Cố Hành nhìn ra màn đêm bên ngoài, giọng điệu nhạt nhòa.

“Nếu mẫu thân người tin tưởng con, kẻ đó, để con xử trí.”

Cố mẫu cầu còn không được.

Hành nhi luôn luôn duệ trí, nhất định có cách bảo toàn danh dự của Hầu phủ.

Sau đó, Cố Hành đứng dậy, hướng về phía Cố mẫu hành lễ vãn bối, cáo lui.

Chàng mang theo tên dung y hành nghề l.ừ.a đ.ả.o kia, cùng trở về Nhân Cảnh Viện.

Kẻ kia thấy Thế t.ử bình dị gần gũi, tưởng chàng là người tính tình tốt, dễ nói chuyện.

Suốt dọc đường, gã không ngừng biện bạch cho bản thân.

“Không giấu gì Thế t.ử, ta đây cũng là lần đầu tiên a! Nếu không phải quê nhà gặp nạn lụt, nghèo đến mức không mở nổi nồi, ta cũng không đến nỗi đi lừa gạt người khác.

“Hơn nữa vị phu nhân kia huyết băng, thật sự không liên quan đến ta.

“Cầu Thế t.ử mở lòng từ bi, tha cho ta đi!”

Bất luận gã cầu xin thế nào, Cố Hành đi phía trước đều không có phản ứng.

Hộ vệ áp giải gã lạnh mặt, quát mắng:

“Ngậm miệng lại!”

Sau đó, một đoàn người đến Thính Vũ Hiên.

Nơi này vốn là chỗ ở của Lâm Uyển Tình.

Sau khi Lâm Uyển Tình dọn đi, Thính Vũ Hiên liền tạm thời bỏ trống, ngoại trừ ban ngày có người đến quét tước, những lúc khác đều không có một bóng người.

Cố Hành dừng lại dưới gốc cây ngô đồng trong viện.

Bóng trăng chập chờn, lá rụng cuốn theo chiều gió.

Cố Hành chắp tay sau lưng mà đứng, vạt áo nguyệt bạch khẽ động, lại tựa như đang phần phật tung bay trong cuồng phong bão táp.

Chàng mượn ánh trăng, nhìn thân cây sần sùi, chăm chú giống như đang thưởng thức một bức danh họa.

Đồng thời làm như lơ đãng, đưa lưng về phía tên l.ừ.a đ.ả.o, nói:

“Chỉ có đau đớn mới khiến con người ta nhớ lâu.”

Tên l.ừ.a đ.ả.o không nghe hiểu.

“Thế t.ử, ta thật sự vô tội a!”

Cố Hành không nhanh không chậm xoay người, đôi mắt ngọc tĩnh lặng, thanh lãnh.

“Chuyện ngươi phạm phải, Hầu phủ có thể chuyện cũ bỏ qua. Nhưng, ngươi phải để lại hai thứ. Một thứ là đôi tay kê t.h.u.ố.c bừa bãi của ngươi, một thứ là cái lưỡi mà chính ngươi không quản giáo được.”

Lời này vừa thốt ra, tên l.ừ.a đ.ả.o lập tức lạnh toát sống lưng.

“Cái, cái gì…”

Cố Hành khẽ nâng tay, tựa như quan giám trảm ném xuống lệnh bài.

Ngay sau đó, một gã hộ vệ rút kiếm ra khỏi vỏ.

Hàn quang chợt lóe!

Hương Tuyết Uyển.

Nội thất.

Lục Chiêu Ninh đột ngột ngồi dậy từ trên giường, tố thủ vén màn trướng lên.

“Vừa rồi là âm thanh gì vậy?”

Đang yên đang lành, sao lại có tiếng khóc gào?

A Man canh giữ ngoài trướng, cũng nghe thấy.

“Để ta ra ngoài xem thử!”

Một lát sau, A Man vô công mà phản.

“Tiểu thư, có lẽ là chúng ta nghe nhầm rồi, bên ngoài không có gì cả.”

Lục Chiêu Ninh không mấy yên tâm.

Âm thanh vừa rồi, tuyệt đối không phải ảo giác của nàng.

Nàng xuống giường, đích thân ra ngoài xem xét.

Vừa bước ra khỏi Hương Tuyết Uyển, liền bắt gặp Cố Hành từ bên ngoài trở về.

Chàng định vào Nguyệt Hoa Hiên, còn chưa bước qua cổng viện.

Thấy nàng ra cửa, bước chân chàng khựng lại.

Đồng thời, ánh mắt nhìn nàng, tựa như một vùng biển sâu, giống như muốn hút người ta vào trong.

“Muộn thế này rồi, muốn đi đâu?” Chàng hỏi.

A Man nhanh mồm nhanh miệng:

“Thế t.ử, chúng ta vừa rồi nghe…”

Nàng nói được một nửa, bị Lục Chiêu Ninh cắt ngang.

“Nghe nói trong cung có đao thủ tới, ta lo lắng cho đệ muội, muốn đi xem thử.”

A Man hơi bối rối.

Vì sao tiểu thư không nói thật?

Các nàng rõ ràng là nghe thấy âm thanh kỳ lạ.

Cố Hành nhìn Lục Chiêu Ninh, ánh mắt vô thanh, lại vô cùng thâm trầm.

Phảng phất như bất kỳ ai trước mắt chàng, mọi tâm tư nhỏ nhặt đều không có chỗ che giấu.

“Nàng ta không có gì đáng ngại, đang lúc cần tĩnh dưỡng. Nàng nếu thật sự có lòng, ngày mai hẵng đi thăm.”

“Vâng.” Lục Chiêu Ninh cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ trắng ngần, mỏng manh tựa như bóp nhẹ là gãy.

Nhưng sự bướng bỉnh toát ra từ trong xương tủy, lại khiến nàng kiên cố không thể phá vỡ.

Cố Hành dời tầm mắt.

“Về phòng nghỉ ngơi đi.”

Lục Chiêu Ninh đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn chàng bước vào Nguyệt Hoa Hiên.

Sau đó nàng cũng quay về.

A Man mờ mịt không hiểu.

“Tiểu thư, sao chúng ta lại quay về rồi?”

Lục Chiêu Ninh bình tĩnh nói: “Hộ vệ bên cạnh Thế t.ử kia, sát khí rất nặng. Tiếng khóc gào lúc trước, rất có thể liên quan đến hắn.”

“Vậy chẳng phải cũng liên quan đến Thế t.ử sao?”

A Man vô cùng chấn kinh.

Lục Chiêu Ninh gật đầu.

“Ừm. Cho nên chúng ta không thể truy cứu sâu thêm. Ngủ sớm đi.”

Bên kia, Nguyệt Hoa Hiên.

“Thế t.ử, Thế t.ử phu nhân các nàng về phòng rồi.”

Cố Hành trầm ngâm nhìn vài giọt m.á.u dính trên vạt áo, tự lẩm bẩm:

“Là một người biết tiến thoái.”

Cửa sau Hầu phủ đỗ một chiếc xe ngựa.

Rèm xe lay động, lờ mờ lộ ra người đang nằm bên trong, cũng tản ra một cỗ mùi m.á.u tanh.

Hộ vệ ném vài nén bạc qua cửa sổ xe, nói với người bên trong:

“Chẩn kim. Cất cho kỹ, sau này an phận làm người.”

Trong thùng xe, nam nhân bị phế đi đôi bàn tay, nhổ đi cái lưỡi đầy mặt kinh hoàng.

Gã tưởng Thế t.ử là người ôn hòa lương thiện nhất Hầu phủ, trên thực tế, Thế t.ử mới là kẻ đáng sợ nhất!

Xe ngựa lăn bánh, chầm chậm biến mất trong màn đêm.

Lúc này.

Lan Viện.

Lâm Uyển Tình đã tỉnh lại.

Cố Trường Uyên ngồi bên mép giường, đôi môi run rẩy, gọi ả.

Ả vẫn còn chìm trong sự sợ hãi và kích động trước đó, lập tức nắm c.h.ặ.t cánh tay hắn, khóc lóc ầm ĩ.

“Thiếp không muốn tịnh thân! Thiếp không muốn tịnh thân —— Trường Uyên, cuối cùng chàng cũng đến cứu thiếp rồi, thiếp sợ lắm… Ô ô… Thiếp biết ngay mà, chàng sẽ không đối xử với thiếp như vậy…”

Cố Trường Uyên đau lòng nhìn ả, không nỡ nói cho ả biết —— ả đã tịnh thân…

Lâm Uyển Tình không nhận ra sự khác thường của hắn, vì thân thể đau nhức tê dại, ả muốn nhúc nhích.

Vừa cử động, liền cảm thấy một nơi nào đó như bị người ta sống sờ sờ x.é to.ạc ra, đau đến mức ả hít ngược một ngụm khí lạnh!

Đột nhiên, ký ức ùa về.

Ả nhớ lại, con d.a.o sắc bén kia, còn có cơn đau thấu xương xé thịt đó, cùng với tiếng “đè nàng ta lại” lạnh lẽo của bà t.ử kia…

Lâm Uyển Tình chợt đỏ hoe hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Cố Trường Uyên, móng tay cắm sâu vào mu bàn tay hắn.

“Thiếp, tịnh thân rồi?”