơi đen, trên mặt cũng vương chút mệt mỏi, lại mang cái dáng vẻ khí huyết sung túc, hoàn toàn không thiếu ăn thiếu mặc.

Khoảng hơn hai mươi nạn dân già trẻ lớn bé, ai nấy áo quần rách rưới, ốm nhom ốm nhách trơ cả xương, hốc mắt trũng sâu. Những ánh mắt thèm thuồng tham lam giống như đám đỉa khao khát hút m.á.u bám c.h.ặ.t vào da thịt, toàn bộ đều dán lên người họ.

Thậm chí, một vài ánh mắt trong số đó còn mang theo ác niệm khiến người ta phải buồn nôn.

Lâm Tú Bình đối mặt thẳng với ác ý loại này, trong nháy mắt da đầu tê rần, rụt người lại tránh né ánh nhìn, lo lắng nhìn về phía hai cha con.

Lệ Mông xắn tay áo lên, nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, để lộ ra cánh tay nổi đầy cơ bắp cuồn cuộn và gân xanh chằng chịt.

Tay Lệ Trường Anh thò xuống dưới đống hành lý, nắm c.h.ặ.t lấy một cán gỗ đã được mài nhẵn thín. Nàng không có thêm động tác thừa thãi nào, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đầy cảnh giác quét qua đám nạn dân đó.

Cái thời buổi này, những kẻ dám công khai đi đường rành rành như thế này, tất nhiên phải có chỗ dựa.

Đám nạn dân gầy gò ốm yếu có một thoáng sợ hãi kiêng dè, nhưng rồi rất nhanh lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào chiếc xe đẩy của họ.

Xe lừa ngày càng tới gần đám nạn dân, bầu không khí căng như dây đàn.

Lệ Mông và Lệ Trường Anh lại càng cảnh giác cao độ hơn.

Ngón tay Lâm Tú Bình bất giác nắm c.h.ặ.t lấy sợi dây thừng buộc đồ, nín thở.

Xe lừa và đám nạn dân dần dần đi ngang qua nhau.

Gió thổi tới.

Cành cây đung đưa, vang lên tiếng kẽo kẹt, kẽo kẹt...

Bụi cỏ kêu sàn sạt, những chiếc lá rụng vàng úa cuốn theo chiều gió, cứ xoay vòng, xoay vòng mãi.

Gió ngừng, lá rơi.

Tĩnh mịch.

"Chạy!"

Lệ Mông vung tay quát lớn một tiếng, đập mạnh vào m.ô.n.g con lừa.

"A--"

Con lừa bị đau, vội vã sải móng gõ lộp cộp, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.

Lâm Tú Bình gồng mình níu c.h.ặ.t sợi dây thừng, cúi thấp người xuống bám riệt vào chiếc xe đẩy.

Đám nạn dân mới lúc nãy còn lê bước khó nhọc bỗng nhiên bạo khởi vùng lên. Đôi mắt từng kẻ đỏ ngầu, nhào về phía chiếc xe lừa như phát cuồng, mang dáng vẻ điên dại như muốn nhào vào xâu xé gặm nhấm mọi thứ cho đến khi không còn gì.

"Đồ ăn! Ta muốn thức ăn! Cho ta đồ ăn!"

Giọng nói khàn đục, the thé, thê lương đáng sợ.

Theo bản năng, Lệ Trường Anh chạy theo hiệu lệnh của cha được hai bước, liền rút phắt thứ v.ũ k.h.í cất giấu dưới hành lý ra -- một thanh gậy cời lửa được mài nhẵn bóng, đen thui đen thủi.

Nàng cầm gậy bằng một tay, dùng sức đạp mạnh xuống đất, quay phắt lại, lao thẳng về phía đám nạn dân.

"A Anh--"

Lâm Tú Bình hoảng hốt kêu lên.

Chương 1 - Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia