Tình cảnh của Ngụy Cẩn lúc này có chút tương đồng đầy vi diệu với Lệ Trường Anh đang nằm ngủ cách đó không xa. Khóc ra được còn tốt hơn ngàn vạn lần so với việc cứ cố nuốt ngược vào trong, đè nén đến ngạt thở.

Ngụy Cẩn tuy vẫn là thiếu niên, nhưng lại điềm tĩnh vững chãi tựa một bậc trưởng bối đáng tin cậy. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hai đứa trẻ, dịu dàng dỗ dành, dung túng cho chúng thỏa sức gào khóc giải tỏa.

Nhà họ Ngụy chỉ còn lại từng này người thôi. Bọn họ đối với nhau giống như một bộ xếp hình thất xảo bản (Trí Uẩn), mỗi một người đều là một mảnh ghép không thể thay thế. Thiếu đi một người, trái tim vĩnh viễn sẽ trống rỗng một góc.

Chỉ khi Ngụy Cẩn tìm lại được họ, tận mắt thấy họ vẫn còn sống sờ sờ ngay trước mắt, khoảng khuyết ấy mới thực sự được lấp đầy.

"Nhị tẩu và A Lâm đâu rồi?" Cậu chợt nhận ra đội hình thiếu vắng hai người.

Ba người phụ nữ nghe nhắc đến, khuôn mặt đồng loạt phủ lên vẻ ảm đạm xót xa. Hai đứa trẻ lại càng khóc nức nở hơn.

Trái tim Ngụy Cẩn như bị ai ném đá, chìm nghỉm xuống tận đáy vực. Cậu run rẩy hỏi: "Họ... gặp chuyện rồi sao?"

Đại phu nhân vội vàng lắc đầu, nuốt ngược nước mắt bi thương: "Ngày xuất thành hôm đó, cả nhà ta hoảng loạn chạy thục mạng, không may bị lạc mất nhau. Giờ cũng không biết hai mẹ con nàng đang lưu lạc phương nào."

Đại tẩu Sở Như nước mắt giàn giụa: "A Lâm còn nhỏ xíu thế kia, nàng ấy một thân phụ nữ yếu đuối dắt díu con nhỏ bơ vơ giữa chốn này, không biết sẽ phải chịu đựng những khổ ải gì nữa."

Hồi còn bị lưu đày, bọn họ tuy gian khổ nhưng ít nhiều vẫn còn dựa hơi được bóng râm của Ngụy lão đại nhân. Đến tận bây giờ, họ mới thực sự nếm trải tận cùng sự tàn khốc của thế đạo này: Thân nữ nhi sống trên đời, không một ngày nào không phải ngậm đắng nuốt cay, no đòn chịu nhục.

Nghe những lời ấy, tim Đại phu nhân thắt lại đau nhói, bà gục mặt nức nở. Ngụy Tuyền nước mắt nhạt nhòa, vội vàng tiến lại đỡ lấy bà: "Nương~"

"Ít ra thì đệ cũng tìm được mọi người rồi, mọi người không bị bán sang Đột Quyết. Nhị tẩu và A Lâm là bị thất lạc chứ không phải bỏ mạng trước mắt chúng ta, đó cũng có thể coi là một tin tốt. Chúng ta nên lấy đó làm niềm an ủi mà nuôi hy vọng sống tiếp, chứ không phải chìm đắm trong sự ủ rũ tuyệt vọng thế này."

Ngụy Cẩn vừa thốt ra những lời an ủi từ tận đáy lòng, bỗng nhiên cậu khựng lại. Ánh mắt theo bản năng liếc nhìn về phía Lệ Trường Anh cách đó một quãng.

Giữa tàn tro leo lét, x.á.c c.h.ế.t la liệt, mùi m.á.u tanh nồng nặc đến buồn nôn, duy chỉ có Lệ Trường Anh là vẫn hiên ngang đứng thẳng lưng. Đám nạn dân sức cùng lực kiệt, gục ngã la liệt trên mặt đất, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, tựa như con người bé nhỏ ấy đang gánh vác cả hy vọng và tương lai của họ...

Đôi mắt Ngụy Cẩn thoáng u ám.

Gánh vác quá nhiều, bị kỳ vọng đè nặng, chưa chắc đã là một chuyện tốt lành.

"A Cẩn nói phải, chúng ta không nên nghĩ theo hướng tiêu cực. Biết đâu Lạp Quân và A Lâm vẫn đang bình an vô sự. Con bé biết chúng ta định đến quận Thái Nguyên, có khi sẽ tìm đường đến đó đoàn tụ. Cũng có thể... nó đã tìm được chỗ nương thân an toàn ở nơi khác rồi." Đại phu nhân gượng gạo nở một nụ cười an ủi mọi người.

Ngụy Cẩn dời tầm mắt trở về, gật đầu khẽ: "Đúng vậy."

Những người khác ít nhiều còn có chút manh mối để lần theo, còn mẹ con Nhị tẩu thì bặt vô âm tín, đúng nghĩa là mò kim đáy biển, chẳng biết đường nào mà tìm. Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, họ phải sống vì hiện tại. Ít nhất, nếu có ngày đoàn tụ, họ phải dùng một tương lai tươi sáng hơn để đón chào những người thân đã ly tán, chứ không phải là trong bộ dạng thê t.h.ả.m tột cùng, lại càng làm nhau thêm đau khổ tự trách.

...

Xử lý xong tên lưu manh, Lệ Trường Anh quay sang trao đổi vài câu ngắn gọn với cha mẹ, khẳng định mình vẫn khỏe re không sứt mẻ miếng nào, rồi lập tức xắn tay áo dọn dẹp bãi chiến trường.

Việc cấp bách nhất bây giờ là dập lửa và cầm m.á.u cứu thương.

Lâm Tú Bình gạt cô ra: "Con không cần lo cho đám người bị thương đâu, để đó nương và cha lo cho."

Lệ Trường Anh gật đầu, đi một vòng hô hào những người còn khỏe mạnh hợp sức dập lửa. Nếu để đám cháy lan rộng thành cháy rừng thì hậu quả không tưởng tượng nổi.

Vạn vật đều có linh tính, biết bao người cũng sống nhờ vào nguồn lợi từ núi rừng. Ăn của rừng rưng rưng nước mắt, phải biết giữ gìn bảo vệ thì con người và muông thú mới có chỗ sinh tồn, che chở cho nhau. Huống hồ cỏ cây hoa lá bị thiêu rụi oan uổng thì đúng là tai bay vạ gió.

Đám nạn dân sau một trận kinh thiên động địa lúc nãy, đều như một phản xạ có điều kiện mà nhất nhất tuân theo "chỉ thị" của Lệ Trường Anh. Kẻ nào còn sức đều lồm cồm bò dậy, cun cút chạy theo cô đi dập lửa. Có thùng thì xách thùng, không thùng thì vớ đại nồi niêu xoong chảo. Lực lượng thiếu thốn, Lệ Trường Anh lôi tuốt tuồn tuột đồ nghề trên xe lừa nhà mình ra cho họ dùng tạm.

Kẻ nào hoàn toàn trắng tay chẳng vớ được dụng cụ gì thì vòng qua mặt kia của đám cháy, ra sức c.h.ặ.t cây nhổ cỏ, cày xới tạo thành một rãnh cản lửa để ngăn ngọn lửa lan rộng.

Đám phụ nữ nhà họ Ngụy và hai đứa trẻ cũng nhanh ch.óng hòa mình vào đội quân chữa cháy bất đắc dĩ này.

Mặt trời ló rạng đỏ ối phương Đông. Ngọn lửa cuối cùng cũng bị dập tắt hoàn toàn. Tro tàn phủ mờ che lấp những vết m.á.u tanh hôi, x.á.c c.h.ế.t cũng đã được chôn lấp vội vàng. Mọi người đều kiệt sức đến rã rời. Lệ Trường Anh cũng chẳng ngoại lệ, mệt phờ râu trê. Cô lùng sục một bãi cỏ khô ráo, sạch sẽ không vương m.á.u, rồi dang tay dang chân thả mình nằm vật xuống như sao biển dạt bờ.

Ngụy Cẩn chậm rãi tiến đến bên cạnh cô, vén vạt áo, đoan chính ngồi xuống. Giọng cậu đều đều, phân tích tình hình một cách rành mạch rõ ràng: "Không tính đám buôn người, số lượng nạn dân ước chừng khoảng một trăm hai mươi người. Sau đêm qua, bỏ trốn khoảng hơn bốn chục, c.h.ế.t mười bảy người. Số còn lại là năm mươi chín người, trong đó mười ba người bị thương nặng, hai mươi người bị thương nhẹ. Ngoài ra..."

Lệ Trường Anh vốn dĩ đang lim dim hai mắt, ngái ngủ díp hết cả vào, tự dưng bị tiếng tụng kinh của cậu làm phiền. Đôi mắt lờ đờ chớp chớp ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú bên cạnh, cô buột miệng buông một câu xanh rờn: "Cẩn tiểu lang, cậu định dùng cái khuôn mặt xinh đẹp câu hồn này để làm gì đây hả?"

"Cô... nói gì cơ?"

Cơn gió sớm mai nhè nhẹ lướt qua, vuốt ve những mầm cỏ non xanh mơn mởn. Bàn tay đang buông thõng bên hông của Ngụy Cẩn bất giác siết c.h.ặ.t. Cậu hoảng hốt dời mắt, lảng tránh ánh nhìn từ khuôn mặt đen nhẻm nhem nhuốc của Lệ Trường Anh.

Phải mất vài nhịp thở, cậu mới lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo, gượng gạo hỏi: "Sao tự nhiên cô lại nói thế?"

Chẳng có tiếng trả lời.

Các ngón tay của Ngụy Cẩn càng siết c.h.ặ.t hơn, cậu từ từ nghiêng đầu sang.

"..."

Đôi mắt của Lệ Trường Anh đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Hai mí mắt nặng trĩu cố rặn mãi mới hé được một kẽ hở mỏng dính, rồi lại lập tức dính c.h.ặ.t vào nhau. Đóng mở liên hồi, nhưng biên độ mở càng lúc càng hẹp, cứ như nam châm dính c.h.ặ.t lấy nhau, không nỡ rời xa.

Rõ ràng là cô chỉ buột miệng nói sảng trong lúc ngái ngủ.

Thế mà cậu lại ngây ngốc tưởng thật, còn nghiêm túc mà suy nghĩ vẩn vơ nữa chứ.

Lại một cơn gió tinh nghịch thổi qua, mấy ngọn cỏ non đu đưa lả lướt, phảng phất như đang cười nhạo sự ngây ngô của cậu. Ngụy Cẩn bực dọc lấy mấy ngón tay thon dài b.úng b.úng mầm cỏ đáng thương trước mặt, miệng lẩm bẩm đầy trách móc hờn dỗi: "Nàng không rụt rè e thẹn, thì mi cũng bạ đâu nói đó à."

Lệ Trường Anh quả thực đã mệt rã rời. Ngụy Cẩn không đành lòng gọi cô dậy, lẳng lặng ngồi bên cạnh trông chừng một chốc rồi mới đứng dậy, giả truyền thánh chỉ: "Dừng lại nghỉ ngơi một chút. Nấu thêm nhiều cháo vào, chia đều cho mọi người để ăn một bữa no bụng."

Đám nạn dân bụng lép kẹp không biết đã nhịn đói từ kiếp nào, nghe vậy thì kích động đến mức suýt rơi nước mắt. Bọn họ đinh ninh đây là lệnh của Lệ Trường Anh ban xuống, ánh mắt nhìn cô đầy ắp sự biết ơn và sùng bái.

Lệ Trường Anh gối đầu lên cánh tay đến tê dại, vô thức rụt tay lại, vặn vẹo tìm một tư thế thoải mái hơn rồi tiếp tục ngáy o o.

Hơn sáu mươi miệng ăn, muốn nấu cháo cho no bụng thì mớ lương thực dự trữ của đám buôn người đã vơi đi ngót nghét một phần ba. Việc nấu cháo đương nhiên giao cho những người không bị thương phụ trách. Nồi niêu thiếu thốn nên phải chia làm nhiều mẻ, không cần thiết phải xúm đen xúm đỏ lại. Số còn lại thì rảnh rỗi ngồi chầu chực, mắt hau háu dán c.h.ặ.t vào nồi cháo sôi sùng sục. Số khác thì đăm đăm nhìn Lệ Trường Anh như một vị cứu tinh giáng trần.

Tuy nhiên, trong số đó cũng có một bộ phận nhỏ, rúm ró thu mình trong một góc hẻo lánh, bộ dạng hệt như những con gà rừng bị vặt sạch lông, cẩn trọng sợ hãi đến tột độ. Đó là tàn dư của nhóm gã mắt tam bạch.

Là những kẻ "tiên phong" đi đầu, phe bọn chúng đã bỏ mạng ba người, số còn lại cũng mình mẩy đầy thương tích. Gần bên cạnh là vài kẻ què quặt thương tật khác, cũng là những kẻ chuyên đi bắt nạt kẻ yếu ngày thường, nhưng xét ra mức độ bỉ ổi vẫn còn kém xa đám đã cao chạy xa bay hoặc bị nạn dân đập c.h.ế.t tối qua.

Tối qua, tận mắt chứng kiến Lệ Trường Anh và tên lưu manh "tung hứng" với nhau, đám mắt tam bạch mới vỡ lẽ hai người này vốn quen biết từ trước. Giờ đây, cả bọn đang nằm rên rỉ chờ rắc t.h.u.ố.c chữa thương, nhớ lại xích mích với tên lưu manh và những lời lăng mạ nhắm vào Lệ Trường Anh trước đó, mặt đứa nào đứa nấy méo xệch như đưa đám, hồn siêu phách lạc.

So với bọn chúng, những người khác may mắn không đắc tội trực tiếp với "vị ân nhân" này nên nhìn cảnh nhóm mắt tam bạch rúm ró, ít nhiều cũng cảm thấy an ủi.

Tên lưu manh giờ đây tự phong mình là đệ nhất tay sai dưới trướng Lệ Trường Anh, oai phong lẫm liệt mượn oai hùm. Mỗi lần sai bảo nạn dân làm việc, hắn lại cố tình đi lượn lờ dạo bước qua mặt nhóm gã mắt tam bạch, quăng cho bọn chúng nụ cười đểu giả lạnh gáy.

Lúc trước bị cướp mất một chiếc dép, nay hắn xông tới giật thẳng đôi giày vải trên chân gã mắt tam bạch, hả hê ngắm nhìn khuôn mặt phẫn uất, nén giận đến mức đỏ tía mà không dám hó hé của gã, trong lòng sung sướng bay bổng đến tận mây xanh.

Mẻ cháo đầu tiên ra lò, quyền phân phát nghiễm nhiên nằm trong tay hắn. Hắn ranh mãnh chia cho phụ nữ và trẻ em trước, còn đàn ông thì xếp hàng đợi mẻ sau. Dù chia phần, ánh mắt hắn vẫn găm thẳng vào nhóm của gã mắt tam bạch. Cái điệu bộ vênh váo hống hách đó, nhìn từ góc độ nào cũng sặc mùi "kẻ tiểu nhân đắc chí".

Hắn cũng chẳng thèm giấu giếm sự thiên vị lộ liễu, múc cho người nhà họ Ngụy toàn cháo đặc sền sệt, đối đãi với những người khác thì công bằng hơn hẳn.

Ngụy Tuyền định lên tiếng nhắc nhở, làm vậy sẽ mang tiếng xấu. Nhưng khi chạm phải vẻ mặt quang minh chính đại đầy tự hào cùng nụ cười si mê ngớ ngẩn của hắn, lại thấy đám nạn dân đằng sau kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi chẳng ý kiến gì, nàng bèn im lặng bưng bát cháo đặc mang về cho nương.

Đại phu nhân Lương Tĩnh Nhàn tựa lưng vào xe lừa nhà họ Lệ, thần sắc mệt mỏi tiều tụy.

Ngụy Cẩn khi đứng trước mặt người nhà thì đã khôi phục vẻ uy nghi đĩnh đạc, hoàn toàn che giấu đi sự mệt mỏi bệnh tật. Cậu cầm chiếc bát của Lệ Trường Anh, định chen vào hàng đợi xin cháo mang cho cô.

Ở phía trên hàng, người phụ nữ trẻ bị kéo vào rừng tối qua và được Lệ Trường Anh cứu mạng, đã nhận được phần cháo của mình. Thay vì ngấu nghiến ăn ngay, cô ta len lén liếc về phía Lệ Trường Anh đang say giấc nồng, rồi bưng bát cháo cẩn thận tiến lại gần.

Lệ Trường Anh biết cha mẹ ở ngay gần đó, Ngụy Cẩn cũng vừa lấy áo ấm đắp cho, nên cứ yên tâm mà đ.á.n.h giấc say sưa.

Người phụ nữ nọ quỳ gối bên cạnh Lệ Trường Anh, ánh mắt chan chứa tình ý ngọt ngào ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ say sưa của ân nhân. Nàng cẩn thận đặt bát cháo xuống nơi an toàn, rồi đi ra bờ sông giặt sạch chiếc khăn lụa thêu hoa cài trước n.g.ự.c. Nàng quay lại chỗ Lệ Trường Anh, quỳ xuống, khuôn mặt ửng hồng e lệ, nhẹ nhàng đưa tay lên định lau đi những vết nhọ nhem nhuốc trên khuôn mặt cô.

Vợ chồng họ Lệ vẫn luôn lẳng lặng theo dõi con gái qua khóe mắt, thấy cảnh tượng đó cũng không hề lên tiếng cản lại.

Nhưng tên lưu manh đang mải mê múc cháo lại vô tình bắt gặp cảnh đó. Hắn lập tức "xù lông nhím", vứt toẹt chiếc muôi xuống, ba chân bốn cẳng lao tới, gào rống như vịt bị chọc tiết: "Dừng lại!"

Người phụ nữ giật thót mình, tay dừng lơ lửng trên không trung. Mọi người xung quanh cũng giật nảy mình theo, khó hiểu nhìn chằm chằm vào biểu hiện thái quá của hắn.

Tên lưu manh hùng hổ đẩy mạnh tay cô ta ra, ánh mắt hình viên đạn quát tháo: "Cô đang định giở trò đồi bại gì đấy!"

Người phụ nữ vừa thẹn thùng vừa xấu hổ trước bao con mắt đổ dồn, nhưng vì nể nang hắn là tay sai của ân nhân, đành cố nhẫn nhịn hờn dỗi: "Tôi chỉ định lau mặt giúp ngài ấy thôi mà, anh làm cái quái gì mà la lối om sòm vậy."

Tên lưu manh trợn tròn mắt lườm nguýt, giơ hai ngón tay huơ huơ trước mặt cô ta: "Ánh mắt của cô không qua mắt được tôi đâu! Cô là một người đàn bà, lại đi liếc mắt đưa tình với một cô nương! Rõ là không đứng đắn! Đồ vô sỉ!"

Lệ Trường Anh là ân nhân tái sinh của hắn cơ mà! Hắn phải quyết tâm bảo vệ sự trong trắng của "mẹ nuôi" bằng mọi giá!

"CÔ NƯƠNG?!"

Trái tim người phụ nữ như vỡ vụn làm trăm mảnh, âm thanh vỡ vụn ấy tưởng chừng lớn đến đinh tai nhức óc. Nàng trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn chòng chọc Lệ Trường Anh đang nằm ngủ ngon lành: "Làm... làm sao có thể..."

"Cô nương thì làm sao? Không được quyền giỏi giang dũng mãnh chắc?" Tên lưu manh khinh khỉnh bĩu môi đáp, "Tối hôm qua tôi đã gào toáng lên 'Nữ hiệp' rồi, vậy mà cô còn giả mù sa mưa à."

Chương 27:** - Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia