Rời khỏi Càn Thanh điện, trên đường trở về Đông cung, Chiêu Tri Vy đi được vài bước lại khẽ nhíu mày, một tay len lén đưa ra sau lưng, xoa xoa chỗ eo đang ê ẩm khó chịu. Đêm qua... nàng nghiến răng, trong lòng thầm rủa Tư Mã Huyền Du không biết bao nhiêu lượt. Người đâu mà sức lực dồi dào đến vậy, ngoài mặt lúc nào cũng ra vẻ ôn hòa điềm đạm, vậy mà đêm qua...
Càng nghĩ, mặt nàng càng nóng bừng, bước chân cũng vô thức chậm lại, tay xoa eo càng thêm ra sức.
Huyền Du đi bên cạnh, khóe mắt liếc thấy động tác ấy, lập tức đoán ra bảy tám phần, sống mũi hắn hơi đỏ lên, "khụ" một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ đang mải ngắm cảnh hai bên đường.
"Điện hạ ho gì vậy?" Chiêu Tri Vy liếc hắn, giọng không mấy thiện cảm, tay vẫn không ngừng động tác.
"Không có gì. Có lẽ… trúng gió." Tư Mã Huyền Du đằng hắng thêm tiếng nữa, cố giữ vẻ nghiêm túc.
"Trúng gió." Chiêu Tri Vy nhắc lại hai chữ ấy bằng giọng lạnh nhạt, ánh mắt như muốn xuyên thủng người đối diện. "Trúng gió mà mặt đỏ đến tận mang tai vậy sao?"
Tư Mã Huyền Du im bặt, không dám tiếp lời, chỉ bước nhanh hơn một chút, như muốn tránh né ánh mắt đầy oán niệm kia. Chiêu Tri Vy nhìn bóng lưng hắn cố ý rảo bước, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng chỉ nhẹ "hừ" một tiếng, rảo bước theo sau, không truy cứu thêm.
Về đến Đông cung, Chiêu Tri Vy liền nằm xuống, ngủ một mạch đến khi cung nữ đ.á.n.h thức nàng dậy dùng bữa trưa.
“Thái t.ử không dùng bữa cùng ta sao?”
“Bẩm Thái t.ử phi, Thái t.ử đang ở thư phòng bàn quốc sự.”
Chiêu Tri Vy “ồ” một tiếng, không biết nàng nghĩ ngợi gì mà đứng dậy. “Ta đến thư phòng gọi chàng ấy về dùng bữa.”
Đến trước thư phòng, Chiêu Tri Vy vừa định đưa tay đẩy cửa ra thì nghe tiếng tách trà bị ném xuống đất, theo đó là giọng kìm nén của Tư Mã Huyền Du. Nàng theo bản năng dừng bước, đứng yên trước cánh cửa thư phòng.
Lúc này trong thư phòng, Tư Mã Huyền Du ngồi trước bàn, đứng trước mặt hắn là Lâm Phong.
"To gan, bọn họ lại dám ra tay ngay trong trận mã cầu do mẫu hậu tổ chức."
Lâm Phong đáp, giọng cẩn trọng. "Cung nữ bưng nước rót trà hôm đó tên gọi Tiểu Thúy. Thuộc hạ lần theo manh mối, phát hiện Tiểu Thúy vốn là nha hoàn thân cận nhiều năm của Mộc cô nương."
Chiêu Tri Vy đứng bên ngoài, tim đập nhanh hẳn lên, không dám phát ra tiếng động nào.
"Theo lời khai của Tiểu Thúy sau khi bị thuộc hạ áp giải tra hỏi, thứ bỏ vào nước trà hôm đó là một loại mê hương làm loạn thần trí được lưu truyền rộng rãi ở chốn thanh lâu, khiến người uống vào dễ mất tỉnh táo, không kiểm soát được hành vi trong thời gian ngắn. Mộc Tĩnh Dao vốn định nhân lúc hỗn loạn ở trường mã cầu, cho người đưa một nam nhân xa lạ đến gần Thái t.ử phi lúc t.h.u.ố.c phát tác, cố ý tạo cảnh thất thố trước mặt người ngoài, hủy đi thanh danh của Thái t.ử phi." Lâm Phong hạ thấp giọng hơn nữa.
Huyền Du im lặng, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
"Mộc Tĩnh Dao tính toán rằng, nếu Thái t.ử phi mang tiếng thất tiết trước khi thành thân, điện hạ ắt sẽ chán ghét, xa lánh. Chỉ tiếc kế hoạch chưa kịp thực hiện trọn vẹn, t.h.u.ố.c phát tác giữa chừng, Thái t.ử phi lại được điện hạ đưa đi kịp thời, nam nhân kia cũng chưa kịp tiếp cận."
Chiêu Tri Vy đứng siết c.h.ặ.t vạt áo, trong lòng dâng lên một cơn sóng gió khó tả. Ra là vậy. Không phải Tư Mã Huyền Du, không phải Đông cung. Là Mộc Tĩnh Dao, ngay từ đầu đã nhắm vào nàng.
"Giữ kín chuyện này, chưa được phép, không ai được nói ra. Tiểu Thúy giam ở đâu?"
"Đã giam kín trong ngục tối riêng, chưa ai hay biết."
"Chuyện Mộc Tĩnh Dao, để ta tính sau." Tư Mã Huyền Du im lặng một lúc, giọng bỗng nhẹ đi, mang theo chút gì đó khó gọi tên. "Chỉ là... nàng ấy hẳn vẫn còn nghi ngờ ta."
Lâm Phong không đáp, chỉ cúi đầu im lặng.
"Đợi thời cơ thích hợp, ta sẽ nói cho nàng biết. Ta không muốn nàng phải nghe chuyện này qua miệng người khác." Tư Mã Huyền Du thở nhẹ ra, giọng khẽ đến mức Chiêu Tri Vy phải căng tai mới nghe rõ.
Chiêu Tri Vy không hiểu sao khóe mắt bỗng cay cay. Nàng vội lặng lẽ lùi lại vài bước, rồi rời đi. Trên đường trở về tẩm điện, những bước chân nàng đã chậm rãi hơn hẳn, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cơn ấm ức bao ngày qua như tảng băng lớn, giờ phút này bỗng dưng tan chảy đi quá nửa, nhường chỗ cho một cảm giác áy náy len lỏi vào, khó mà gọi tên cho rõ ràng.
Nàng nhớ lại câu nói của hắn đêm động phòng: "Chuyện quá khứ, ta mong có thể chậm rãi minh oan cho nàng sau."
Chiêu Tri Vy đứng trước cửa tẩm điện, ngoảnh đầu nhìn lại phía thư phòng, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ, nàng nên học cách tin hắn nhiều hơn một chút.
Sau ba ngày đại hôn, lễ nghi trong ngoài đã tạm ổn thỏa, Đông cung cũng dần trở lại nhịp sống thường nhật. Sau buổi lại mặt ở phủ Quốc Công, Tư Mã Huyền Du cho người ôm đến tẩm điện của Chiêu Tri Vy một chồng sổ sách dày cộp, bìa da cũ kỹ, góc sổ đóng dấu triện đỏ của Đông cung.
"Đây là toàn bộ sổ sách chi tiêu, nhân sự, kho lẫm của Đông cung mấy năm nay. Từ hôm nay sẽ do nàng quản lý." Hắn đặt chồng sổ xuống bàn, ngón tay khẽ gõ lên bìa trên cùng.
Chiêu Tri Vy hơi sững, ngẩng đầu nhìn hắn. "Đây... vốn là việc của các ma ma quản sự phụ trách, thiếp mới đến, e là chưa quen."
"Ma ma quản sự phụ trách sổ sách bao năm nay, đúng sai thế nào, ta cũng chẳng rảnh mà dò xét từng chút. Nàng là Thái t.ử phi, Đông cung là nhà của nàng, không lẽ cả đời để người ngoài cầm trịch?" Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng có ý dò xét. Hắn ngừng một chút, giọng nhẹ đi: "Với lại, ta tin nàng làm được."
Câu nói giản đơn ấy khiến Tri Vy trong lòng dấy lên chút ấm áp khó tả. Nàng cúi đầu nhìn chồng sổ, gật nhẹ: "Được, thiếp sẽ cố gắng."
Ba ngày sau, Tri Vy đã cho gọi hết thảy ma ma, quản sự trong Đông cung đến điểm danh, giao sổ. Trong số đó có ba vị ma ma đứng tuổi, xưng là đã hầu hạ trong Đông cung từ thời Huyền Du còn nhỏ, lời ăn tiếng nói khép nép mà lễ độ, nhìn qua chẳng có gì bất thường. Chiêu Tri Vy khẽ nhìn bọn họ. Ba vị này nàng có chút ấn tượng.
Chiêu Tri Vy ngồi ngay ngắn phía sau bàn, tay lật từng trang sổ, ánh mắt chậm rãi nhưng sắc bén, chẳng bỏ sót một con số nào. Nàng vốn không phải loại tiểu thư khuê các chỉ biết thêu thùa, ngâm thơ. Mười năm ở biên quan nàng theo phụ thân học binh pháp, xem sổ lương thảo, đối chiếu quân nhu, đâu ra đó rành mạch, tính sai một lượng gạo cũng có thể khiến cả doanh trại thiếu ăn giữa mùa đông.
Nàng lật đến trang sổ chi tiêu tháng trước, khẽ dừng lại.
"Ma ma Lưu. Sổ này ghi tháng trước Đông cung nhập than sưởi hai trăm cân, nhưng theo sổ kho lại xuất ra chỉ còn một trăm hai mươi cân. Số còn lại, đi đâu?" Chiêu Tri Vy cất giọng, không lớn nhưng đủ khiến người vừa được gọi tên hơi giật mình.
Ma ma Lưu sững người trong khoảnh khắc, rồi vội cúi đầu cười gượng: "Bẩm Thái t.ử phi, chuyện này... nô tỳ nhớ không rõ, để nô tỳ về tra lại sổ kho."
"Không cần tra lại. Sổ ở ngay đây, con số ta vừa đọc, ma ma nghe rõ chưa?" Chiêu Tri Vy giọng vẫn nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi bà ta. Nàng lật thêm vài trang, tiếp tục: "Còn nữa, tháng trước nói mua vải để may y phục cho hạ nhân, giá ghi trên sổ cao hơn giá chợ ngoài kinh thành gần ba thành. Ma ma quản kho bao năm, lẽ nào không biết giá vải hiện thời?"
Hai vị ma ma còn lại đứng bên cạnh, sắc mặt cũng dần biến đổi, ánh mắt lén lút liếc nhau một cái rất nhanh, nhưng vẫn không lọt qua mắt Chiêu Tri Vy. Nàng trong lòng đã có phần đoán được. Ba vị ma ma này, cách trả lời né tránh, ánh mắt trao đổi ngầm, tuyệt không phải dáng vẻ của người chỉ đơn thuần tham ô vặt vãnh. Giống hơn là có kẻ đứng sau giật dây, mượn việc sổ sách để dò xét động tĩnh trong Đông cung.
"Được rồi, chuyện sổ sách, để ta từ từ tra lại cho rõ ràng. Các ma ma lui xuống trước đi, sổ sách để lại đây." Chiêu Tri Vy gấp sổ lại, giọng điềm nhiên như không có gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Ba vị ma ma cúi người lui ra, nhưng bước chân có phần vội vã hơn lúc vào. Chiêu Tri Vy nhìn theo bóng lưng họ, ánh mắt trầm xuống. Nàng không vội làm ầm lên, chỉ âm thầm sai thân tín mang theo từ phủ Quốc Công đi dò lại xuất xứ của ba vị ma ma này.
Chiều hôm ấy, Tư Mã Huyền Du tan triều trở về, còn chưa kịp thay triều phục, đã thấy ma ma Lưu cùng hai người kia đứng chờ sẵn ngoài cửa thư phòng, vẻ mặt lộ rõ vẻ ấm ức.
"Điện hạ." Ma ma Lưu vừa thấy hắn liền quỳ sụp xuống, giọng nghẹn ngào. "Nô tỳ hầu hạ điện hạ bao nhiêu năm, chưa từng phạm lỗi gì lớn. Hôm nay Thái t.ử phi giao sổ sách, cứ nhất định bắt bẻ từng chút, còn nói nô tỳ tham ô kho lẫm. Nô tỳ oan uổng quá, chỉ sợ Thái t.ử phi mới về đã không ưa gì đám người cũ trong Đông cung, muốn đổi hết người thân tín của điện hạ..."
"Đúng vậy, điện hạ." Một ma ma khác tiếp lời, ra vẻ đáng thương: "Thái t.ử phi tính tình... e là hơi nghiêm khắc, nô tỳ già cả chân tay chậm chạp, chỉ sợ làm phật ý mà không hay biết."
Tư Mã Huyền Du đứng yên nghe, sắc mặt không đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần. "Sổ sách sai ở đâu, các ngươi nói rõ ràng nghe xem." Hắn hỏi, giọng bình thản.
Ma ma Lưu hơi khựng, ấp úng: "Chuyện... chuyện than sưởi với vải vóc, đều là việc nhỏ, chút sơ suất sổ sách..."
"Sơ suất?" Tư Mã Huyền Du nhướng mày. "Ta nhớ ma ma quản kho Đông cung bao nhiêu năm, tính toán chưa từng sai một đồng. Kể cả chuyện bản thái t.ử trước đây ăn điểm tâm nhiều hơn một phần, ma ma khiên sai đến gần trăm cân than, giá vải chênh cả ba thành, ma ma bảo là sơ suất?"