“Địa chí vùng miền mà Thẩm Nhạc đưa tới:
Tròn mười rương sách.”
“Thẩm tướng quân nghe tin nương nương ở trong cung nhàn rỗi không có việc gì muốn tìm sách đọc, liền sai người đi tới phủ đệ của Trang đại gia, hạ lệnh bảo Trang đại gia thu thập toàn bộ các loại tàng thư liên quan mà nương nương cần, thu thập được tròn mười rương, thúc ngựa cấp báo mang vào cung giao cho nương nương vào sáng sớm ngày hôm nay.
Tướng quân đại nhân nói rồi, sau này nương nương nếu vẫn cảm thấy không đủ xem thì cứ việc mở lời với ngài ấy, ngài ấy lại vận chuyển thêm mười rương sách nữa cho nương nương.”
Đối mặt với tình cảm yêu thương nặng nề như núi thế này của Thẩm Nhạc, Thẩm Ninh lảo đảo lùi lại hai bước, tựa vào bàn gỗ nói:
“Không, không cần đâu.....”
Đây đâu phải là “ba năm mô phỏng năm năm cao khảo" chứ!
Thi nghiên cứu sinh cũng không khủng khiếp đến mức này đâu nhỉ?
“Quen dần là được thôi, có câu huynh ái như sơn, sơn trong thư sơn (núi sách) ấy mà.”
Từ Dao ở bên cạnh cười đến sắp điên rồi, đống sách này gửi đến thật sự rất có phong thái của sư phụ nàng.
“Mẫu hậu yên tâm.....
Chiêu Chiêu có thể giúp mẫu hậu đ.á.n.h dấu những điểm trọng tâm.”
Thẩm Chiêu ở bên cạnh nhỏ giọng an ủi Thẩm Ninh.
“Nương nương, những cuốn sách này đã đưa tới rồi, vậy nô tài xin cáo lui trước?”
A Khoan có phần đồng tình nhìn Thẩm Ninh một cái, do ban ngày vừa phải bận kiếm tiền vừa phải bận làm nhiệm vụ, cũng không tiện ở lại lâu, liền dẫn theo đám tiểu thái giám vội vã rời khỏi sân lãnh cung.
Từ Dao vươn cổ lén liếc nhìn vào trong rương một cái.
Á, không được rồi, nhiều quá, nàng ch.óng mặt vì đống sách này mất.....
Thẩm Ninh bị mười rương sách đả kích cho thương tích đầy mình, đáng thương nhìn về phía Lý ma ma ở bên cạnh:
“Ma ma, chúng ta vừa nói tới đâu rồi?”
“Nếu nương nương muốn rèn luyện nghi thái tư thế thấm vào tận xương tủy thì cần phải hạ quyết tâm khổ luyện một phen, mỗi ngày đội bát nước trên đầu, chân buộc lụa đỏ, đi một bước hành một lễ, tập luyện nghiêm túc hai ba canh giờ, nhanh thì nửa năm, chậm thì một năm.....”
Suỵt.....
“Dừng!
Thời gian tiêu tốn thế này lâu quá rồi, đổi cái khác đi!”
Thẩm Ninh dứt khoát lắc đầu, nửa năm.....
Chỉ còn nửa tháng nữa là nàng phải đi diện kiến sứ thần rồi, hơn nữa còn có nhiều rương sách như vậy đang đợi nàng ôn tập cơ mà.
“Còn có một cách nữa, thời gian một tháng là đủ, chỉ là thời gian tập luyện mỗi ngày có lẽ phải kéo dài từ ba canh giờ lên mười canh giờ......”
Lý ma ma này còn chưa kịp nói phương pháp, Thẩm Ninh liền vội vàng lắc đầu nói:
“Thời gian một tháng cũng hơi lâu, còn cái nào ngắn hơn nữa không??
Tốt nhất là năm sáu bảy tám ngày là có thể học xong ấy.”
“Bảy tám ngày??
Nương nương lần này quả thật là làm khó lão nô rồi.”
Muốn thay đổi khí chất từ tận gốc rễ.
Một tuần?
Bà cũng chỉ là một lão ma ma bình thường dạy người ta lễ nghi mà thôi, chứ có phải lão thần tiên hạ phàm đâu......
Lý ma ma vẻ mặt đầy khó xử nhìn về phía Thẩm Ninh:
“Nương nương đột nhiên muốn học lễ nghi cung đình này, là vì có chuyện gì quan trọng sao?”
Thẩm Ninh thấy Lý ma ma này tuy rằng mọc một khuôn mặt không mấy thân thiện với người khác cho lắm, nhưng lời nói ra lại vô cùng khách khí với nàng.
Thế là thở dài một tiếng, đem chuyện mình mắc chứng mất hồn cũng như việc sắp phải diện kiến sứ thần hai nước Đoan, Trần tiết lộ toàn bộ cho vị Lý ma ma này biết:
“Đấy.... những cuốn sách này, ta cũng phải tranh thủ thời gian đọc lướt qua một lượt mới được.....”
Trước kia cứ vẫn luôn trốn trong lãnh cung trồng rau, nằm ườn lại còn lười biếng thì không thấy gì.
Bây giờ muốn làm một Hoàng hậu chính kinh mới phát hiện ra.
Làm Hoàng hậu này ấy à, căn bản không phải là một chuyện dễ dàng.
Thì ra......
Hoàng hậu nương nương học lễ nghi là vì nguyên do sứ thần sắp đến nha.
Vị Lý ma ma thông thạo lễ nghi hoàng thất Đoan triều này nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó nói với Thẩm Ninh:
“Sứ thần hai nước lần đầu tiên vào biên giới Đoan triều, tưởng chừng chắc hẳn không hiểu rõ lễ nghi trong cung Đoan triều, nếu đã như vậy..... lão nô có cách giúp nương nương trong vòng bảy ngày......”
“Thoát t.h.a.i hoán cốt sao?”
Thẩm Ninh vốn đang hơi nản lòng liền nảy sinh một tia hy vọng.
“Lừa gạt được người.”
Lý ma ma thành thật bộc bạch.
Phụt.....
Từ Dao và Thẩm Chiêu ở bên cạnh đồng thời bật cười thành tiếng.
“Nương nương, có muốn học không?”
Lý ma ma người vốn không định dạy dỗ chính kinh hỏi một cách nghiêm túc.
“Học chứ, nhất định phải học, như vậy thì làm phiền ma ma tốn tâm sức rồi, Dao Dao, ra sân sau lấy ba cái bát đi.....”
“Nương nương, phương pháp cấp tốc này không cần dùng tới việc đội bát.”
Lý ma ma vội vàng ngăn lại.
“Không cần đội bát??
Vậy đội cái gì, đội chậu than à?”
Nghe thấy không cần đội bát, trong lòng Thẩm Ninh thắt lại, lại bắt đầu lo lắng.
“Chậu than gì cơ??”
Đúng lúc này, một đám phi tần quần áo sặc sỡ đi về phía sân của Thẩm Ninh.
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.”
Các phi tần thi lễ với Thẩm Ninh một cái, sau đó liền tíu tít vây quanh bên cạnh Thẩm Ninh.
“Ể?
Nương nương, trong sân của người hôm nay sao lại có nhiều sách thế này ạ??”
Hân quý nhân liếc mắt liền phát hiện ra đống sách trong rương này không tầm thường:
“Toàn là do các danh gia địa chí biên soạn, còn kẹp thêm vài cuốn dã sử tạp đàm nữa.”
“Ca ca ta gửi vào đấy.”
Thẩm Ninh thở dài.
Vinh tần ở bên cạnh thấy Lý ma ma cũng ở đây, lập tức cảm thấy hơi kỳ lạ, thế là nói với Thẩm Ninh:
“Nương nương, người tìm Lý ma ma đến đây là muốn học lại lễ nghi dưới tay bà ấy sao?”
Bởi lẽ chuyện Hoàng hậu nương nương mắc chứng mất hồn, ký ức mất sạch, tính tình đại biến này, từ sớm khi Bệ hạ giải lệnh cấm túc lãnh cung của nàng thì cả cung trên dưới đã là bí mật mà ai nấy đều biết rồi.
Thẩm Ninh làm ra một khuôn mặt nhỏ khổ sở quay đầu nói với các vị phi tần:
“Chẳng phải sứ thần sắp đến rồi sao, thân là Hoàng hậu, ta dù sao cũng phải cùng cẩu.... dù sao cũng phải cùng Bệ hạ tham gia yến tiệc đón gió chứ, không chỉ vậy, sau yến tiệc đón gió còn có hội săn mùa thu, thi đấu xúc cúc, tranh biện sách lược, vân vân và mây mây, cho nên cái này liền.....”
Ồ, hiểu rồi....
Hoàng hậu nương nương đây là định nước đến chân mới nhảy nha.
Một đám phi tần thi nhau lấy ống tay áo che miệng cười.
Quá t.h.ả.m rồi.
Trước kia bọn họ và Thẩm Ninh không có mấy thâm giao, mỗi lần sau khi thỉnh an đúng giờ liền ai nấy về cung sống cuộc đời của mình.
Nhìn Thẩm Ninh từ xa, vừa xa lạ vừa lạnh lùng.
Luôn cảm thấy vị Hoàng hậu nương nương này gia thế hiển hách, tính cách trầm mặc, không thể dễ dàng mạo phạm.
Từ khi Hoàng hậu nương nương mắc chứng mất hồn sống ở lãnh cung này được Bệ hạ giải trừ lệnh cấm đến nay.
Mở miệng ngậm miệng đều cùng bọn phi tần bọn họ xưng tỷ gọi muội.
Ngày ngày mời mọi người không phải nướng thịt thì là ăn lẩu, qua lại dần dà, sau khi quan hệ dần trở nên thân thiết mới phát hiện ra.
Vị Hoàng hậu nương nương trong lời đồn gia thế hiển hách, tính cách trầm mặc, không thể mạo phạm này.
Riêng tư ấy à....
Vừa phải đúng giờ viết thư nhà cho huynh trưởng, vừa phải nỗ lực đọc địa chí vùng miền dã sử tạp văn, riêng tư còn phải tìm ma ma học lễ nghi.....
Hôm qua còn tíu tít hầm canh cho người anh trai vừa thất tình uống.
Ngày tháng này trôi qua ấy à.
Đúng thật là, kiếp trước làm ác, kiếp này làm Hoàng hậu mà.
“Hiện giờ chỉ còn hơn mười ngày nữa là sứ thần vào kinh rồi, nương nương bây giờ mới học những thứ này liệu có kịp không?”
Lý ma ma là người cũ trong cung rồi, đám phi tần này lúc mới nhập cung năm xưa, mỗi cái nhíu mày nụ cười, mỗi lời nói cử chỉ đều phải qua sự dạy bảo của bà.
Sư phụ đương nhiên là sư phụ tốt....
Nhưng thời gian học tập này thực sự là có chút quá vội vàng rồi.
Đặc biệt là bên cạnh còn có mười rương sách đang đợi Thẩm Ninh đọc lướt qua một lượt nữa.
Thế nên, các vị phi tần bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc đối với thanh tiến độ học tập của Thẩm Ninh.
“Tại nhân sự thôi mà.”
Thẩm Ninh thở dài một hơi, sau đó dời tầm mắt về phía Lý ma ma nãy giờ từ khi đám phi tần vào sân vẫn không mấy lên tiếng:
“Ma ma, về phương diện lễ nghi này ta còn kịp không?”
“Nương nương thông tuệ, đương nhiên là kịp rồi.”
Lý ma ma an ủi Thẩm Ninh:
“Hay là chúng ta bắt đầu ngay bây giờ nhé?”
“Được.”
Thẩm Ninh nghe vậy lập tức gật đầu.
Sau đó nàng liền cùng Từ Dao, Thẩm Chiêu, ba người đứng ngay ngắn trước mặt Lý ma ma, ưỡn ng-ực ngẩng đầu.
Dáng vẻ nhỏ nhắn đầy nghiêm túc và nỗ lực kia giống như đám tân sinh viên năm nhất vừa mới kết thúc kỳ nghỉ hè đứng nghiêm trước mặt giáo quan vậy.
“Nương nương không cần căng thẳng, hãy thả lỏng một chút, ung dung một chút.”
Lý ma ma vừa nói vừa lùi lại hai bước, đứng trước mặt ba người bọn họ:
“Nô tỳ làm thế nào, nương nương cứ làm theo là được.”
Còn về phần đám phi tần kia ấy à.
Từng người một sớm đã ở trong sân này tìm số hạt hướng dương còn sót lại trong bao tải hôm qua, bưng ghế trúc ngồi ở bên cạnh, bày ra một bộ thần thái hóng hớt kiểu “đàn chị khóa trên đứng ở hành lang lớp học quan sát tân sinh viên tập quân sự dưới sân trường”.
“Phóng tứ (Hỗn xược)!”
Lý ma ma nghiêm mặt, hất ống tay áo, khí thế mười phần.
“Phóng tứ!!!”
Ba người trước mặt bắt chước dáng vẻ của bà, ưỡn ng-ực ngẩng đầu, mạnh tay phất ống tay áo bên phải một cái.
Sau đó vạt áo không cẩn thận đập thẳng vào mặt luôn rồi.
“Nương nương đừng hoảng, hãy luyện tập thử thêm vài lần xem sao?”
Lý ma ma vội vàng túm lấy ống tay áo của mình, vẫy vẫy trước mặt Thẩm Ninh:
“Nhẹ nhàng đưa về phía trước, dùng sức hất về phía sau là có thể phất ống tay áo này cho đẹp mắt được rồi.”
“À....
Ta thử lại lần nữa.”
Thẩm Ninh nghe vậy vội vàng phất ống tay áo làm lại lần nữa.
“Nương nương, thần sắc phải nghiêm túc, không được cười đâu đấy.”
“Phóng tứ!”
Thẩm Ninh ưỡn ng-ực ngẩng đầu, cứng cổ, phất ống tay áo một cái, đưa ra một loại thái độ nghiêm túc kiểu “chính mình chính là bên A cha già, cái phương án này của anh hoàn toàn không được”.
Hình như có chút cảm giác rồi đấy nhỉ.
“Tốt, nương nương, cái này tốt lắm!”
Một đám phi tần ở bên cạnh vừa ngồi đó c.ắ.n hạt dưa vừa vỗ tay cổ vũ cho Thẩm Ninh.
Hì....
Xem ra tiết học lễ nghi trong truyền thuyết này hình như cũng không khó như nàng tưởng tượng nha.
Sau khi Thẩm Ninh “phóng tứ” xong, ham muốn học hỏi vô cùng mãnh liệt nhìn Lý ma ma cười rạng rỡ hỏi:
“Còn nữa không ạ??”
Chỉ thấy Lý ma ma đứng vững thân mình, tay phải nhấc lên trên:
“Bình thân.”
Cái này dễ thôi.
Thẩm Ninh người đã vượt qua cửa ải khó khăn phất ống tay áo, thẳng lưng lên, nhấc tay phải lên trên, đưa ra thái độ kiểu “ừm, không tệ, cái phương án này thông qua rồi”:
“Bình thân.”
“Hay.....”
Đám phi tần xung quanh đang c.ắ.n hạt dưa xem kịch thi nhau giơ tay quá đầu, vỗ tay tán thưởng Thẩm Ninh như thể đang tung hứng vậy.
Hê....
Lại học được rồi....
Nắm bắt được đạo lý trước mặt người ngoài làm Hoàng hậu thì nên giống như làm bên A cha già vậy, Thẩm Ninh làm liền mấy động tác, dường như đã đả thông được kinh mạch, trong mỗi lời nói cử chỉ đều ra vẻ một vị Hoàng hậu chính kinh.