Như Ý

Chương 2

Giống như kiếp trước công chúa Thanh Thanh sống ở nhà ta, nàng ta bắt bẻ đủ điểu. 

Khi ta bê cơm và rau dại hấp đến cho công chúa Thanh Thanh, quả nhiên sắc mặt nàng ta đen kịt lại, một cước hất tung chén cơm. 

“To gan! Dám dùng thức ăn cho lợn để qua loa với bổn… bổn tiểu thư! Ta thấy là ngươi không muốn sống nữa rồi!”

Ca ca nghe thấy tiếng động liền chạy vào phòng nhìn một cái, tức đến mức cái mũi sắp lệch đi rồi: “Loại thức ăn rẻ mạt như thế này sao có thể dâng cho tiểu thư Thanh Thanh? Sao không gi//ết con gà để hầm canh?” 

Ta bò dưới đất nhặt lương thực vương vãi trên mặt đất, trong lòng cười lạnh, thứ “đồ ăn rẻ mạt” trong miệng ca ca chính là thứ cả nhà già trẻ bọn ta ăn hàng ngày. 

Đại Tùy đã diệt vong từ lâu rồi, công chúa Thanh Thanh lại cao quý hơn bao nhiêu so với bọn ta?

Lúc này ta thật sự hận không thể cho hai người khốn nạn kiếp trước hại cả ch//ết cả nhà ta này mỗi người mấy cái tát. 

Nhưng vẫn chưa đến lúc. 

Ta thu lại hận thù trong mắt, nặn ra hai giọt nước mắt: “Ca, huynh không nhớ rồi sao? Mấy ngày trước bà nội bị ngã gãy chân rồi, con gà đó hầm cho bà nội ăn bồi bổ rồi.” 

Ca ca giậm chân thật mạnh: “Hồ đồ! Bà nội tuổi tác đã cao, tất nhiên là sống không được lâu, số thức ăn ngon đó lãng phí trên người bà ta thì có tác dụng gì?” 

Ta giả bộ sợ hãi run lên hai cái, nhỏ tiếng nói: “Khóa vàng Lý viên ngoại đặt làm vẫn chưa xong, ta đi giúp cha mẹ làm việc.” 

Lúc gần đi ta liếc nhìn ca ca một cái, không bỏ lỡ vẻ vui mừng chợt lóe lên trong mắt hắn. 

“Cuối cùng cũng làm xong rồi.” Cha ngắm nghía chiếc khóa vàng vừa làm xong trong tay, thở phào một hơi thật dài: “Đợi ngày mai mang đến Lý gia, lấy được tiền công thì làm cho ba mẹ con bà mỗi người một bộ quần áo mới.” 

Cha mẹ là thợ thủ công nổi tiếng trong kinh thành, đồ trang sức làm ra vừa tinh xảo lại xinh đẹp, nơi khác đều không thấy được. 

Lại chẳng, nhà Lý viên ngoại già mới có con, cao quý vô cùng. 

Bọn họ nghe nói tay nghề của cha mẹ ta tốt, liền mang đến một miếng vàng to bảo cha mẹ ta đ.á.n.h thành khóa vàng. 

Làm tốt thì có thưởng hậu hĩnh, làm không tốt…

Lý viên ngoại là một người chủ lòng dạ ác độ//c, cha mẹ ta nào dám làm không tốt?

Khóa trường mệnh bằng vàng trước mặt thể hiện tinh tế kỹ xảo chạm rỗng, hoa văn lập thể vô cùng mạnh mẽ, làm thành bùa hộ mệnh cực kỳ khí phách. 

Nếu như mang bán trên chợ thì đáng tiền lắm!

Mẹ cẩn thận dè dặt nói: “Để ta khóa vào trong hộp đi, cũng an toàn hơn…”

“Vật đáng giá như vậy vẫn là để quan bảo quản đi.” 

Dứt lời, một bóng người phá cửa nhảy vào, lại là ca ca. 

Hắn nóng lòng như lửa đốt chìa tay về phía cha mẹ. 

Nhưng ta nhanh tay hơn hắn, vọt đến trước mặt mẹ, đập một cái đẩy tay hắn ra. 

“Ca, không phải huynh nói huynh là người làm việc lớn, từ trước đến nay chưa từng quan tâm việc kinh doanh trong nhà sao? Sao hôm nay lại có hứng thú rồi?” 

Kể từ khi ca ca quen biết đám bạn bè kia thì cả ngày không ở trong nhà, sau đó mang tiểu thư Thanh Thanh về nhà lại bận xoay quanh tiểu thư Thanh Thanh ân cần hầu hạ, chưa từng quan tâm đến việc khác

Mẹ vừa nghe thấy liền vô thức lùi ra sau một bước, nhanh ch.óng bỏ khóa trường mệnh bằng vàng vào trong hộp, khóa lại: “Vẫn là để ở chỗ mẹ đi, đây là khóa Lý viên ngoại làm cho sinh nhật của con trai nhỏ, không thể sai sót được.” 

Vẻ mặt ca ca trầm xuống, lại nhào tới cướp lại. 

Cơ thể ca ca cao lớn, hắn không quan tâm đến tiếng kinh hãi của cha mẹ, hai ba cái liền đẩy cha mẹ ngã xuống đất liền muốn đi, bị ta gắt gao kéo lại.

“Ca, huynh điên rồi sao? Huynh không thể cầm khóa vàng này đi! Ngày mai cha mẹ không giao được hàng, Lý viên ngoại sẽ không thay cho ba mẹ đâu!” 

Ca ca tức đến mức thở hổn hển đá ta hai cái: “Tránh ra, Lý viên ngoại chỉ là một hạng mãng phu, con trai của ông ta sao có thể xứng với vật đáng giá thế này?”

“Đợi ta cầm lấy cho tiểu thư Thanh Thanh, tiểu thư dùng nó chính là để phần mộ tổ tiên nhà Lý viên ngoại tỏa khói xanh, là phục khí có cầu cũng không có được!” 

Thấy ta không chịu buông tay, ca ca giơ tay lên lại muốn đá//nh ta, ngoài cửa truyền đến một tiếng quát to: “Ta lại muốn xem thử là ai muốn cướp khóa vàng của con trai ta” 

Ồ, hôm nay ta đã truyền tin cho Lý viên ngoại từ lâu rồi, nói rằng có người nhất quyết muốn cướp khóa vàng trường mệnh bọn ta đã làm xong cho ông ta, còn nh.ụ.c m.ạ cả nhà của ông ta. 

Lý viên ngoại thế này là đến hỏi tội rồi. 

Ca ca hắn á, sắp đen đủi rồi. 

Lý viên ngoại ra lệnh một tiếng, một đám gia đinh bèn cầm gậy xông vào.

Ca ca không kịp động tay, liền bị hai gia đinh cường tráng một trái một phải ấn xuống đất. 

“Các ngươi dám! Ta… ta không phải người bình thường!” Ca ca lớn tiếng kêu gào. 

Lý viên ngoại đưa mũi chân ra nâng cằm của ca ca lên, nhổ một bãi nước bọt lên mặt hắn. 

“Ta tưởng là ai nói xằng nói bậy ở đây, thứ không biết trời cao đất dày! Đá//nh cho ta!” 

Gậy gộc như mưa rơi đập lên người hắn. 

Ca ca kêu lên như heo bị gi//ết vậy, m//áu tươi tràn ra.

Cha mẹ không đành lòng còn muốn tiến lên ngăn cản, bị ta cản lại. 

“Lý viên ngoại là người như thế nào cha mẹ không biết sao? Bây giờ đến đó không bảo vệ được tính mạng của ca ca, mạng của cả nhà chúng ta đều phải ném vào đó rồi!”

Chương 2 - Như Ý - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia