Nguyên do là thân thể Lâm Uyển Tình còn chưa hồi phục, phu thê hai người đã vội vàng hành sự phòng the, dẫn đến huyết băng.
Băng trung phát bệnh cấp bách, xuất huyết nhiều, hung hiểm tột cùng, còn gọi là “huyết băng”.
Thảo nào lại như vậy.
Lâm Uyển Tình trong lúc m.a.n.g t.h.a.i đã uống nhầm Tuyệt T.ử Dược, tổn thương đối với ả đặc biệt lớn, uống t.h.u.ố.c bồi bổ vốn là để tu bổ, nay chẳng khác nào chưa lành lặn đã lại chịu thêm trọng thương, làm sao mà chịu nổi?
Thực ra, nếu Lâm Uyển Tình cảm thấy không khỏe, hoàn toàn có thể bảo Cố Trường Uyên kịp thời dừng tay, cớ sao phải hùa theo nghênh hợp hắn?
Lục Chiêu Ninh đối với chuyện này cảm thấy khó hiểu.
Sau đó nghĩ đến việc Lâm Uyển Tình vừa từ Tướng phủ trở về, cùng với vụ án tham ô lương thảo, nàng mới ý thức được, Lâm Uyển Tình có lẽ đã bị Tướng phủ ruồng bỏ, nên mới gấp gáp muốn níu giữ Cố Trường Uyên.
Nghĩ như vậy, ả cũng là một kẻ đáng buồn.
Ở thế đạo này, nữ nhân dựa dẫm nam nhân, lấy lòng nam nhân là chuyện không có gì đáng trách, nhưng giống như Lâm Uyển Tình đem cả tính mạng ra đ.á.n.h cược, quả thực không đáng.
Phanh!
Cửa mở.
Tỳ nữ Cẩm Tú chạy ra, lớn tiếng nói:
“Thần y nói, cần Tiên Hạc Thảo! Mau đi d.ư.ợ.c phòng lấy Tiên Hạc Thảo!”
Lục Chiêu Ninh nghe vậy, mi tâm nhíu c.h.ặ.t.
Lúc này mà dùng Tiên Hạc Thảo?
Là muốn lấy mạng Lâm Uyển Tình sao?
Bản năng của một y giả khiến Lục Chiêu Ninh lập tức lên tiếng ngăn cản.
“Không thể dùng Tiên Hạc Thảo.”
Cố mẫu quay đầu nhìn nàng.
“Ngươi nói cái gì?”
Lục Chiêu Ninh hành lễ: “Mẫu thân, con cho rằng, với tình trạng hiện tại của đệ muội, Tiên Hạc Thảo không những không cầm được m.á.u, ngược lại sẽ làm trầm trọng thêm…”
Cẩm Tú sốt ruột.
“Thế t.ử phu nhân! Nhị phu nhân không thể chậm trễ được nữa! Bất luận trước kia ngài và phu nhân có ân oán gì, lúc này xin ngài hãy mở lòng từ bi đi!”
Cố mẫu cũng nói:
“Vị thần y bên trong kia là đệ t.ử của Tiết thần y. Y há có thể nhầm lẫn? Lục Chiêu Ninh, đừng tưởng ngươi mèo mù vớ cá rán cứu được Hành nhi, liền tự xưng là bách sự thông.”
Mạng người quan trọng, Lục Chiêu Ninh không thể trơ mắt nhìn bọn họ làm bậy.
Hơn nữa, tên dung y bên trong kia hành nghề l.ừ.a đ.ả.o chữa c.h.ế.t người, cũng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của sư phụ nàng.
Lục Chiêu Ninh kiên quyết ngăn cản.
“Mẫu thân, khoan bàn đến việc kẻ tự xưng là đệ t.ử Tiết thần y kia thân phận có xác thực hay không. Tiên Hạc Thảo, quả thực không thể dùng.
“Người không tin con, có thể hỏi phủ y.”
Đại hộ nhân gia đều có phủ y, hoặc trực tiếp sống trong phủ, hoặc sống ở gần đó, để tiện bề truyền gọi bất cứ lúc nào.
Phủ y của Hầu phủ họ Tôn, sống ngay trong phủ, vô cùng thuận tiện.
Nhưng, Cố Trường Uyên dường như tin tưởng vị thần y bên ngoài hơn, không tìm phủ y đến chẩn trị cho Lâm Uyển Tình.
Để cẩn thận, Cố mẫu một mặt sai người đi lấy Tiên Hạc Thảo, một mặt đi mời phủ y Tôn đại phu qua đây.
Rất nhanh, phủ y đã tới.
Hỏi đến chuyện Tiên Hạc Thảo, thần sắc phủ y phức tạp.
“Chuyện này… Theo kinh nghiệm hành y của ta mà xem, tình huống trước mắt quả thực không thể dùng Tiên Hạc Thảo nữa, giống như tẩm bổ quá mức, sẽ phản tác dụng.”
Sắc mặt Cố mẫu hơi trầm xuống.
Thật sự bị Lục Chiêu Ninh nói trúng rồi sao?
Nhưng ngay sau đó, phủ y lại nói:
“Nhưng đây chỉ là kinh nghiệm của ta.
“Nếu là đệ t.ử của Tiết thần y, hẳn là có thể tìm ra lối đi riêng.
“Cho nên, ta không dám nói chắc Tiên Hạc Thảo này tuyệt đối không thể dùng.”
Tú mi của Lục Chiêu Ninh nhíu lại.
Danh xưng đệ t.ử thần y, mới là thứ phản tác dụng.
Phủ y rõ ràng có phán đoán chính xác, lại vì thế mà tự hoài nghi bản thân.
Cố mẫu liếc xéo Lục Chiêu Ninh, hừ lạnh một tiếng.
“Đến phủ y còn không chắc chắn, ngươi lại dám quả quyết.
“Được rồi, mang Tiên Hạc Thảo vào trong, tất cả nghe theo thần y!”
Lục Chiêu Ninh dù sao cũng không thể lợi hại hơn đệ t.ử của Tiết thần y được.
Mắt thấy Tiên Hạc Thảo sắp được đưa vào phòng, ngay cả A Man cũng thót tim.
Bọn họ không tin lời tiểu thư, Lâm Uyển Tình chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Lục Chiêu Ninh trong lúc cấp bách, tiến lên cướp lấy Tiên Hạc Thảo.
Cố mẫu thấy thế, lập tức quát mắng:
“Lục Chiêu Ninh! Nàng muốn làm gì!?”