Muốn thay đổi cách nhìn ‘công chúa Thanh Thanh khó mà gánh được trọng trách’ của mọi người hội Thanh Long thì nhất định phải làm ra chút việc lớn.
Dân chúng càng không tin nước Kim, mâu thuẫn dân tộc càng trở nên gay gắt, càng có lợi cho việc phản Kim phục Tùy.
Thề là nhất nhanh ca ca quyết định hạ đầu vào sông hộ thành ngoài thành Lâm Thành.
“Bây giờ số người bên cạnh công chúa điện hạ có thể dùng không nhiều, đây là cách đơn giản nhất, hơn nữa lực sát thương cực lớn!”
“Đến khi đó người ch//ết vô số, chắc chắn Thát Đát sẽ chịu đả kích nặng nề!”
Công chúa Thanh Thanh lộ vẻ mặt sùng bái: “Tống đại ca, ngươi lợi hại quá! Việc thế này cũng nghĩ được ra, đợi sau khi ta phục quốc rồi, ta làm nữ đế chắc chắn Tống đại ca sẽ làm tể tướng!”
Ca ca lại kích động đến mức nước mắt lưng tròng: “Đây là việc nô tài nên làm, nô tài không cầu ban thưởng.”
Hai người lại cười đùa vài câu liền quyết định tính mạng của dân chúng cả thành.
Còn về việc sau khi hạ độ//c sẽ ảnh hưởng lớn đến đâu đối với thôn làng ở hạ lưu hoặc thôn dân ven bờ hay là thành trì vây quanh?
Sẽ ch//ết bao nhiêu người? Lại có bao nhiêu người là người Kim hay là người Đại Tùy?
Sẽ hủy hoại bao nhiêu cây nông nghiệp và gia súc?
Ca ca và công chúa Thanh Thanh hoàn toàn không nghĩ đến!
“Lời của bọn ta ngươi cũng nghe thấy rồi, tiểu thư Thanh Thanh chính là công chúa Đại Tùy, chúng ta thân là người Đại Tùy thì phải thà ch//ết trung thành với công chúa!”
“Nếu như ngươi có suy nghĩ khác, người làm ca ca như ta sẽ ngay lập tức….”
Lời nói oai phong lẫm liệt của ca ca lại vang lên tai ta.
Kiếp trước, ta hận bọn họ hại ch//ết cha mẹ ta, kiên quyết không nghe theo nên bị ca ca nhốt vào trong phòng củi, chịu đói mấy ngày mới khuất phục.
Khi đi ra, cơ thể ta chỉ còn da bọc xương, đến đứng cũng không vững.
Đợi đã đỡ hơn một chút, ca ca đã hạ độ//c xuống sông từ lâu rồi, mỗi ngày t.h.i t.h.ể của dân chúng được chất thành xe chuyển từ Lâm Thành ra ngoài, không thể xoay chuyển.
Lần này ta không hề phản kháng mà quỳ dưới chân công chúa Thanh Thanh, khấu đầu thật mạnh: “Trước kia nô tì ngu ngốc không nhận ra công chúa, có nhiều mạo phạm. Hôm nay công chúa đại nhân có đại lượng giữ lại tính mạng cho nô tì, tất nhiên nô tì sẽ nghe theo lời sai bảo của công chúa, không dám trái lời.”
Sau đó ta lấy thân phận nha hoàn ở bên cạnh công chúa Thanh Thanh.
Học theo dáng vẻ hết lòng hầu hạ giống như ca ca, công chúa nói một ta không dám nói hai, còn đá//nh nhau một trận với đám nô tì nghị luận công chúa tuyệt đối không có khả năng kế thừa ngôi vị, Lỗ vương mới là chân mệnh thiên t.ử, cào rách cả mặt của bọn họ!
Ca ca vô cùng hài lòng với lòng trung thành của ta, ngay cả việc vào thành mua t.h.u.ố.c độ//c cũng giao cho ta.
Dựa theo tình báo, ca ca tìm được đồ đệ Tiết Hạc của Dược vương.
Tiết Hạc kia vốn là tuân theo di nguyện của sư phụ, mai danh ẩn tính, tế thế cứu người từ đây, nghe được ý đồ của ca ca liên tục xua tay bảo bọn ta đi nhanh đi.
Nói bản thân là người cứu người, không phải là kẻ hại người.
Nhưng sau khi ca ca nói đợi sau khi công chúa thống nhất đất nước sẽ phong hắn ta làm vương gia khác họ, cuối cùng hắn ta không còn khắp miệng hai chữ đạo đức nữa, lấy từ trong phòng tối ra một gói t.h.u.ố.c bột.
“Đoạn trường tán này không màu không mùi, có thể hòa tan trong nước, chỉ cần một gói như thế này liền có thể tàn sát cả thành.”
Vẻ mặt ta thản nhiên, mượn cớ đau bụng đi vệ sinh đi vòng vo để tiến vào chùa Phương Hoa.
Chùa Phương Hoa của Lâm Thành có hương khói hưng thịnh, mỗi ngày đều đông kín người.
Nghe nói có bần nông khóc kể con gái của lão bị người xấu ép làm kĩ nữ, sau đó người xấu kia thật sự bị tống vào nhà tù, con gái của lão cũng được đưa về nhà.
Những năm trước thiên tai không ngớt, nông dân mất mùa nhiều năm, những người nông dân không có cách nào gánh được các loại thuế mà và không thể trả khoản nợ lãi suất cao vay từ tay của thân hào đều ở đó khóc cầu xin ông trời rủ lòng thương xót.
Không qua bao lâu, triều đình thật sự miễn giảm thuế cho người dân.
Sau này chùa Phương Hoa trở thành “thần miếu” trong lòng dân chúng, người dân có tâm nguyện gì thì đều sẽ viết lên sợi dây vải đỏ treo trên cây cầu nguyện ở chùa Phương Hoa.
Ông trời có trông thấy không thì ta không biết, nhưng ta biết ta viết xuống dòng chữ “tối nay có người muốn làm bẩn nguồn nước của Lâm Thành” trên sợi dây vải màu đen đang tung bay theo gió lúc này, vô cùng nổi bật dưới một đám sợi dây vải đỏ.
Lúc này có không ít người vây quanh dưới gốc cây cầu nguyện.
“Cái gì? Có người muốn đầu độ//c xuống sông? Ai đang đùa thế?”
“Thà tin là có không thể không tin, tối nay ta sẽ đi xem thử, nếu thật sự có người dám phá hoại nguồn nước, lão phu là người đầu tiên không tha cho hắn!”
“Nếu là thật xem lão t.ử có đá//nh gãy chân ch.ó của hắn hay không!”
…
Khóe miệng ta kéo lên một nụ cười, nhanh ch.óng ẩn vào trong đám đông.
Đêm khuya vắng lặng hôm đó, ca ca dẫn theo một đám tâm phúc của hội Thanh Long xuất hiện bên bờ sông.
“Đợi đến khi tin tức được truyền đến tổng đường của hội Thanh Long, chắc chắn công chúa sẽ lấy lại được tín nhiệm!”
“Các huynh đệ, để chúng ta cùng nhau bỏ đoạn trường tán xuống, đá//nh hạ thành trì này cho công chúa!”