Hoàng đế đột ngột khựng lại, lập tức long nhan đại duyệt.
“Ha ha! Tốt a! Tiểu t.ử nhà ngươi cuối cùng cũng muốn thành hôn rồi!”
Sở Vương là huynh đệ cùng mẹ sinh ra với ông, Triệu Lẫm chính là cháu ruột của ông.
Vì hôn sự của đứa cháu này, ông và Thái hậu đều tốn không ít tâm tư.
“Ngươi muốn cưới, là cô nương nhà nào?”
Sắc mặt Triệu Lẫm trầm trọng.
“Giang gia, Giang Chỉ Ngưng.”
Nụ cười trên mặt Hoàng đế lập tức đông cứng lại, Lâm Văn công công đang mài mực bên cạnh, trong lòng cũng đ.á.n.h thót một cái.
Tiểu vương gia cũng thích Giang cô nương?
Nhưng Hoàng thượng đã đồng ý với Lục hoàng t.ử trước rồi a!!
Hoàng đế trầm mặc, chăm chú nhìn Triệu Lẫm, thiên t.ử uy nghiêm hiển lộ rõ ràng.
“Ngươi là Thế t.ử của Sở Vương phủ, tương lai sẽ thừa tập tước vị của phụ vương ngươi, người ngươi phải chọn, không chỉ là thê t.ử của ngươi, mà còn là chủ mẫu tương lai của Sở Vương phủ. Giang Chỉ Ngưng… không được!”
Thảo nào lại đến xin thánh chỉ ban hôn, ra đề bài khó cho người hoàng bá này đây mà!
Sở Vương phủ, không thể nào chấp nhận Giang Chỉ Ngưng làm con dâu.
Triệu Lẫm ôm quyền hành lễ.
“Hoàng thượng, thần nguyện lấy quân công, để nâng cao thân phận cho Giang cô nương, xin người thành toàn!”
Ánh mắt Hoàng đế hơi trầm xuống.
Trận chiến Mạc Bắc, không chỉ Cố Hành, Triệu Lẫm cũng lập hạ hách hách kỳ công.
Nhưng, vì vụ án Giang gia, Triệu Lẫm tư lợi —— giấu giếm bằng chứng, uy h.i.ế.p nhân chứng, không những không được phong thưởng, còn bị giáng chức đi canh cổng thành.
“Trẫm đã nói rồi, không được.” Ánh mắt Hoàng đế băng lãnh.
Triệu Lẫm ngẩng đầu, nhìn người bề trên.
“Cố Hành có thể, thần tại sao không được? So với xuất thân thương cổ của Lục thị, Giang cô nương…”
“Cố Hành là thần, ngươi là cháu ruột của trẫm! Nếu trẫm đáp ứng ngươi, phụ vương ngươi và hoàng tổ mẫu ngươi có thể lật tung đại điện này lên!”
“Hoàng thượng…”
“Đủ rồi! Chuyện này đừng nhắc lại nữa! Trẫm đã sớm làm chủ, đồng ý cho Nguyên Dục nạp Giang Chỉ Ngưng vào phủ rồi!”
Lục hoàng t.ử, Triệu Nguyên Dục.
Triệu Lẫm chính là biết Giang Chỉ Ngưng rơi vào tay kẻ đó, mới gấp gáp đến xin ban hôn.
Nhưng trước mắt Hoàng thượng không đáp ứng, nếu hắn cứ tiếp tục cầu xin, e rằng sẽ phản tác dụng.
Triệu Lẫm đứng dậy, trịnh trọng hành lễ.
“Thần cáo lui.”
Nhưng vừa quay người, hắn liền đi đến chỗ Thái hậu.
……
Trung Dũng Hầu phủ.
Nguyệt Hoa Hiên.
Gió mát thổi qua, xua tan sự oi bức trong phòng.
Thư phòng, bên cửa sổ đặt một chiếc bàn trà, một chén trà trong trên bàn tỏa ra hương thơm thanh khiết.
Cố Hành một thân bạch y, trâm ngọc buộc tóc, tay cầm chén trà nhấp một ngụm.
Thạch Tầm bước vào, bẩm báo.
“Thế t.ử, đúng như ngài dự liệu, tiểu vương gia xin chỉ ban hôn bị cự tuyệt, đã làm ầm ĩ đến chỗ Thái hậu rồi.”
Cố Hành đặt chén trà xuống, đôi mắt ngọc sâu thẳm không thể lường được.
“Kết quả thế nào rồi.”
“Thái hậu lo sợ đường huynh đệ vì một nữ nhân mà bất hòa, trực tiếp phái người đến phủ Lục hoàng t.ử, muốn đuổi Giang cô nương ra ngoài, nhưng lúc người đến nơi, Giang cô nương đã tắt thở rồi.”
Thần sắc Cố Hành đạm mạc thanh lãnh, hỉ nộ khó phân.
Hoàng cung.
Lục hoàng t.ử quỳ trên mặt đất, vô cùng ủy khuất.
“Phụ hoàng! Thật sự không phải nhi thần làm c.h.ế.t người đâu! Lúc nàng ta đến phủ nhi thần, đã là nửa sống nửa c.h.ế.t rồi! Còn làm nhi thần tốn không ít tiền t.h.u.ố.c thang nữa!
“Nhi thần còn chưa chạm vào nàng ta, quả thực đáng tiếc…”
“Ngươi còn tiếc nuối?!!” Hoàng đế tức giận đến mức sắc mặt xanh mét.
“Tấu chương đàn hặc ngươi, đều đã đến chỗ trẫm rồi, Giang Hoài Sơn c.h.ế.t rồi, môn sinh của ông ta vẫn còn đó! ‘Chuyện tốt’ mà ngươi làm! Từ hôm nay trở đi, Lục hoàng t.ử bế môn tư quá, không có lệnh của trẫm, không được ra khỏi cửa!”
“Phụ hoàng…”
Hoàng đế lần này cũng không dung túng nữa, trực tiếp lên tiếng.
“Người đâu, đưa Lục hoàng t.ử ra ngoài!”
Tướng phủ.
Lâm thừa tướng nghe tin Giang Chỉ Ngưng đã c.h.ế.t, mày nhíu c.h.ặ.t.
“C.h.ế.t thật rồi? C.h.ế.t thế nào?”
Thủ hạ đáp: “Hiện tại vẫn chưa rõ. Lục hoàng t.ử lớn tiếng kêu oan, nhưng trên t.h.i t.h.ể của Giang cô nương, rõ ràng có không ít vết bầm tím…”
Lâm thừa tướng cười lạnh: “C.h.ế.t tốt lắm. Tên Lục hoàng t.ử ngu xuẩn háo sắc đó, ngược lại đã giúp bản tướng một đại ân.”
Ông ta vừa thở phào nhẹ nhõm, gác cổng đến báo.
“Lão gia! Uông đại nhân bọn họ cầu kiến! Nói là có chuyện gấp!”
Vài vị quan viên đi từ cửa hông vào, sợ bị người ta nhìn thấy.
Bọn họ tề tựu trong thư phòng, ai nấy đều mặt mày khẩn trương, hoảng sợ.
“Tướng gia, ngài nghe nói chưa! Danh sách! Cố thế t.ử điều tra án lương thảo, đang nắm giữ một bản danh sách!”
“Chuyện này phải làm sao đây? Trên danh sách đó, sẽ không có tên của mấy người chúng ta chứ?”
“Không biết Hoàng thượng đã xem qua bản danh sách đó chưa… Thừa tướng, chuyện này quả thực đã đ.á.n.h chúng ta một đòn trở tay không kịp a!”
“Cố thế t.ử người này, ngay cả ân sư Giang Hoài Sơn cũng dám c.h.é.m, huống hồ là người khác? Hắn mà thật sự tra đến đầu chúng ta, thì xong đời rồi!”
Mấy người lo lắng trùng trùng, đều đợi Lâm thừa tướng đưa ra chủ ý.
Là người đứng đầu, Lâm thừa tướng trên mặt không lộ ra một tia hoảng loạn nào, nhưng nếu nói một chút cũng không sốt ruột, thì là giả.
Giang Chỉ Ngưng c.h.ế.t rồi, lại lòi ra chuyện danh sách! Cố Hành giống như một con ch.ó điên, c.ắ.n c.h.ặ.t chuyện này không nhả!
“Chuyện danh sách, chẳng qua là kế dẫn xà xuất động. Tuyệt đối không được tự loạn trận cước.”
Có người lo lắng: “Lỡ như là thật thì sao? Chúng ta cứ như vậy mà vươn cổ chịu c.h.é.m sao?”
Ánh mắt Lâm thừa tướng hơi trầm xuống, phủ một tia sát khí.
Xem ra, Cố Hành người này không giữ lại được nữa rồi.
……
Màn đêm buông xuống.
Hương Tuyết Uyển.
Lục Chiêu Ninh nghe nói chuyện của Giang cô nương, đặc biệt kinh ngạc.
“Nàng ấy… c.h.ế.t rồi?”
A Man gật đầu: “Thiên chân vạn xác! Thi thể có không ít bách tính đều nhìn thấy rồi! Làm ầm ĩ lớn lắm. Lục hoàng t.ử đều bị phạt cấm túc rồi.”
Lục Chiêu Ninh cười lạnh: “Một mạng người, cấm túc là đủ rồi sao.”
A Man cũng đầy căm phẫn.
“Giang cô nương thật sự là quá đáng thương rồi!”
Vừa dứt lời, Thẩm ma ma bước vào.
“Thế t.ử phu nhân, Thế t.ử bảo người qua đó.”
Nguyệt Hoa Hiên.
Thư phòng.
Lục Chiêu Ninh hỏi: “Thế t.ử, chàng tìm thiếp?”
Cố Hành ngước mắt nhìn nàng, đ.á.n.h giá nàng một cái rồi nói.
“Thay một bộ y phục, lát nữa theo ta xuất phủ.”
Lục Chiêu Ninh khẽ nhíu mày.
“Xuất phủ? Đi đâu?”
Đêm hôm khuya khoắt thế này. Hơn nữa, tại sao lại bắt nàng thay y phục?
Ánh mắt Cố Hành trầm ngưng.
“Đi cứu người.”