5.

Nơi góc hành lang, ánh nắng tràn qua khung cửa sổ, chiếu xuống sàn gạch men sáng lóa.

Đoạn Hạc đi trước tôi nửa bước, bước chân không nhanh không chậm. Tôi đăm đăm nhìn vào sau đầu cậu ấy, muốn mở miệng nói điều gì đó——

Chẳng hạn như "Vừa rồi cậu nắm tay tôi quen thao tác phết nhỉ", hay là "Tai cậu đến giờ vẫn còn đỏ ch.ót kìa".

Chưa kịp nghĩ xong nên mở lời thế nào thì cậu ấy đột ngột dừng lại.

Tôi suýt chút nữa là lao thẳng vào lưng cậu ấy.

"Cậu——"

Cậu ấy quay người lại, nhìn tôi đăm đăm.

Trong đôi mắt ấy ngập tràn một thứ cảm xúc mà tôi chưa từng thấy bao giờ—— Giống như có điều gì đó đang đè nén, u uất lại xen lẫn đắng chát.

"Vệt đỏ trên tay cậu..." Cậu ấy khựng lại, "Có đau không?"

Tôi cúi đầu nhìn cổ tay mình, vệt đỏ mờ mờ vừa rồi giờ đã mờ đến mức gần như không thấy rõ nữa.

"Không đau," Tôi lắc lắc cổ tay, "Đoạn thiếu gia à, sức của cậu cùng lắm cũng chỉ nhỉnh hơn con muỗi một tẹo thôi."

Cậu ấy không đáp, dường như đã đắn đo rất lâu, cuối cùng mới cất lời, giọng trầm xuống:

"... Cậu thật sự thích Hạ Ngạn đến thế sao?"

Tôi ngẩn người.

"Thích đến mức ngã từ trên sân thượng xuống?"

Tông giọng của cậu ấy rất thản nhiên, như thể đang hỏi một câu chẳng mấy quan trọng. Nhưng những ngón tay lại vô thức siết c.h.ặ.t lấy ống quần, các khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi há miệng, muốn lên tiếng giải thích——

Không phải đâu! Đó là rác! Tôi dẫm phải rác nên mới trượt chân đấy! Tôi với tên Hạ Ngạn kia chẳng có nửa xu quan hệ nào hết!

Nhưng những lời này còn chưa kịp thốt ra, cậu ấy lại bồi thêm một câu, giọng khàn đi đến mức gần như không nghe thấy:

"Thích đến mức... Ngay cả tính mạng cũng không cần nữa sao?"

Cậu ấy ngước mắt nhìn tôi.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy trái tim màu hồng phấn trên đỉnh đầu cậu ấy chợt tối sầm lại, con số từ 100 tụt rượt xuống 98, rồi lại nhanh ch.óng nảy vọt về 100, tựa như một trái tim bị ai đó siết c.h.ặ.t lấy rồi đột ngột buông tay.

Tự nhiên tôi không còn tâm trí đâu mà trêu chọc cậu ấy nữa:

"Đoạn Hạc,"

Tôi gọi tên cậu ấy, thu lại toàn bộ bộ dạng cợt nhả nhẹ hẫng, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

"Cậu nghe cho rõ đây."

Lông mi cậu ấy rung lên một chút.

"Tôi là vì dẫm phải rác trên sân thượng nên mới trượt chân,"

"Chẳng có nửa xu quan hệ nào với Hạ Ngạn hết. Tôi không thích cậu ta, từ trước đến nay chưa từng thích."

Cậu ấy sững sờ. Luồng sóng ngầm trong đôi mắt ấy như bị ai đó nhấn nút tạm dừng, cứ thế trố mắt nhìn tôi trân trối.

"Thật sao?"

"Thật."

"... Thế tại sao từ trước đến nay cậu chưa từng nói?"

"Có ai trong các người chịu hỏi tôi đâu!" Tôi cạn lời đảo mắt một cái, "Ai nấy vừa gặp đã 'Hư Hư em đừng quá đau lòng', tôi thì biết nói gì đây? Tôi bảo 'Tôi chẳng đau lòng chút nào' thì mấy người có tin không?"

Cậu ấy không lên tiếng, nhưng trái tim màu hồng phấn trên đỉnh đầu cậu ấy đã thắp sáng trở lại—— Không, còn rực rỡ hơn cả lúc trước.

Sáng đến mức toàn bộ trái tim đều đang run rẩy, giống như một nhịp đập không thể nào đè nén nổi nữa.

Nhìn bờ vai đang thả lỏng từ từ của cậu ấy, tôi đột nhiên thấy hơi buồn cười, lại có chút... Mơn mởn hơi nóng trên má.

"Đoạn Hạc." Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy: "Nếu tôi không thích Hạ Ngạn, cậu vui mừng đến thế làm gì?"

Sự thả lỏng chưa kịp lan tỏa trên mặt cậu ấy lập tức khựng lại.

Vành tai lại bắt đầu đỏ chực lên.

"Không... Không có vui mừng."

"Không có?" Tôi tiến gần lại một bước, "Thế giờ tim cậu đập bao nhiêu nhịp một phút rồi?"

"... Không biết."

Cậu ấy ngoảnh mặt sang hướng khác không nhìn tôi nữa, đường viền hàm siết c.h.ặ.t, yết hầu trượt lên trượt xuống một nhịp.

Hành lang yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có ánh nắng đang thong dong bò trên mặt đất.

Tôi nhịn cười đợi cậu ấy lấy lại bình tĩnh, chờ mãi mới nhận được một câu lí nhí trong cổ họng:

"... Đi thôi, đến giờ vào lớp rồi."

"Được thôi~" Tôi ngân dài giọng, thong thả đi theo sau cậu ấy.

Cậu ấy lại bước đi trước tôi nửa bước, vẫn là khoảng cách không xa không gần ấy.

Nhưng lần này, tôi nhận ra cậu ấy đi rất chậm.

Chậm hơn rất nhiều so với bình thường.

Giống như đang đợi tôi.

Mà cũng giống như đang để cho trái tim trôi dạt quá nhanh của mình từ từ bình lặng trở lại.

Tôi đã không nói với cậu ấy—— Rằng tim tôi cũng chẳng thể bình lặng nổi.

6.

Tôi và Đoạn Hạc cùng nhau quay trở lại lớp học.

Vừa bước đến cửa phòng, tôi đã đối chạm ánh mắt với Đoạn Hân.

Cô ấy ngồi ở dãy ghế phía trước tôi, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại trên người Đoạn Hạc chưa đầy nửa giây, sau đó nhanh ch.óng dời đi.

Tôi liếc nhìn con số trên đỉnh đầu cô ấy:

65, cao hơn lúc nãy 3 điểm.

Kỳ lạ thật, mình đâu có làm gì đâu, sao lại tăng lên nhỉ?

"Chị Hư Hư, chị về rồi à."

Cô ấy quay người lại, nở một nụ cười dịu dàng với tôi.

"Ừ."

"Sức khỏe chị đã khá hơn chưa? Ban đầu em định vào viện thăm chị, nhưng anh trai bảo chị cần tĩnh dưỡng, không cho bất kỳ ai đến làm phiền."

Vừa nói, ánh mắt cô ấy lại liếc nhẹ về phía Đoạn Hạc, khóe miệng cong lên một biên độ rất nhạt.

Đoạn Hạc vờ như không thấy, bước qua chúng tôi với vẻ mặt lạnh như tiền, đi về chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống. Cậu ấy rút một cuốn sách từ trong cặp ra rồi mở ra đọc, toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, chẳng thèm liếc nhìn chúng tôi lấy một cái.

Nhưng Đoạn Hân chẳng mấy bận tâm, cô ấy hạ thấp giọng tiếp tục nói:

"Chị Hư Hư, chị có biết không, suốt một tháng chị nằm viện, ngày nào anh trai cũng đến bệnh viện đấy."

Tôi ngẩn người: "Cái gì?"

"Thật đấy," Đoạn Hân chớp chớp mắt, "Anh ấy đến vào buổi tối, lúc chị đã ngủ rồi. Anh ấy chỉ ngồi trên chiếc ghế dài ở hành lang, ngồi mãi cho đến khi trời sáng mới rời đi."

"Có một đêm trời mưa to, anh ấy không mang ô nên bị ướt sũng cả người, hôm sau dù sốt cao vẫn cứ đòi đi. Em hỏi sao anh ấy không mang ô, anh ấy bảo 'Quên mất'."

Tôi vô thức ngoái đầu nhìn Đoạn Hạc một cái.

Cậu ấy đang cúi đầu đọc sách, vài sợi tóc mái rủ xuống trước trán che đi nửa khuôn mặt. Nhưng nơi vành tai lại ánh lên một tầng màu đỏ nhạt.

Cậu ấy nghe thấy rồi.

Tôi vội vàng quay đầu lại, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Đoạn Hân," Tôi đè thấp giọng, "Em nói với chị những điều này làm gì?"

"Có làm gì đâu ạ," Cô ấy mỉm cười, đôi mắt cong cong như hình bán nguyệt, "Chỉ là em cảm thấy... Có người nên được biết điều đó."

Cô ấy lại nhìn về phía Đoạn Hạc một lần nữa, rồi quay lại chớp mắt với tôi một cái.

Con số trên đỉnh đầu cô ấy nhảy từ 65 lên 68.

3 - Nhìn Thấy Chỉ Số Thiện Cảm Của Kẻ Thù - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia