Sau đó hắn nhìn thấy ta.

Hắn sững người, vội vàng dùng tay áo lau m.á.u trên mặt, kết quả lại bôi m.á.u lem luốc khắp nơi.

"A Ninh, muội…… muội sao lại tới đây muộn thế?"

Khi ấy chân ta đã mềm nhũn, vẫn cố giả vờ bình tĩnh nói với hắn: "Đi ngang qua, quấy rầy rồi."

Hồn ta bị dọa bay mất một nửa, mỗi lần nhìn thấy mặt Thẩm Vân Hạc đều không khỏi nhớ tới m.á.u thịt đầm đìa.

Ta mất rất lâu mới bước ra khỏi bóng ma của đêm ấy, khi đó ngay cả nửa câu đùa cũng không dám nói với Thẩm Vân Hạc.

Ta kính trọng hắn chẳng khác nào người phụ thân thứ hai của mình.

Nhưng sau này thì khác, hắn là người cha thứ hai không thể công khai của Trí Viễn, không cần danh phận cũng ở bên ta.

Nếu những lời hắn từng nói với ta là thật, vậy hiện giờ hắn hẳn đã yêu ta đến c.h.ế.t đi sống lại, chỉ sợ lại dọa ta chạy mất lần nữa nên chỉ có thể đè nén tâm ý.

Trọng sinh thật tốt, một lần sống lại, ngay cả Thẩm Vân Hạc cũng có thể có danh phận rồi.

Mẫu thân nheo mắt, thật sự bắt đầu đ.á.n.h giá Thẩm Vân Hạc, một lúc sau mới hoàn hồn, vỗ vào tay ta: "Hồ nháo, con nói được là được sao? Vân Hạc là một đứa trẻ tốt như vậy, người ta có chịu ở rể nhà con không?"

Lời mẫu thân vừa dứt.

"Con chịu."

Câu trả lời này tới quá nhanh, mẫu thân sững người.

Thẩm Vân Hạc bước nhanh tới, bịch một tiếng quỳ xuống đất, nói năng lộn xộn: "Con chịu, phu nhân, con chịu, con chịu."

07

Sau khi phụ thân trở về, ông liền cùng mẫu thân đóng cửa bàn bạc chuyện hôn sự của ta.

Ta không ngồi yên được, chạy tới tiệm sách xem việc làm ăn, Thẩm Vân Hạc đi theo bên cạnh ta, nụ cười trên mặt rực rỡ ch.ói mắt, dọc đường chẳng biết đã thu hút bao nhiêu ánh nhìn.

Trong tiệm sách không có nhiều người, ta đi vào giữa những giá sách, lấy một quyển ra xem.

Thẩm Vân Hạc đứng bên cạnh ta, cũng tiện tay rút một quyển sách, nhưng nửa ngày vẫn không lật sang trang.

Ta liếc qua quyển sách của hắn, sách vẫn còn cầm ngược, lại ngước mắt lên, vừa hay đối diện với ánh mắt hắn.

Hắn giống như bị lửa đốt, lập tức dời mắt đi.

Ta mím môi khẽ cười, quay đầu lại, liền cảm nhận được ánh mắt hắn một lần nữa rơi trên người ta.

"A Ninh."

Hắn khẽ gọi ta, ta quay sang nhìn hắn.

Hắn khó giấu được kích động và căng thẳng, cẩn thận hỏi: "Chuyện nàng nói muốn ta ở rể, là thật sao?"

Ta gật đầu: "Ta quả thật có ý này, còn chàng thì sao, có lo chuyện này ảnh hưởng tới thanh danh trên quan trường của chàng không?"

Đôi mắt Thẩm Vân Hạc lập tức sáng bừng: "Có gì phải lo, nếu bị người ta bài xích thì cùng lắm không làm nữa. Hiện giờ quốc thái dân an, trong triều cũng không thiếu một võ tướng như ta, nàng làm gì thì ta theo nàng làm việc ấy."

Ta thất thần trong chốc lát, trong đầu hiện lên một đoạn ký ức.

"Chàng cứ thế từ quan sao? Không đáng."

"Hiện giờ quốc thái dân an, không thiếu một võ tướng như ta, sự an nguy của nàng đối với ta quan trọng hơn bất cứ điều gì."

Thế là hắn không làm tướng quân nữa, cam tâm làm hộ vệ của ta, theo ta đi khắp trời nam đất bắc.

Ta vuốt nhẹ trang sách, không lập tức đáp lời, hắn sợ ta không tin, lại nói tiếp: "Tiền đồ đối với ta chỉ như mây nổi, phụ thân đặt tên ta là Vân Hạc, chính là hy vọng ta có thể như mây nhàn hạc nội, tùy tâm mà sống. Trong lòng ta, tất cả đều là……"

Hắn lắp ba lắp bắp, không nói ra được, mặt đỏ bừng đến lợi hại.

Dáng vẻ ngây ngô của Thẩm Vân Hạc khiến ta nổi hứng trêu chọc, rõ ràng biết mà vẫn cố hỏi: "Đều là gì?"

Thẩm Vân Hạc quay đầu sang một bên, giống như bất lực đầu hàng: "Nàng."

Ta không nhịn được bật cười, hắn khẽ ho một tiếng, một lúc sau lại hỏi ta: "Vậy còn nàng? Nàng muốn ta ở rể, là vì nguyên nhân khác, hay là……trong lòng có ta?"

Nhìn đôi mắt tràn đầy mong đợi của hắn, ý định trêu chọc trong ta lập tức tan đi.

Ta vô cùng nghiêm túc nói với hắn: "Đương nhiên là vì ta thích chàng, muốn cùng chàng viên mãn một đời."

Thẩm Vân Hạc vui mừng hiện rõ trên mặt, kích động đến quên cả bản thân, cả người run lên.

Ta kéo lấy cánh tay hắn, sợ hắn ngất xỉu.

Ngay sau đó vang lên một trận loảng xoảng.

Ta quay đầu nhìn sang, dưới đất rơi mấy quyển sách.

Một cô nương ngồi xổm xuống nhặt: "Giang Dữ, huynh cầm sách kiểu gì vậy, rơi hết rồi."

Giang Dữ đứng ở cuối giá sách, nhìn ta, sắc mặt trắng bệch.

08

Ta thu lại biểu cảm, chỉ liếc hắn một cái rồi quay đầu đi.

Thẩm Vân Hạc lại vẫn nhìn chằm chằm Giang Dữ, ta kéo tay áo hắn: "Ta chọn xong sách rồi, chúng ta đi thôi."

Thẩm Vân Hạc thu ánh mắt lại, gật đầu với ta, bước chân khẽ chuyển, đi lùi xuống phía sau ta, chắn mất tầm nhìn của Giang Dữ.

Phía sau truyền tới một giọng nói khẽ run: "A Ninh."

Thẩm Vân Hạc nhíu c.h.ặ.t mày, tay đã đặt lên chuôi đao bên hông, hắn hạ giọng hỏi ta: "Nàng quen hắn?"

Ta tự nhiên lắc đầu: "Không quen, chắc gọi người khác thôi."

Hôm nay đúng là nên nghe lời mẫu thân ở nhà, ra cửa mà không xem ngày lành.

Kinh thành có nhiều tiệm sách như vậy, Giang Dữ lại cố tình chạy tới nhà ta làm gì.

Thẩm Vân Hạc liếc về phía sau một cái, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua người Giang Dữ.

Trịnh Thanh nghi hoặc: "Giang Dữ, huynh làm sao vậy?"

Ta không quan tâm bọn họ, rời khỏi tiệm sách lên xe ngựa, Thẩm Vân Hạc lại không đi theo.

Ta ngồi trong xe ngựa lật sách một lúc, rèm xe bị vén lên, Thẩm Vân Hạc chui vào.

"Đi làm gì vậy?"

"Tua đao bị rơi, ta tìm một lúc."

Hắn tháo thanh đao bên hông xuống, buộc dải lụa đỏ lên chuôi đao.

Ta nhìn gương mặt hắn, lông mày vẫn nhíu xuống, trên mặt còn sót lại vẻ lạnh lẽo chưa tan hết.

Ta nhìn hắn một lúc, hắn dường như nhận ra, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt ta, theo bản năng né tránh một chút.

Chương 4 - Nhất Mộng Vân Hạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia