Ta đứng ch ết trân tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ, hơi thở dồn dập. 

Ta dụi mắt một lần, hai lần, rồi đến lần thứ ba, nhưng đống chữ vàng quái dị kia vẫn không hề biến mất. 

Chúng vẫn bay lượn liên tục, thậm chí còn xuất hiện thêm vài dòng chữ có kích thước lớn hơn, nhuộm một màu đỏ rực như m.á.u, sọc ngang qua tầm mắt ta:

[Ngược luyến tột cùng sắp bắt đầu! Mau nhìn xem, sau khi nữ chính dứt khoát quay xe, nội tâm của tên nam chính vặn vẹo, cuồng nhiệt này sẽ tự hành hạ bản thân đến mức điên cuồng thế nào kìa!]

Ta run rẩy quay đầu lại nhìn về phía hội chị em Lục Châu và Hoài An. 

Bọn họ vẫn vô tư ngồi đó, người thì c.ắ.n hạt dưa tanh tách, người thì thong thả thưởng trà, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào với những dòng chữ vàng ch.ói mắt đang bay đầy phòng.

Rõ ràng, thế giới này chỉ có một mình ta có thể nhìn thấy những thứ này.

Trong lòng ta dâng lên một trận chấn động kinh hoàng, sóng sau xô sóng trước không cách nào bình lặng. 

Những dòng chữ này tự xưng là "đạn mạc", lời bình luận của những người ở thế giới xa xôi...

Nếu những gì bọn họ nói là sự thật, thì hóa ra Tạ Tuyên không hề ghét bỏ ta? Mà ngược lại, hắn thực ra đã thích ta từ lâu, chỉ là vì... hắn sợ ta chơi đùa tình cảm của hắn?

Một vị Nhiếp Chính Vương danh chấn thiên hạ, sát phạt quyết đoán trên chiến trường đầy m.áu, lật tay làm mây úp tay làm mưa khiến cả triều đình kính sợ, vậy mà sau lưng lại có một mặt vặn vẹo và tự ti đến mức này? 

Hắn sợ một nữ t.ử mới mười tám tuổi như ta "lừa tình lừa xác" của hắn sao?

Ta nhìn chằm chằm vào khoảng không trung nơi những dòng chữ đang dần thưa bớt, khóe môi ta chậm rãi cong lên, tạo thành một nụ cười đầy tà ác và thú vị.

Tạ Tuyên ơi Tạ Tuyên, nếu ngài đã thích chơi trò "lạt mềm buộc c.h.ặ.t", thích làm giá để giữ gìn tấm thân trong trắng của mình, vậy thì bổn tiểu thư sẽ thành toàn cho ngài. 

Để ta xem, khi ta thực sự dẫm đạp lên cái gọi là tự tôn thanh cao của ngài, ngài có thể nhẫn nhịn được bao lâu.

Trò chơi thuần hóa này, bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Sau ngày hôm đó, ta quả nhiên biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của Tạ Tuyên.

Không còn những buổi sáng sớm chặn đầu ngựa của hắn để tặng bánh ngọt do chính tay ta làm.

Cũng không còn những buổi chiều tà rình rập trước cửa triều đình chỉ để nhìn hắn một cái.

Ta trang điểm lộng lẫy, ngày ngày rủ hội quý nữ đi chọn vải vóc, nếm rượu mới.

Cuộc sống của Thẩm Lục Dao ta phong lưu và khoái lạc vô cùng, dường như chưa từng biết đến hai chữ Tạ Tuyên là gì.

Đến ngày thứ mười, ta tính toán chuẩn xác thời gian các đại thần tan triều.

Ta thong thả cưỡi con hồng mã yêu thích của mình, nghênh ngang đón đầu cỗ kiệu của Nhiếp Chính Vương ngay tại đại lộ Trường An.

"Vương gia, xin dừng bước."

Ta xoay người nhảy xuống ngựa, động tác dứt khoát, trường tiên bên hông khẽ đung đưa đầy kiêu hãnh.

Rèm kiệu gấm đen thêu chỉ vàng từ từ vén lên, lộ ra khuôn mặt tuấn tú tuyệt luân nhưng lạnh như băng của Tạ Tuyên.

Hắn nhìn ta, đôi mắt sâu hoắm như đầm nước lạnh không chút hơi ấm.

Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo vài phần xa cách cố hữu: "Thẩm tiểu thư có việc gì? Bản vương nhớ không lầm thì nàng đã nói sẽ không làm phiền bản vương nữa."

Ta không hề tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười tươi đến mức híp cả mắt.

"Vương gia hiểu lầm rồi. Hôm nay ta đến đây là muốn cầu xin Vương gia một ân huệ lớn."

Tạ Tuyên khẽ mím môi, hộ vệ xung quanh cỗ kiệu cũng đồng loạt nín thở theo.

"Vương gia giao thiệp rộng rãi, trong tay nắm giữ danh sách của toàn bộ công t.ử, thế t.ử trong kinh thành."

"Ta năm nay đã đến tuổi cập kê, phụ thân lại bận việc quân doanh không ai lo liệu hôn sự."

"Chẳng hay Vương gia có thể làm ông mai, giới thiệu cho ta vài vị công t.ử có tính tình cởi mở, phong lưu phóng khoáng để ta xem mắt được không?"

Không khí xung quanh cỗ kiệu đột ngột giảm xuống mười độ, lạnh đến thấu xương.

Ta thề là ta nghe thấy tiếng răng của Tạ Tuyên đang nghiến c.h.ặ.t vào nhau phát ra từ trong kiệu.

Hắn lạnh lùng buông rèm kiệu xuống, cắt đứt tầm mắt: "Bản vương bận việc triều chính, không rảnh làm những việc tầm thường này."

Ngay lập tức, trên đỉnh đầu cỗ kiệu gấm đen của hắn, đống chữ vàng lại nổ bùng như pháo hoa.

[Hahaha, nhìn kìa! Mặt lão Tạ đen như đ.í.t nồi rồi kìa!]

[Lục Dao đỉnh quá, một chiêu này đ.â.m thẳng vào tim đen của hắn. Cứ tưởng người ta đến níu kéo, ai dè người ta đến nhờ tìm mối khác để gả đi!]

[Các chị em cược không? Đêm nay lão Tạ chắc chắn sẽ thức trắng đêm để lục lọi hồ sơ các công t.ử trong kinh thành cho xem.]

[Đúng đúng đúng! Đoạn này trong truyện gốc viết là hắn thức đến ba canh giờ, tự tay gạch tên tất cả những ai đẹp trai, giàu có, chỉ để lại một danh sách toàn những kẻ quái dị nhằm dọa Lục Dao bỏ ý định lấy chồng! Ôi gã nam nhân đố kỵ vặn vẹo này!]

Ta phải dùng lực bấm mạnh vào lòng bàn tay để nhịn cười, bộ dạng bên ngoài vẫn lộ vẻ thất vọng tràn trề.

"Thế sao... Thật đáng tiếc. Vậy ta đành phải tự mình đi tìm công t.ử phủ Thị lang vậy."

"Đứng lại."

Giọng nói của Tạ Tuyên đột ngột vang lên từ trong kiệu, mang theo một sự vội vã mà chính hắn cũng không kịp nhận ra.

Ba nhịp thở sau, rèm kiệu lại vén lên, hắn khôi phục vẻ mặt cao ngạo vô tình như cũ.

"Nể tình Thẩm Tướng quân có công với đất nước, ba ngày sau, bản vương sẽ sai người gửi danh sách đến phủ."

"Đa tạ Vương gia!" Ta hành lễ, trong lòng sướng điên người.

Đúng ba ngày sau, phủ Nhiếp Chính Vương thật sự gửi đến một cuộn giấy trục vàng vô cùng trang trọng.