Cố Trạch Diễn trở về, Tạ Đoan Chi đặc biệt phái người đưa tiễn. 

Ta ngồi trên ghế dựa mỉm cười nhìn Tạ Đoan Chi:

 "Tạ công t.ử, bao giờ ngươi về?"

Hắn cúi mắt, tai hồng, chẳng dám nhìn ta:

 "Vài bữa nữa."

E rằng bảo đi phương Nam làm việc là giả, đeo bám ta mới là thật. 

Ta cũng không vạch trần, chỉ nói tự dưng thèm chút điểm tâm, bảo hắn đi mua.

 Hắn đáp lời ngay, rảo bước ra ngoài, bóng lưng hệt như đang bỏ trốn.

Chẳng lâu sau, cửa viện được gõ. 

Ta mở cửa ra, chẳng thấy ai, chỉ có mấy gói điểm tâm đặt ngay tắp lự trước cửa: bánh hoa quế, bánh hoa hồng, bánh hải đường — đều là món ta khoái khẩu. 

Điểm tâm còn nóng hổi khiến lòng ta cũng bỏng rát theo.

Ta nhẹ nhàng mím môi nhưng chẳng giấu nổi nụ cười.

 Hôm qua trèo cây leo tường còn nhanh nhẹn thế, hôm nay lại biết thẹn thùng không dám gặp mặt. 

Biết hắn ở ngay bên cạnh, ta viết một mảnh giấy rồi vo tròn ném sang: Ngày mai cùng ta đi du thuyền nghe một khúc nhạc có được không?

Chẳng lâu sau, lại một mảnh giấy vo tròn bay sang: Vinh hạnh theo cùng.

Nét chữ mạnh mẽ, ngòi b.út như muốn xuyên giấy.

Hôm sau, hắn mặc bộ cẩm bào bạch vân, dung mạo như ngọc, phong thái tựa loan.

 Tiếng đàn mê đắm lòng người, nhưng ta chẳng để vào tai chút nào, chỉ vụng trộm nhìn Tạ Đoan Chi, chỉ thấy hắn hôm nay đặc biệt đẹp trai.

Ngồi thuyền trên sông, thuyền tròng trành làm ta suýt ngã. 

Tạ Đoan Chi kịp đỡ, hai bàn tay chạm nhau.

 Không biết vì thuyền tròng trành hay lòng rung động, đầu ta bắt đầu choáng váng.

 Chúng ta ngoảnh mặt nhìn ra hai bên, bàn tay chả mấy chốc rời nhau.

Tối về đến nhà, thị nữ mua chút rượu trái cây, ta mời hắn cùng ngắm trăng. 

Hắn lại thay bộ cẩm bào huyền sắc, dưới trăng hệt như vị tiên nhân lãnh đạm, khiến núi sông đều nghiêng ngả.

Ta càng thêm choáng váng, không kìm được bèn hôn hắn một cái.

 Tạ Đoan Chi cứng đờ, nghẹn giọng:

 "Giang cô nương..."

Ta hơi ngẩn người, nâng mặt hắn lên:

 "Gọi ta là An Ninh đi, phụ mẫu đều gọi thế."

Hắn nuốt nước bọt:

 "An Ninh... ngoan lắm."

Ta cười rồi lại hôn lên môi hắn. 

Mắt ta nhoà đi, chỉ thắc mắc sao tự nhiên hắn biến thành con tôm luộc đỏ rực thế này?

 Khi định tới gần nhìn cho kỹ, hắn đã bịt mắt ta lại:

 "An Ninh, nàng trêu chọc ta như thế thì phải chịu trách nhiệm với ta, hiểu không?"

Ta gật đầu:

 "Hiểu."

 "Vậy nàng bằng lòng gả cho ta không?"

 "Bằng lòng."

Bên tai văng vẳng một tiếng cười khẽ.

 Trăng se lạnh, má nóng bừng, hơi thở quấn quýt.

 Nụ hôn của hắn vừa dịu dàng vừa nồng nhiệt, ta định đẩy ra lại bị ghì c.h.ặ.t vào lòng đối phương.

Ta đưa hắn đi tảo mộ phụ mẫu mình. 

Khi ta hào hứng kể chuyện những năm qua ở kinh đô, Tạ Đoan Chi ngồi một bên yên lặng nghe. Đến cuối, hắn nghiêm trang thề thốt sẽ cả đời không phụ bạc ta. 

Gió nhẹ thổi qua, một cánh hoa rơi vào tay ta như lời chúc phúc của hai người.

Lúc quay về, ta tình cờ gặp lại bà mối ấy. Bà kinh ngạc nhìn Tạ Đoan Chi bên cạnh ta:

 "Giang cô nương, chẳng lẽ vị công t.ử này chính là người làm được 932 điều kia?"

Tai ta ửng đỏ, ngượng ngùng cười:

 "Vâng."

Tạ Đoan Chi quay người nhìn ta, trong mắt ngập tràn vẻ dịu dàng. 

Bà mối nheo mắt, phấn khích vỗ tay:

 "C.h.ế.t thật! Già bảo sao trông quen mặt. Hôm ở chùa Song Phụ, vị công t.ử này cũng có mặt đấy!"

Ta đầy ngờ vực nhìn hắn:

 "Lại trùng hợp thế ư?"

Đáy mắt hắn lộ vẻ luống cuống, đành nói thật:

"Không trùng hợp đâu... là ta đi theo nàng."

Hóa ra trụ trì không lừa ta, duyên quả thực ở ngay trước mắt.

Tạ Đoan Chi trở về kinh, hắn bảo ta đợi hắn quay lại, nhưng hắn đâu biết, ta cũng theo xuống thuyền — lần này đến lượt ta hù hắn!

Tạ Đoan Chi quả nhiên ngây người rất lâu, hiếm khi thấy bộ dạng hắn ngốc nghếch như vậy:

 "A Ninh, sao nàng lại..."

Ta cười hỏi:

 "Sao nào? Nếu lỡ chàng thi trượt, chẳng lẽ chàng không cưới ta nữa ư?"

Hắn đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy ta, mắt ướt nhoè:

 "Cưới! Đương nhiên là cưới!"

Ba tháng sau, bảng vàng đã có tên Tạ Đoan Chi đỗ Trạng nguyên. 

Hôm sau, hắn đến cầu thân, sính lễ nhiều đến nỗi sân nhà ta chẳng chứa nổi!

Di mẫu đem các sính lễ ghi thành của hồi môn của riêng ta.

 Miệng thì chê nhưng tay lại thêm cho ta vài thứ. 

Ngày đại hôn, Di mẫu nhìn ta trong gương đồng rồi quay lưng lau khóe mắt.

 Ta cười đùa:

 "Di mẫu ghét con nhất mà, sao bây giờ lại khóc rồi?"

 "Đi đi! Ai thèm khóc chứ? Ta còn mong ngươi đi thật mau ấy!"

Ta thôi cười, nhẹ nhàng ôm lấy Di mẫu.

 Bà khựng lại một lát, vỗ vỗ lưng ta, không nói gì mà hơn ngàn lời chúc.

Trước khi lên kiệu hoa, ta thấy Cố Trạch Diễn lặng lẽ đứng giữa đám đông ồn ào.

 Hắn gầy đi nhiều, tính tình cũng trầm tĩnh hơn. 

Cố Trạch Diễn và Liễu tiểu thư cuối cùng vẫn không thành, ta cũng cho rằng cô nương tài hoa ấy xứng đáng với người tốt hơn.

Kiệu đi xa, ta thu hồi tầm mắt, có chút thương cảm. 

Đáng lẽ phải nhớ thêm vài điều nữa, nhưng dẫu có nghĩ thật kỹ thì cũng chẳng có gì, bởi vì từ trước đến giờ hắn thật sự không hề đối xử tốt với ta.

Ngày vui chẳng nhắc đến kẻ xui xẻo làm gì!

Tới hỷ đường, vào động phòng, khăn voan nhấc lên. 

Ta chạm phải đôi mắt tràn đầy ý cười của Tạ Đoan Chi — hắn mặc hỉ phục lại càng xuất chúng. 

Ta cũng cười, cả hai đều nghĩ bản thân đang chiếm hời.

Ta mềm mại gọi:

 "Phu quân."

Chỉ một câu đã làm hắn đỏ mặt:

 "Hư... phu nhân."

Giọng hắn thầm thì khàn khàn khiến má ta nóng ran.

 Uống xong chén hợp cẩn là cả người ta nóng ran.

Đêm buông, rèm châu thả xuống một phòng xuân ý.

 Nến đỏ cháy đến khuya, ta không chịu nổi, bấu vào màn sa, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. 

Hắn vừa xót xa vừa bá đạo, bàn tay đan c.h.ặ.t nhau mười ngón, khàn giọng nói:

 "Đừng làm đau bản thân mình, bấu ta đi."

Nhưng khi ta cào hắn thật, hắn lại càng thỏa mãn hơn. 

Ngày thường làm bộ chính nhân quân t.ử, ai mà biết đến tối lại hư hỏng thế này!

Sau khi xong chuyện, ta mệt mỏi lịm đi, tựa vào lòng hắn chẳng muốn động đậy. 

Tạ Đoan Chi hôn lên ngón tay ta:

 "Vất vả rồi, Ninh Ninh."

Hắn ngừng một lát, giọng càng dịu dàng:

 "Phu nhân, ta yêu nàng."

Ta không mở mắt, chỉ khẽ cong khóe môi: Tối nay mệt quá, để sáng mai thức dậy ta sẽ đáp lại chàng.

Giang Tự Ninh đã chìm vào giấc ngủ say. Tạ Đoan Chi tham lam ngắm nhìn dung nhan đang ngủ, lòng thầm nghĩ chuyện xưa.

Có lẽ từ lần đầu Giang Tự Ninh đến thư viện tìm hắn, hắn đã định sẽ lấy nàng rồi.

 Nàng quá đẹp, lúc ngã vào lòng hắn, thứ rung động chính là d.ụ.c niệm.

 Sau đó hắn tránh không gặp nàng, nhưng hắn chưa bao giờ thấy cô nương nào nhiều chiêu trò lại dai dẳng đến thế. 

Lần này thứ rung động chính là hiếu kỳ.

Rồi sau đó, hắn bắt gặp Cố Trạch Diễn tặng cho nàng cây trâm vàng, còn nàng cười tươi đón lấy. 

Hắn chợt nhớ đến lời người ta nói rằng Giang tiểu thư si tình với Cố Trạch Diễn, không phải gã thì không lấy. 

Vậy thì hắn là cái gì? Quân cờ tình thú trong mối quan hệ của nàng với Cố Trạch Diễn hay sao?

Hắn nổi cơn thịnh nộ, quyết không hạ tiện nữa. 

Nhưng khi thấy mắt nàng hoe đỏ ấm ức, lòng hắn lại quặn đau.

 Hắn nhặt những mảnh giấy vụn, ghép lại thành bài thơ giấu tên, nhịp tim đập điên loạn, cả người như ngâm trong mật trộn thạch tín, biết có độc mà vẫn không kìm được muốn nếm thử — vô cùng hèn hạ!

 Lần này thứ rung động là chân tâm.

Lần vớt nàng lên, Tạ Đoan Chi nảy ra ý nghĩ đê tiện: cứ thế cưới nàng về cho rồi! 

Nàng có trách hắn cũng được, oán hắn cũng chẳng sao, là tự nàng chuốc lấy.

 Nhưng nhìn thấy đôi mắt ấy đỏ hoe, hắn không muốn thấy nàng rơi lệ vì ai khác nữa

 Giang Tự Ninh không muốn gả cho hắn, hắn khổ sở trong lòng. Quả nhiên là thế, chán nản vài hôm.

Biểu ca thái t.ử bỗng tìm đến: Cái người trong lòng của ngươi sắp rời kinh đô rồi, chẳng lẽ ngươi không đuổi theo?

Tạ Đoan Chi! May mà cô ấy đã chuẩn bị lý do giúp ngươi.

Hắn vội ra bến, may sao còn kịp! 

Hắn không hỏi nàng tại sao ra đi, cũng không hỏi tại sao không muốn gả.

 Giang Tự Ninh có suy nghĩ riêng của nàng, miễn là tránh xa được tên Cố Trạch Diễn là hắn có cơ hội.

Hắn lặng lẽ nghe trên cây những yêu cầu nàng đặt ra cho phu quân, càng nghe càng vui, mỗi điều đều là chuyện thường ngày của hắn cả, chẳng có gì khó. 

Thế mà Cố Trạch Diễn lại đến, hy vọng vừa nhen nhóm lại vỡ tan. Khoan, đừng buồn vội, hình như có thể lật kèo!

Trái tim hắn đập thình thịch như trời rơi bánh ngọt, toàn thân lâng lâng khi nghe thấy nàng nói: Thà cho Tạ Đoan Chi còn hơn.

Ha ha! Tạ Đoan Chi đến đây, dù thắng Cố Trạch Diễn nhưng Giang Tự Ninh vẫn chưa nói có bằng lòng gả cho hắn hay không.

 Hắn ngày ngày sốt ruột trong phòng, chợt hắn nhớ lời thái t.ử dạy: Lúc cần thiết có thể dùng mỹ sắc dụ dỗ, ngày xưa có câu nhẹ nhàng trăng gió chẳng phải người quân t.ử, hôm nay thử xem biết đâu lại được.

Thế rồi Tạ Đoan Chi sững sờ — nàng thực sự dính chiêu này! Hối hận cũng muộn, nếu biết trước kết quả như vậy, sớm đã bán sắc đi rồi.

Cuối cùng Tạ Đoan Chi cũng có câu trả lời, dù là lúc nàng say rượu bị hắn quyến rũ — ừm, cũng chẳng phải là việc làm của quân t.ử cho lắm, nhưng cái giá phải trả cho việc làm quân t.ử là không tìm được vợ thì hắn — Tạ Đoan Chi này — sẽ là người quân t.ử tệ nhất thiên hạ!

Bây giờ nàng đang nằm trong lòng hắn ngủ ngon lành.

 Tạ Đoan Chi chỉ thấy may mắn xiết bao, hắn lặng lẽ đặt chiếc ngọc bội khắc trúc bên cạnh nàng, lần này nhất định sẽ không bị trả lại nữa.

Chương 6: Hết - Nhật Ký Theo Đuổi Phu Quân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia