Nhất Phẩm Hãn Thê: Thế Tử Phi Không Dễ Chọc

Chương 220: Bán Đứng Giang Cô Nương?

Cố Hành dùng áo choàng của mình bọc lấy Lục Chiêu Ninh, bế người lên, bước ra khỏi căn phòng đó.

Bên ngoài, trong sân.

Thạch Tầm nhìn thấy Thế t.ử bế Thế t.ử phu nhân ra ngoài, kinh ngạc một chốc.

Thế t.ử phu nhân không sao chứ?

Lúc này, một hộ vệ tiến đến bẩm báo.

“Thế t.ử, đã tìm thấy A Man cũng bị nhốt ở đây, còn bắt được một tỳ nữ, theo lời ả khai nhận, là Lục hoàng t.ử sai ả ở đây hầu hạ Thế t.ử phu nhân, chúng ta còn tìm thấy… y phục của Thế t.ử phu nhân.”

Y phục, hộ vệ không dám chạm vào, chỉ đợi Thế t.ử phân phó.

Cố Hành rủ mắt nhìn người trong n.g.ự.c, ánh mắt thanh lãnh đạm mạc.

……

Lục Chiêu Ninh ngủ một giấc.

Lúc tỉnh lại, người đã trở về Hương Tuyết Uyển.

A Man sắc mặt sầu lo túc trực bên giường.

Thấy tiểu thư tỉnh lại, A Man lập tức như trút được gánh nặng.

“Tiểu thư! Người có chỗ nào không thoải mái không?”

Lục Chiêu Ninh hơi hồi tưởng lại.

Ký ức vẫn dừng lại ở lúc Thế t.ử cứu nàng.

Thân thể nàng vẫn còn chút mệt mỏi rã rời.

“Ta không sao. Là Thế t.ử đưa chúng ta về sao?”

A Man gật đầu thật mạnh, trong mắt ngấn lệ.

“May mà Thế t.ử đến kịp. Lần này thật sự quá nguy hiểm rồi! Đúng rồi tiểu thư, người có đói không? Tiểu trù phòng bên kia có hầm canh gà đấy.”

Lục Chiêu Ninh thử ngồi dậy.

So với bát canh gà đó, nàng càng muốn biết, là kẻ nào bắt cóc mình.

Hỏi A Man, A Man lắc đầu nguầy nguậy.

“Sau khi Thế t.ử cứu chúng ta xuống, căn trạch viện đó liền bốc cháy, không để lại thứ gì.”

Nghe vậy, Lục Chiêu Ninh khẽ nhíu mày.

Nàng lại hỏi: “Thế t.ử đâu?”

“Tiểu thư người muốn gặp Thế t.ử sao?”

“Ừm. Chàng có lẽ biết, kẻ chủ mưu đứng sau vụ bắt cóc chúng ta.”

A Man lập tức đứng dậy đi mời Thế t.ử.

Không lâu sau, A Man trở lại.

Nàng mặt mày khó xử, “Tiểu thư, Thế t.ử đang bận, bảo người nghỉ ngơi trước.”

Lục Chiêu Ninh bên này cũng không vội vàng nhất thời, dưới sự hầu hạ của A Man, ăn chút đồ ăn bổ sung thể lực trước.

Nàng đợi Thế t.ử có thời gian rảnh rỗi gặp nàng, lần đợi này, đợi đến tận ngày hôm sau.

Cố Hành bước vào Hương Tuyết Uyển, A Man ở ngoài cửa cản Thạch Tầm lại, khẽ giọng hỏi.

“Thế t.ử sao bây giờ mới rảnh rỗi? Tối qua tiểu thư đã đợi rất lâu đấy!”

Lời này ít nhiều mang theo chút oán trách.

Thạch Tầm lau mồ hôi trên trán, hạ giọng.

“Cô nãi nãi, hôm qua không phải đã nói sớm với cô rồi sao, để Thế t.ử phu nhân nghỉ ngơi trước.

“Thế t.ử bận rộn bên ngoài cả một đêm không ngủ đấy, vừa về phủ, vội vàng thay bộ y phục liền qua đây…”

A Man nhíu mày.

“Chuyện gì mà bận rộn như vậy? Có liên quan đến việc tiểu thư bị bắt cóc không?”

Thạch Tầm liếc nhìn A Man.

“Có liên quan, nhưng cũng không hoàn toàn liên quan. Cô đừng hỏi nữa, có hỏi ta cũng không nói đâu.”

A Man trợn tròn mắt.

Đánh đố cái gì chứ! Thật khiến người ta sốt ruột!

Trong phòng.

Lục Chiêu Ninh đang dùng bữa sáng, Thẩm ma ma hầu hạ bên cạnh.

Sau khi Cố Hành bước vào, ngồi xuống đối diện nàng.

“Thân thể có gì bất ổn không?”

“Đa tạ Thế t.ử bận tâm, đã không sao rồi.”

Thẩm ma ma nghe bọn họ đối thoại xa lạ như vậy, quan tâm hỏi: “Thế t.ử, ngài đã dùng bữa sáng chưa?”

Lục Chiêu Ninh trực tiếp phân phó: “Thêm một bộ bát đũa đi.”

“Vâng.”

Thẩm ma ma bày bát đũa lên, liền rất có nhãn lực mà lui xuống.

Lục Chiêu Ninh nói: “Tối qua vẫn chưa nói lời đa tạ với Thế t.ử.”

Lúc đó nàng không có chút khí lực nào, bị ép mặc loại y phục mỏng tang xuyên thấu đó, lại bị trói tay chân, quả thực không phải là hồi ức tốt đẹp gì.

May mà Thế t.ử là bậc đoan phương quân t.ử, lúc cứu nàng cũng thanh chính thủ lễ, không khiến nàng cảm thấy có gì bất tiện.

Đôi mắt ngọc của Cố Hành sâu thẳm.

“Không cần đa tạ, không phải ta khiêm tốn không nhận. Chuyện này truy cứu ra, là nàng bị ta liên lụy.”

Sắc mặt Lục Chiêu Ninh hơi khựng lại, chiếc đũa trong tay dừng lại một chốc.

“Thế t.ử lời này là có ý gì?”

Hắn đã tra ra kẻ chủ mưu rồi sao?

Giữa hàng mày Cố Hành phủ chút ôn nhuận hòa khí.

“Trách ta không nói rõ với nàng từ sớm, để nàng có sự đề phòng. Hoàng thượng đã sớm phái người nhắc nhở —— Lục hoàng t.ử vì muốn tìm Giang cô nương, sẽ không từ thủ đoạn nào.”

Lục Chiêu Ninh kinh ngạc: “Hắn bắt thiếp là vì…”

Cố Hành nói thật cho nàng biết.

“Uy h.i.ế.p ta, ép ta nói ra tung tích của Giang cô nương.”

Thần sắc Lục Chiêu Ninh hơi dị thường.

“Vậy Giang cô nương nàng ấy còn tốt không?”

Thần sắc Cố Hành đạm mạc.

“Nàng bình yên vô sự ngồi ở đây, thì hẳn phải đoán được kết quả rồi.”

Thân hình Lục Chiêu Ninh khựng lại, khó tin nhìn hắn.

“Thế t.ử chàng… đã bán đứng Giang cô nương sao?”