1.

Thân thể vừa trải qua cú sốc lớn vẫn còn chưa kịp thích nghi, ngay cả việc nhấc ngón tay lên cũng cảm thấy kiệt sức.

Vừa mở mắt ra, đập vào mắt tôi đã là một viễn cảnh thế này:

Hai nhân vật tầm cỡ vốn dĩ luôn hét ra lửa trên thương trường, lúc này đây lại dội mưa hoa lê trước mặt tôi, khóc đến sưng cả mắt:

"Hư Hư à, con cảm thấy trong người thế nào rồi? Có chỗ nào khó chịu không con?"

Ngay sau đó, một giọng nói khác chêm vào:

"Cũng chẳng biết cái tên thối đó có gì tốt nữa! Tên Hạ Ngạn đó làm sao xứng với Hư Hư nhà chúng ta chứ!"

"Phải đấy, mẹ thật không ngờ con lại thích nó đến thế. Nhà họ Hạ vừa hủy hôn một cái, bảo bối của mẹ đã đau lòng đến mức này, còn lỡ chân ngã từ trên sân thượng xuống..."

Mẹ tôi vừa sụt sịt vừa đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt.

Kẻ đứng ngoài cuộc là tôi cuối cùng cũng định thần lại được...

Ơ kìa, từ từ đã, hai người vừa nói cái gì cơ?

Bổn tiểu thư... vì bị Hạ Ngạn hủy hôn nên nhất thời không chịu nổi cú sốc? Đau khổ đến xé gan xé ruột? Rồi trượt chân ngã từ sân thượng xuống?

Mọi người đang diễn trò đùa thế kỷ gì đấy?!

Thằng c.h.ế.t dầm c.h.ế.t dịch nào xả rác bừa bãi trên sân thượng thế hả???

Thế nhưng, so với việc bị người ta thêu dệt nên cái tin đồn thất thiệt về tình cảm này, thứ trước mắt còn hóc b.úa hơn nhiều...

Thiếu nữ tuổi mộng mơ nghi vấn trở thành mục tiêu tiếp theo của người Tam Thể:

Rốt cuộc tại sao tôi lại nhìn thấy trên đầu mỗi người lơ lửng một chuỗi chữ số vô lý đùng đùng thế này?!

Trên đầu hai vị phụ huynh trước mặt là con số 100 đỏ rực nổi bật, còn đám bác sĩ, y tá trong phòng bệnh thì là: 20, 40, 38, 56...

Tôi đảo mắt nhìn qua từng con số, vò đầu bứt tai cũng không hiểu nổi, rõ ràng là chẳng có chút quy luật nào!

Đang lúc tôi còn mải suy tư, giọng nói sặc mùi tiền của bố tôi đã vang vọng khắp phòng bệnh:

"Vất vả cho mọi người đã chăm sóc con gái tôi. Một chút lòng thành tôi đã nhờ phía bệnh viện chuyển thẳng vào tài khoản của từng người rồi, mong mọi người đừng từ chối. Con gái tôi tỉnh lại được đều nhờ cả vào sự chăm sóc chu đáo của mọi người."

Dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết, cái gọi là "chút lòng thành" trong miệng bố tôi thừa sức cho đám người này nằm ngửa hưởng thụ nửa đời còn lại...

Ngay giây tiếp theo, một chuyện còn khiến tôi ngỡ ngàng hơn đã xảy ra.

Tôi trố mắt nhìn những con số trên đầu đám người đó bắt đầu nhảy số liên tục!

Chuyện gì thế này? Sự thật chỉ có một! Thám t.ử lừng danh Conan - Khương Hư khởi động!

Chỉ số trên đầu bố mẹ đều là 100, còn số của những người kia tăng vọt ngay sau khi bố tôi tung chiêu "mưa tiền".

Vắt óc lục lại kinh nghiệm đọc tiểu thuyết tích lũy bấy lâu nay, tôi chốt hạ đáp án rơi vào một trong hai khả năng: Độ giàu có hoặc Mức độ thiện cảm...

Như thế thì quá hợp lý: Số 100 trên đầu bố mẹ và sự tăng vọt chỉ số của những người khác đều đã có lời giải thích. Còn cụ thể là cái nào thì cứ chờ xem màn thể hiện của bổn tiểu thư.

Những ngày dưỡng bệnh tiếp theo, chỉ số của những người xung quanh tôi tăng vọt như tên lửa.

Chỉ dựa vào cái nết kính trên nhường dưới, đi đến đâu cũng tỏa ra hào quang ấm áp như mặt trời nhỏ, sức hút của bổn tiểu thư dư sức đốn gục trái tim của tất cả mọi người!

2.

Nằm bẹp ở bệnh viện suốt một tháng trời, cuối cùng tôi cũng được xuất viện. Vừa về đến trường, m.ô.n.g còn chưa kịp ấm chỗ trên ghế thì một binh đoàn đã ùn ùn kéo đến vây quanh tôi.

Những lời hỏi thăm giả giả thật thật, hay cả những ẩn ý giễu cợt chuyện tôi "yêu mà không có được" giấu sau từng câu chữ, tôi chẳng buồn bận tâm, chỉ ậm ừ gạt đi cho xong để lấy lại sự tĩnh lặng.

Tôi vươn vai một cái, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng người tiến lại gần rồi dừng ngay trước bàn mình.

Tôi chỉ nghĩ lại là một kẻ nào đó đến giả vờ giả vịt quan tâm muộn màng nên chẳng buồn ngẩng đầu lên, thốt ra một câu hoàn toàn theo bản năng:

"Cảm ơn sự quan tâm của cậu, nhưng cơ thể tôi hồi phục khá tốt rồi. Nếu không có chuyện gì khác thì cậu có thể đi được rồi đấy."

Nửa phút trôi qua, người đó vẫn đứng trối kệ ở đó.

Tôi nhíu mày, bất nhẫn ngẩng đầu lên——

"Cậu bạn này, xin hỏi cậu có..."

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Là Đoạn Hạc.

Cậu thiếu niên đứng ngược ánh sáng trước bàn tôi, khoác trên mình chiếc áo khoác xanh phối cùng quần xám, đường viền hàm bướng bỉnh siết c.h.ặ.t.

Quầng thâm nhạt dưới mắt cùng tròng mắt hơi ửng đỏ của cậu trông đặc biệt đập vào mắt.

Và còn...—— Trời cao đất dầy ơi!

Con số lơ lửng trên đỉnh đầu cậu ấy là 100, phía sau còn kèm theo một trái tim màu hồng phấn, đang phập phồng nhịp nhàng tỏa ra ánh sáng nhẹ.

Không phải chứ, siêu năng lực ơi mi giải thích giùm cái? Tại sao mức độ thiện cảm của kẻ thù không đội trời chung dành cho tôi lại kịch trần, đã thế còn khuyến mãi thêm cái trái tim thế kia? Đây là lỗi hệ thống hay mi cố tình chơi xỏ tôi đấy?!

"Cậu ngẩn ngơ cái gì đấy?"

Giọng nói của Đoạn Hạc từ trên đỉnh đầu dội xuống, vẫn giữ nguyên tông giọng lạnh nhạt thường ngày:

"Hỏng não rồi à?"

Tôi bừng tỉnh, nhanh ch.óng nuốt chửng sự bàng hoàng vào trong, thay bằng vẻ mặt cợt nhả ngước lên nhìn cậu:

"Cậu đến đây làm gì? Mối quan hệ giữa chúng ta đâu đến mức phải ân cần hỏi thăm nhau nhỉ—— Cơ hội khóc mướn trước mộ tôi còn chưa tới đâu, cậu đã sốt ruột thế rồi à?"

Cậu ấy không đáp lời, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi vài giây.

Rồi sau đó, cậu làm một hành động khiến tôi vô cùng kinh ngạc.

Cậu cúi người xuống, bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng rút ra từ trong túi áo đồng phục, đặt một thứ lên bàn tôi—— Đó là một hộp sữa tươi còn ấm xịn xịn, bên ngoài dán nhãn "Nguyên kem giàu Canxi".

"Uống cái này đi."

"Đừng uống đồ lạnh, vừa từ bệnh viện ra, dạ dày chịu không nổi đâu."

Tôi ngơ ngác mất một giây, vô thức nhìn lên con số trên đầu cậu ấy—— 100, trái tim hồng phấn đập càng thêm hăng hái, suýt chút nữa là đập ra cả tàn ảnh.

Cậu ấy đang quan tâm tôi. Nhưng cái miệng tôi thì đời nào chịu buông tha cho cậu ấy:

"Ồ, Đoạn thiếu gia đổi nghề làm chuyên gia dinh dưỡng từ bao giờ thế? Tôi uống lạnh hay uống nóng thì liên quan gì đến cậu?"

Khóe miệng cậu ấy giật giật một cái, rồi thẳng người dậy, quay ngoắt mặt ra ngoài cửa sổ.

"...Tùy cậu." Cậu ấy đáp, giọng hạ thấp xuống, "C.h.ế.t bớt đi cho xong."

Tôi cầm hộp sữa lên, dùng đầu ngón tay thử nhiệt độ—— Vừa vặn để sưởi ấm tay.

"Được thôi," Tôi cắm ống hút vào, thản nhiên hút một ngụm ngay trước mặt cậu ấy, "Xem như cậu có lòng thành, bổn tiểu thư miễn cưỡng nhận vậy."

Cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi một cái, ánh mắt lướt qua đôi môi tôi rồi nhanh ch.óng dời đi chỗ khác.

Nhưng tôi đã bắt trọn khoảnh khắc ấy—— Vành tai cậu ấy đỏ ch.ót lên rồi.

Chỉ số 100 cùng trái tim màu hồng phấn đập dồn dập đến mức như muốn trào ra khỏi khung số.

Trong lòng tôi bỗng bùng lên một niềm khao khát muốn trêu chọc, liền đứng phắt dậy.

Cậu ấy vốn dĩ đang đứng sát bàn tôi, hành động đột ngột này khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chưa đầy nửa cánh tay.

Tôi có thể mùi hương nhè nhẹ trên người cậu ấy, thanh mát và trong lành, tựa như tuyết đầu mùa.

Cậu ấy rõ ràng không ngờ tôi lại bất ngờ đứng dậy, cơ thể theo bản năng ngả về sau, nhưng lại bị chiếc ghế phía sau chặn mất đường lui.

"Cậu... cậu làm gì đấy?" Giọng cậu ấy hơi căng thẳng.

Tôi ngẩng mặt nhìn cậu, cố tình ghé sát lại gần hơn một chút, gần tới mức có thể nhìn rõ từng tia m.á.u nhạt trong mắt cậu——

"Đoạn Hạc, mấy ngày rồi cậu chưa ngủ hả?"

Hơi thở của cậu ấy khựng lại một nhịp.

"Có liên quan gì đến cậu không?"

"Đương nhiên là có rồi," Tôi chớp chớp mắt, giọng điệu ngọt ngào vô cùng: "Cậu là kẻ thù không đội trời chung của tôi mà, cậu mà đột t.ử thì tôi biết gây sự với ai?"

Cậu ấy rủ mắt nhìn tôi:

"Bớt ảo tưởng đi."

Tôi há miệng muốn nói thêm điều gì đó, nhưng từ ngữ đến bên môi lại đột ngột nghẹn lại.

Bởi vì trái tim màu hồng phấn kia lúc này đã sáng rực lên một cách phi lý, tưởng chừng như sắp nổ tung ngay trên đỉnh đầu cậu ấy đến nơi.

"Đoạn Hạc."

"Ừ."

"Có phải cậu..." Tôi khựng lại một chút, nuốt chửng vế sau "thích tôi đúng không" vào trong, lái sang một hướng khác: "Có phải cậu bỏ t.h.u.ố.c vào sữa rồi không?"

Sắc mặt cậu ấy sầm xuống thấy rõ trong chớp mắt.

Ngay sau đó, cậu quay người bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Bước chân rất gấp gáp, tấm lưng cứng đờ, còn vành tai thì đỏ như muốn nhỏ ra m.á.u.

Tôi không kiềm được mà bật cười thành tiếng. Cười xong, tôi nốt ngụm sữa cuối cùng rồi liếc nhìn nhãn hiệu trên hộp—— Đó là thương hiệu sữa duy nhất mà tôi uống.

Trái tim tôi đột nhiên lỡ mất một nhịp, đập liên hồi.

1 - Nhìn Thấy Chỉ Số Thiện Cảm Của Kẻ Thù - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia