9.
Ta cứ tưởng Tề Chính nói “tạm thời chưa đổi lại” chỉ là nói đùa. Nhưng mãi đến hai tháng sau, ta mới biết vị cao nhân kia thật ra đã tới kinh thành từ lâu.
Hắn không hề đùa với ta.
Buổi chiều, thị vệ vội vàng chạy tới bẩm báo, nói Thất hoàng t.ử đã đến.
Nhưng lúc này Tề Chính lại không tiện ra ngoài. Ta chỉ có thể cố gắng không để lộ sơ hở.
Dù sao ta cũng đã theo bên cạnh Tề Chính nhiều năm như vậy, chắc ứng phó qua cửa này cũng không thành vấn đề. Huống hồ bình thường ở bên ngoài Tề Chính vốn ít nói, ta chỉ cần bớt lời đi là được.
“Tam ca, lâu rồi không gặp.”
Ta gật đầu, học theo dáng vẻ của Tề Chính, khẽ “ừ” một tiếng.
“Có chuyện gì?”
“Không có chuyện thì không thể đến thăm Tam ca sao?” Hắn xoay người ngồi xuống, hờ hững nói: “Huống hồ Tam ca cũng biết, phụ hoàng vẫn luôn mong huynh đệ chúng ta qua lại nhiều hơn. Người trước giờ coi trọng nhất chính là tình cảm thủ túc.”
“Tam ca nói có đúng không?”
Sắc mặt ta hơi trầm xuống.
Ta nghe ra được ý tứ ngoài lời của hắn.
Hiện giờ trong tay chúng ta đã có không ít chứng cứ về việc hắn kết bè kết phái, mưu đồ tư lợi. Chỉ còn thiếu một thời cơ thích hợp.
Thất hoàng t.ử cũng biết rõ điều đó. Hắn đang cố tình nhắc nhở chúng ta.
Nếu là Tề Chính, lúc này hắn sẽ làm gì nhỉ?
Có lẽ... sẽ cười.
Ta không nói gì, chỉ khẽ cong môi.
Thất hoàng t.ử lúc này mới lên tiếng:
“Tam ca, ta biết trong tay huynh có không ít chứng cứ, nhưng mãi vẫn chưa trình lên phụ hoàng, chẳng phải vì huynh biết phụ hoàng không muốn nhìn thấy những thứ ấy sao?”
“Nghe đệ một câu đi, hay là... bỏ qua chuyện này đi.”
Ta bật cười lạnh.
Lần này là cười thật lòng.
“Lúc ngươi hãm hại người vô tội, sao không thấy ngươi nói bỏ qua?”
Sắc mặt Thất hoàng t.ử lập tức sa sầm. Hắn chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Ngu xuẩn cố chấp!”
Nói xong liền đứng dậy bỏ đi.
Nhìn bóng lưng Thất hoàng t.ử, cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cửa này... coi như qua rồi nhỉ?
Ta vừa ngồi xuống, Nhị Ngưu đã hớt hải chạy vào.
“Điện hạ, ngài mau đi xem đi, Thiết... Thiết Trụ sắp sinh rồi!”
Ngày này cuối cùng vẫn đến.
Khi bà đỡ ôm đứa bé bước ra, tay ta run lên khi đón lấy con.
Một cảm xúc khó tả chậm rãi lan khắp lòng.
“Thế nào rồi?”
“Bẩm Điện hạ, mẹ tròn con vuông.”
Nửa đêm, mọi chuyện cuối cùng cũng yên ổn.
Bà đỡ ôm đứa bé đi.
Ta ngồi bên giường, nhìn Tề Chính, không nhịn được lại khóc.
“Điện hạ, chúng ta vẫn nên sớm đổi lại đi.”
Hắn giơ tay lau nước mắt cho ta.
“Không vội.”
“Nhưng hôm nay Thất hoàng t.ử đã tới. Vì đại cục, chúng ta cũng nên đổi lại rồi.”
Với giọng điệu hôm nay của Thất hoàng t.ử, e rằng hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta.
Còn một lý do nữa, ta không nói ra.
Hắn biết đau lòng cho ta, vậy ta cũng phải biết thương hắn chứ.
Tề Chính không trả lời, chỉ căn dặn:
“Thám t.ử trở về nói rằng hắn đang âm thầm chiêu binh mãi mã, e là sắp có hành động lớn. Chúng ta phải chuẩn bị từ sớm.”
“Vâng, Điện hạ.”
Sau khi Tề Chính ngủ, ta mới rón rén đi ra ngoài, định đi xem đứa bé. Vừa đóng cửa lại, quay đầu liền thấy Nhị Ngưu.
Hắn ngập ngừng nhìn ta.
“Điện hạ?”
“Ta vẫn là Thiết Trụ.”
Nhị Ngưu ngây ra gần nửa nén nhang, sau đó mới hỏi: “Thiết Trụ tỷ, ta đã đi Lâm huyện làm nhiệm vụ lâu như vậy rồi, hai người vậy mà vẫn chưa đổi lại à?”
“Sắp rồi.” Ta đáp.
“Cái đầu của tỷ... vẫn còn nguyên chứ?”
“Có rắm thì mau thả.”
“Ý ta là, Điện hạ biết trong bụng tỷ còn giấu cả một đứa bé mà vẫn không tức giận đến mức cho đầu tỷ dọn nhà à?”
Ta sờ sờ mũi.
“Ừ.”
“Không đúng.” Hắn cau mày, đi tới đi lui suy nghĩ: “Trừ khi đứa bé này... là của Điện hạ?”
Thấy ta không nói gì, hắn vỗ đùi đ.á.n.h đét.
“Ôi đại tỷ của ta ơi! Uổng công ta còn suốt ngày mắng người ta là tên bạc tình. Hóa ra vòng đi vòng lại, lại là Điện hạ!”
Ta vội vàng bước tới bịt miệng hắn.
“Nhỏ tiếng thôi.”
“Đứa bé đâu?”
“Ngủ rồi, đừng làm ồn.”
Ba tháng sau, cơ thể Tề Chính cuối cùng cũng khỏe lên không ít.
À không, nói chính xác thì phải là cơ thể của ta.
Ta cũng đã sớm mời vị cao nhân kia tới.
Ông lão tóc bạc trắng, sau khi bố trí trận pháp xong liền gọi hai chúng ta bước vào chính giữa.
Đầu ngón tay ông kết ấn. Ngay giây tiếp theo, trời đất quay cuồng. Giống như có một sức mạnh vô hình hung hăng lôi kéo linh hồn, ngũ tạng lục phủ cũng như bị đảo lộn theo.
Bên tai ong ong không dứt, trước mắt bùng lên ánh sáng trắng ch.ói lòa, cả người nhẹ bẫng, như linh hồn sắp thoát khỏi lớp vỏ thể xác.
Chỉ trong chớp mắt, vạn vật trở về đúng vị trí.
Ta hít mạnh một hơi.
Cúi đầu xuống liền nhìn thấy đôi tay của chính mình, vì quanh năm luyện võ nên có một lớp chai mỏng.
Cuối cùng… Đổi lại rồi.
Ta còn chưa kịp làm quen với cơ thể của mình thì gia đinh đã vội vàng chạy vào.
“Điện hạ, không xong rồi! Thất hoàng t.ử tập hợp một lượng lớn binh mã, hiện giờ đã vào kinh thành, sắp tới vương phủ rồi!”
Dẫn binh vào kinh rầm rộ thế này… Đây là muốn tạo phản!
May mà chúng ta đã có chuẩn bị từ trước.
Không bao lâu sau, đại môn vương phủ đã bị người ta cưỡng ép phá tung.
Thất hoàng t.ử ung dung xuống ngựa, nghênh ngang bước vào.
“Tam ca, đều là do huynh ép ta.”
Mày mắt Tề Chính vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
“Ngươi muốn tạo phản?”
Thất hoàng t.ử cười giễu.
“Dù sao cũng là c.h.ế.t, chẳng bằng liều một phen. Tam ca kính trọng phụ hoàng như vậy, vậy thì xuống Hoàng Tuyền làm bạn với người đi.” Nói xong, hắn nhẹ nhàng giơ tay phất một cái.
“G.i.ế.c nữ nhân bên cạnh hắn trước.”
Hắn tiếp tục: “Nếu ta không đoán sai, nàng ta mới chính là Tam ca thật sự của ta, đúng không?”
Xem ra...
Vẫn để lộ sơ hở sao?
Nghe vậy, ta nhíu mày.
“Ngươi biết bằng cách nào?”
“Tam ca của ta vốn không biết võ công, nhưng lần trước mấy cao thủ ta phái đi lại không thể làm ngươi bị thương chút nào, ngược lại còn bị ngươi bắt về.”
Hắn cười đắc ý, như thể tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
“Ngươi cứ tưởng mình không để lại sơ hở, nhưng lại không ngờ lúc đó ta đang trốn trong bóng tối quan sát, phải không?”
“Mà ta lại vừa hay nghe nói, bên cạnh Tam ca có một hộ vệ võ công cực cao.”
“Như vậy nghĩ lại, chỉ có thể là hai người các ngươi đã hoán đổi thân xác.”
“Thật không ngờ, lại là một nữ nhân.”
“Được rồi, đến lúc tiễn ngươi xuống gặp phụ hoàng rồi.”
Ngay sau đó, mấy tên lính đồng loạt xông về phía ta.
Ta khẽ cong môi, nhưng ý cười lạnh lẽo.
Vừa hay cũng đã lâu rồi chưa vận động gân cốt.
Ta chậm rãi rút kiếm của thị vệ bên cạnh ra. Cổ tay xoay nhẹ, lưỡi kiếm xé qua không khí, phát ra một tiếng ngân trong trẻo. Ánh mắt bình tĩnh của ta lướt qua mấy người đã ngã xuống, cuối cùng dừng trên mặt Thất hoàng t.ử.
Sắc mặt hắn cũng theo từng tên lính ngã xuống mà càng lúc càng khó coi.
Ánh mắt đảo qua lại giữa ta và Tề Chính, hắn tức giận nói: “Các ngươi...”
“Cũng được.”
“Hôm nay, người trong vương phủ này, một kẻ cũng đừng mong sống sót.”
Thất hoàng t.ử nghiến răng nói xong, phất tay một cái. Lại thêm rất nhiều binh lính xông vào.
“Ai lấy được đầu Tam ca của ta, ngày sau bản vương nhất định cho hắn phong hầu bái tướng!” Hắn vừa hét xong, xung quanh đột nhiên im bặt: “Ngây ra đó làm gì? Xông lên!”
Đám binh lính nhìn nhau, nhưng không một ai động đậy.
Lúc này thị vệ của Thất hoàng t.ử mới ghé sát lại, giọng căng cứng, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ, bây giờ phải làm sao? Bọn họ...”
Còn chưa nói hết, đã bị Thất hoàng t.ử đá văng ra.
Hắn lạnh lùng liếc người kia.
“Còn có thể làm sao!”
Tề Chính đứng im một bên, ánh mắt lạnh nhạt, thản nhiên lên tiếng: “Ngươi không thấy kỳ lạ sao? Suốt quãng đường từ ngoài thành vào kinh, vì sao ngươi lại thuận lợi đến vậy?”
Sắc mặt Thất hoàng t.ử lập tức như phủ một lớp sương lạnh, suýt nữa đứng không vững.
“Bên trong số người này đều là người của chúng ta.”
Giọng Tề Chính vẫn bình thản.
“Nhưng có một điều ngươi nói đúng.”
“Dù sao... cũng là c.h.ế.t.”