Chiêu Tri Vy im lặng, chỉ chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vốn đang m.ô.n.g lung bỗng dừng lại, có chút dò xét, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý.

"Ta chỉ hỏi một câu thôi mà. Huynh phủi sạch nhanh như vậy, làm như ta vu oan cho huynh không bằng." Nàng kéo dài giọng, cố nén cười.

Tư Mã Huyền Du sững lại.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn mới nhận ra chính mình vừa mất bình tĩnh đến mức nào. Hoàn toàn không phải phong thái điềm tĩnh vốn có của một vị Thái t.ử, mà giống hệt kẻ đang cuống quýt minh oan cho một chuyện chẳng ai buộc tội.

Hắn khẽ ho nhẹ một tiếng, xoay người quay lưng lại phía nàng, giọng cố lấy lại vẻ lạnh nhạt quen thuộc, nhưng tai đã ửng đỏ tự lúc nào.

"Đêm khuya rồi, nàng nghỉ sớm đi. Ta còn phải về Đông cung."

Nói xong, hắn không đợi nàng đáp lời, bước nhanh ra khỏi mái hiên, mặc kệ màn mưa vẫn đang rơi, dáng đi có phần vội vã hơn thường ngày, tựا như càng ở lại lâu, càng lộ ra thêm điều gì đó khó giấu.

Chiêu Tri Vy đứng tựa cửa, nhìn theo bóng lưng ấy khuất dần sau màn mưa, khẽ bật cười thành tiếng.

Rõ ràng chẳng ai hỏi nhiều đến vậy, người này tự dưng lại vội vàng thanh minh làm gì...

Nàng lắc đầu, trong lòng dấy lên một suy đoán mơ hồ nhưng thú vị, rồi quay vào phòng, khép cửa lại, để mặc tiếng mưa rơi đều bên ngoài song cửa.

Còn Tư Mã Huyền Du, vừa bước ra khỏi hành lang, đã dừng chân lại giữa màn mưa, một tay đưa lên che gáy, tự trách thầm trong lòng.

Chỉ một câu hỏi bâng quơ, làm gì phải nói nhiều đến vậy...

Hắn hiếm khi để bản thân mất bình tĩnh đến mức này.

Cơn mưa vẫn rơi, thấm ướt cả vạt áo choàng, nhưng hắn không buồn để ý, chỉ lặng lẽ bước đi, trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt của nàng lúc nãy... e là đã nhìn thấu được đôi phần rồi.

Trường Luyện Kiếm

Sáng hôm sau, mưa đêm qua đã tạnh hẳn, để lại không khí trong lành hiếm có.

Chiêu Tri Vy dậy sớm, khoác bộ kỵ trang quen thuộc ra trường luyện kiếm phía sau ngự hoa viên, nơi mười năm trước nàng vẫn thường lén trốn ra tập múa may vài chiêu học lỏm được từ các thị vệ.

Trường luyện kiếm sáng sớm vắng người, chỉ có tiếng chim hót và tiếng gió lùa qua hàng liễu.

Chiêu Tri Vy vừa rút kiếm gỗ treo trên giá ra, định vung vài đường cho giãn gân cốt, thì một giọng nói ngạo mạn vang lên sau lưng.

"Nghe nói nữ nhi Vũ An Quốc Công mười năm ở biên quan, kiếm pháp cũng có chút hư danh."

Nàng quay lại, thấy một nam t.ử áo gấm bước ra từ sau rặng liễu, dáng vẻ cao ngạo, ánh mắt nhìn người kiểu từ trên xuống dưới.

Là Tần vương thế t.ử Tần Dực Hoằng, kẻ nổi tiếng ngạo mạn nhất kinh thành, xưa nay chưa từng phục ai.

"Tần thế t.ử. Sáng sớm thế t.ử ra đây, chẳng hay có chuyện gì chỉ giáo?"

Chiêu Tri Vy chắp tay hành lễ, giọng bình thản.

"Không dám gọi là chỉ giáo."

Tần Dực Hoằng nhếch môi cười, rút thanh trường kiếm đeo bên hông ra, ánh thép lạnh lóe lên dưới nắng sớm.

"Chỉ là nghe đồn Chiêu tiểu thư múa kiếm đẹp mắt, muốn xin lĩnh giáo vài chiêu, xem hư danh hay thực tài."

Vài tùy tùng theo sau hắn đứng nép một bên, cúi gằm mặt, không ai dám lên tiếng.

Một bên là nữ nhi của Quốc Công, một bên là vương t.ử ngạo mạn nhất kinh thành, dây vào bên nào chọc giận cũng chẳng phải chuyện lành, đành im như thóc.

Chiêu Tri Vy nheo mắt nhìn hắn, trong lòng thầm đ.á.n.h giá.

Mười năm ở biên quan, chuyện bị người ta khinh thường vì cái danh "nữ nhi Thừa tướng" chỉ biết ăn diện, nàng gặp không ít, cũng chẳng buồn giải thích nhiều lời.

"Được. Thế t.ử đã có nhã hứng, ta xin tiếp vài chiêu."

Nàng xoay kiếm gỗ trong tay, đổi ngay sang một thanh trường kiếm thật treo cạnh đó.

Hai người vào thế, khoảng cách giữ đúng ba thước.

Tần Dực Hoằng ra chiêu trước, một đường kiếm nhanh và mạnh, tấn công thẳng vào giữa vai Chiêu Tri Vy.

Nàng nghiêng người tránh, trường kiếm trong tay vung lên gạt nhẹ, mượn lực xoay một vòng, phản đòn về phía cổ tay hắn.

Tần Dực Hoằng không ngờ một nữ t.ử lại có phản ứng nhanh và chuẩn xác đến vậy, vội thu kiếm về đỡ, sắc mặt hơi biến.

Vài chiêu qua lại, Chiêu Tri Vy dần chiếm thế thượng phong.

Kiếm pháp của nàng không hoa mỹ, nhưng mỗi đường đều thực dụng, rõ ràng là trải qua trận mạc thật sự mài giủa ra, khác hẳn lối múa kiếm chỉ để xem của đám công t.ử tiểu thư trong kinh.

Tần Dực Hoằng bị dồn lùi liên tiếp ba bước, mặt mũi bắt đầu khó coi.

Hắn vốn tự phụ kiếm thuật hơn người, chưa từng thua kém ai cùng tuổi, nay lại bị một nữ t.ử áp đảo giữa trường luyện kiếm, trước mặt tùy tùng của chính mình. Đó là điều hắn tuyệt đối không chấp nhận được.

"Được lắm..." Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên một tia hiểm ác.

Chiêu tiếp theo, hắn không còn đi đúng chiêu thức nữa. Giữa lúc kiếm hai người vừa chạm nhau, hắn bất ngờ hất một nắm cát bụi dưới chân lên, tạt thẳng vào mặt Chiêu Tri Vy.

"Cẩn thận!"

Một bóng người đen như từ trên không rơi xuống, chen vào giữa hai người nhanh như chớp.

Chiêu Tri Vy chỉ kịp nhắm mắt lùi lại một bước, mở mắt ra đã thấy gương mặt ngũ quan tinh xảo của Tư Mã Huyền Du ở trước mặt mình, tấm lưng rộng lớn chắn gọn lấy nàng.

Hắn nhìn Chiêu Tri Vy một lượt từ trên xuống dưới, chắc chắn rằng nàng không dính chút bụi nào mới xoay người lại, đối diện thẳng với Tần Dực Hoằng.

Tư Mã Huyền Du nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay đang cầm kiếm của Tần Dực Hoằng, khóa cứng không cho cử động.

"Điện... điện hạ?"

Tần Dực Hoằng giật mình, không ngờ Thái t.ử lại xuất hiện đúng lúc này, thái độ ngạo mạn ban nãy biến mất quá nửa.

Tư Mã Huyền Du không nói gì, chỉ siết c.h.ặ.t thêm cổ tay hắn một chút.

Chỉ một cái siết nhẹ, nhưng Tần Dực Hoằng đã cảm nhận được một luồng kình lực âm trầm cuộn qua khớp xương, đau đến mức thanh kiếm trong tay suýt cầm không vững.

"Thí đấu kiếm thuật, chơi trò tạt cát vào mắt đối phương, là kiếm pháp Tần thế t.ử học được ở đâu vậy?"

Tư Mã Huyền Du cất giọng, nhàn nhạt như đang nói chuyện phiếm, nhưng từng chữ lại lạnh như băng.

Tần Dực Hoằng mặt trắng bệch, cứng họng không đáp nổi.

"Trong kinh thành này, ai cũng có thể thua, có thể thắng. Nhưng dùng thủ đoạn hèn hạ với người ta, rồi để lộ ra trước mặt Thái t.ử. Tần thế t.ử, ngươi nghĩ phụ vương ngươi sẽ vui lòng nghe chuyện này đến đâu?" Tư Mã Huyền Du tiếp lời, ánh mắt lướt qua hắn, không chút cảm xúc.

Câu nói không hề lớn tiếng, nhưng đủ khiến Tần Dực Hoằng lạnh sống lưng.

Nhà họ Tần tuy có tước vị, nhưng gốc rễ vẫn phải dựa vào sự tín nhiệm của Hoàng thượng. Chuyện thế t.ử phủ Tần bày trò bẩn với nữ nhi Thừa tướng nếu truyền đến tai Hoàng thượng, hậu quả khó lường.

"Là... là tại hạ nhất thời nóng nảy, mong Thái t.ử điện hạ, Chiêu tiểu thư thứ lỗi." Tần Dực Hoằng cúi đầu, giọng cứng đờ, tay vẫn còn bị Tư Mã Huyền Du giữ c.h.ặ.t.

Tư Mã Huyền Du im lặng một lúc, rồi mới buông tay ra, giọng nhạt như gió thoảng.

"Về đi."

Tần Dực Hoằng không dám nán lại thêm khắc nào, vội vàng thu kiếm, cúi đầu hành lễ qua loa rồi rời đi thật nhanh, tùy tùng theo sau cũng lặng lẽ cúi đầu rút lui, không ai dám ngoái lại nhìn.

Trường luyện kiếm trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng liễu.

Chiêu Tri Vy đứng lặng một chỗ, nhìn tấm lưng vẫn còn đứng chắn trước mặt mình, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả.

"Huynh... sao lại ở đây?" Nàng lên tiếng.

Tư Mã Huyền Du xoay người lại, giọng đã trở lại bình thản như cũ.

"Đi ngang qua."

Chiêu Tri Vy nhìn hắn, khóe môi bất giác cong lên.

Lại là "đi ngang qua"...

Nàng không vạch trần, chỉ khẽ cười, cúi đầu tra kiếm vào vỏ.

"Đa tạ."

Chương 12 - Nhất Mộng Kinh Niên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia