“Bài vở của nhi thần tự có mẫu hậu dạy bảo."

Thực ra chủ yếu là Trang tiên sinh dạy cậu, nhưng từ khi phụ hoàng bãi bỏ lệnh cấm đối với mẫu hậu thì Trang tiên sinh không thể ở lại sân viện này nữa.

“Chẳng qua chỉ là dạy con biết vài mặt chữ mà thôi."

Lưu Hẫn vốn một lòng muốn dụ dỗ Thẩm Chiêu giúp đỡ, cố ý dùng lời nói gây khó dễ:

“Chính biện đáp luận cao xa thì tạm thời không bàn tới, con cứ mãi đi theo bà ấy ở trong lãnh cung này, ngay cả ngâm thơ làm phú cơ bản nhất con có biết không?"

Thế nên là... vì tương lai của chính con, hãy khuyên nhủ mẫu hậu con nhiều vào.

“Nhi thần biết ạ."

Thẩm Chiêu nhàn nhạt nói.

“Ồ?

Con tuổi còn nhỏ thế này mà đã biết làm thơ rồi sao?"

Trên mặt Lưu Hẫn mang theo nụ cười châm chọc.

Theo hắn thấy thì Thẩm Chiêu tuổi còn nhỏ, cho dù có biết làm thơ thì cũng chỉ là loại thơ vè thuận miệng thôi, khó lòng đưa lên mặt bàn được.

Hắn quyết định sẽ đợi Thẩm Ninh về ở đây, lúc này trong sân viện này đừng nói là người ngoài, ngay cả một cái ghế ra hồn cũng không có, thế nên hắn ôm tâm thái g-iết thời gian nói với Thẩm Chiêu:

“Hay là con làm ngay một bài cho trẫm nghe thử xem??"

“Mời phụ hoàng ra đề."

Thẩm Chiêu nghe thấy Lưu Hẫn muốn ra đề kiểm tra mình liền khoanh tay trước ng-ực, quy quy củ củ hành lễ với Lưu Hẫn một cái.

Chậc... tuổi không lớn nhưng nghe thấy muốn làm thơ thì thái độ còn khá chính thức.

Đề này nếu ra quá dễ để thằng bé dễ dàng làm ra được thì quay lại nó sẽ không giúp mình khuyên nhủ Thẩm Ninh chuyện quay về Trung cung nữa.

Nhưng thằng bé tuổi còn nhỏ, nếu ra quá khó làm tổn thương sự tự tin đối với việc làm thơ của nó thì thật là cái mất nhiều hơn cái được...

“Hay là lấy chủ đề 'Lậu Thất' (Căn nhà đơn sơ), làm một bài thơ đi."

Lưu Hẫn suy đi tính lại rồi nói với Thẩm Chiêu.

Đợi khi cậu bé ngâm xong bài thơ về căn nhà đơn sơ, hắn sẽ giúp cậu sửa lại cách dùng từ đặt câu, trong lúc trò chuyện nếu có thể dẫn dắt đứa trẻ này sinh ra chút khao khát đối với những dinh thự cao cửa rộng thì nói không chừng còn có thể giúp mình thuyết phục Thẩm Ninh quay lại Trung cung.

Dù sao nghe Khương Lam nói Thẩm Ninh từ khi mắc chứng mất hồn hình như khá thích hắn.

Lậu Thất?

Thẩm Chiêu mặt nhỏ trắng bệch không nói một lời.

Lưu Hẫn đợi một lát thấy Thẩm Chiêu không làm thơ, tưởng cậu tuổi còn nhỏ nên không biết đề này, thế là cực kỳ khoan dung mỉm cười với Thẩm Chiêu:

“Chẳng lẽ đề này quá khó sao?

Hay là ta đổi đề khác nhé?"

“Không cần đâu phụ hoàng."

Thẩm Chiêu lại một lần nữa cung cung kính kính hành lễ với Lưu Hẫn, sau đó ngâm:

“Thân tù phàn lung lý, khốn ư phương thốn gian.

Nhất thụ già thiên mạc, bất kiến cao sơn viễn.

Thế nhân đa thiển hiển, dĩ y định giai quyền.

Ký cư lậu thất trung, gia bần chí định thiển.

Thử ngôn thậm bạc quả, quân thả thính ngã ngôn.

Chu môn cao lâu khoát, đài hạ nghĩ trùng miên.

Ốc lậu mãn bằng khách, danh viễn nhân đức hiền.

Khanh nhược trì trung long, hoang khung diệc linh uyên."

Đại ý của bài thơ này là:

“Con và mẫu hậu bị nhốt trong một khoảnh đất nhỏ hẹp của lãnh cung này, cây đa già trước cửa cành lá xum xuê dễ dàng che khuất tầm mắt nhìn về những ngọn núi xa xăm của chúng con.”

Những người trên thế gian này đa số thích dùng vật ngoài thân để phân chia con người thành ba bảy loại.

Con và mẫu hậu sống trong sân viện đơn sơ như thế này, chắc chắn cuộc sống sẽ cực kỳ nghèo túng và trong lòng cũng chẳng có chí hướng xa xôi gì.

Con cảm thấy những lời lẽ này cực kỳ thiển cận và nực cười, phụ hoàng hãy nhìn những cung điện lộng lẫy kia xem, nơi nào không phải bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại giấu giếm những thứ dơ bẩn, những kẻ mưu mô xảo quyệt thì nhiều vô kể.

Nơi con và mẫu hậu ở tuy rằng rất đơn sơ nhưng mỗi ngày người đến sân viện này ăn ké không hề ít, sân viện này sở dĩ được chào đón như vậy là vì mẫu hậu của con rất nhân đức và hiền huệ.

Phụ hoàng xem này, nơi này vì mẫu hậu rất giỏi giang nên từ một lãnh cung đã biến thành nơi náo nhiệt nhất trong cung.

Từ đó có thể thấy môi trường sống có đơn sơ hay không, y phục mặc trên người có lộng lẫy hay không không nên được dùng làm tiêu chuẩn để đ.á.n.h giá một con người.

Giống như mẫu hậu của con, người giống như thần tiên trên trời vậy, cho dù bị biếm xuống phàm trần rơi vào một vũng ao nhỏ bé thì lâu dần cũng có thể biến mảnh đất hoang vu này thành nơi linh khí nồng đậm.

Khi Thẩm Chiêu ngâm đến câu “Thế nhân đa thiển hiển, dĩ y định giai quyền.

Ký cư lậu thất trung, gia bần chí định thiển".

Cảm thấy mình như bị ám chỉ, Lưu Hẫn lập tức sầm mặt xuống, vừa định mở miệng trách mắng thì lại cảm thấy bài thơ này của Thẩm Chiêu không hề chỉ đích danh ai, nếu đột nhiên nổi giận thì lại tỏ ra lòng dạ mình quá hẹp hòi.

Đợi nghe đến câu “Thử ngôn thậm bạc quả, quân thả thính ngã ngôn.

Chu môn cao lâu khoát, đài hạ nghĩ trùng miên" thì dần dần nhận ra có chỗ nào đó không đúng.

Bài thơ này của nhóc con này làm tại sao ngôn từ lại sắc bén đến vậy.

Phong cách hành văn viết thơ này cực giống với một vị đại gia nào đó đã được tiên đế ban tiền cho về quê...

Đợi Lưu Hẫn nghe xong câu cuối cùng “Ốc lậu mãn bằng khách, danh viễn nhân đức hiền.

Khanh nhược trì trung long, hoang khung diệc linh uyên".

Mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm Thẩm Chiêu:

“Bài thơ này là ai dạy con??"

Thẩm Chiêu hơi sững lại, mặc dù vẫn chưa hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng trực giác mách bảo cậu rằng chuyện Trang tiên sinh dạy thơ cho cậu tuyệt đối không được khai thật trước mặt phụ hoàng, thế là cậu c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, c.ắ.n răng nói dối:

“Là mẫu hậu ạ."

“Con đừng có khi quân, rốt cuộc là ai dạy?"

Lưu Hẫn tiếp tục đen mặt.

Triệu Hỷ ở bên cạnh âm thầm đổ mồ hôi hột thay cho vị tam hoàng t.ử này.

Đáng tiếc Triệu Hỷ dù thông thạo thuật quyền mưu đế vương và cũng rất hiểu tính tình của Lưu Hẫn nhưng duy nhất lại chẳng biết gì về chuyện thơ ca từ phú này.

Lão nghe không hiểu bài thơ này viết cái gì, đương nhiên cũng không đoán ra được vị bệ hạ này đang nghĩ gì trong lòng.

Vì thế chỉ có thể thành thật đứng chôn chân một bên làm cái cọc gỗ, mong sao Hoàng hậu nương nương có thể sớm quay về sân viện này.

Trên cây đa già trong sân, một chiếc lá héo úa rách nát nhẹ nhàng rơi xuống giữa hai cha con.

Hai cha con người nhìn ta ta nhìn người, đối đầu với nhau.

“Hành văn b-út mực của bài thơ này mang đậm phong cách của đệ nhất đại gia Đoan triều Trang Mặc, con lại nói thơ từ này là mẫu hậu con dạy?"

Lưu Hẫn lạnh lùng sa sầm mặt.

Nếu thơ từ này đúng là do Trang Mặc dạy thì liệu điều đó có nghĩa là trong suốt thời gian Thẩm Ninh bị biếm vào lãnh cung, nàng vẫn luôn qua lại riêng tư với đệ nhất đại gia Đoan triều Trang Mặc hay không.

Nàng chán ghét mình như vậy, vội vàng muốn hòa ly với mình.

Chẳng lẽ đã sớm tư thông với đệ nhất đại gia Đoan triều Trang Mặc rồi sao?

(Trang Mặc:

Đoán hay đấy, lần sau đừng đoán nữa!

Tôi sợ anh trai cô ấy đ.á.n.h tôi!)

Thẩm Chiêu dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, đối mặt với sự thẩm vấn gắt gao của Lưu Hẫn thì sớm đã mất hết tinh thần.

Cậu không biết mình có nên thành thật khai báo là bài thơ này thực sự do Trang tiên sinh dạy hay không.

Nhưng vì từ khi phụ hoàng bãi bỏ lệnh cấm đối với mẫu hậu thì Trang tiên sinh không bao giờ xuất hiện ở sân viện lãnh cung này nữa, rồi cả A Khoan, Thường Tam, bao gồm cả chú Bùi nữa, nửa đêm cũng rất ít khi đến lãnh cung ăn ké nữa, dường như việc không thể kể cho phụ hoàng nghe chuyện những người này trước đây thường xuyên đến lãnh cung ăn ké là bí mật chung của mọi người, cậu không nên dễ dàng khai ra mới đúng.

“Nói!"

Lưu Hẫn quát khẽ.

Thẩm Chiêu mặt nhỏ trắng bệch không dám lên tiếng.

Ngay lúc này, ở cửa sân viện lãnh cung này.

“Nói cái gì?"

Thẩm Ninh dẫn theo Từ Dao bước chân vào trong sân.

Lưu Hẫn nâng mắt hỏi Thẩm Ninh:

“Thằng bé nói thơ từ của nó là do nàng dạy?"

“Ồ, nếu không thì sao??"

Thẩm Ninh nhàn nhạt đáp lại, làm Từ Dao đứng bên cạnh kinh ngạc một trận.

Không phải chứ, không phải chứ, chị em nhà mình tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà bây giờ vẫn còn có thể đọc thơ lừa người ta sao?

Đỉnh quá trời ơi!

Tiếp đó, cô liền quăng cho Thẩm Ninh một ánh mắt ngưỡng mộ của kẻ học dốt dành cho người học giỏi.

“Nàng biết làm thơ??"

Giọng điệu lạnh lùng của Lưu Hẫn dần dần có hơi ấm trở lại.

“Ừm."

Thẩm Ninh lười biếng đáp lại.

“Vậy nàng làm một bài cho trẫm nghe thử xem."

Nếu phong cách tương tự thì hắn sẽ tạm thời tin rằng Thẩm Ninh và Trang Mặc giữa hai người không có quan hệ gì.

“Ông bảo tôi làm thơ là tôi phải làm thơ à?

Dựa vào cái gì?"

Vì mệt mỏi cả ngày nên Thẩm Ninh thực sự lười diễn, thế nên sau khi vào sân nàng trực tiếp tìm cái ghế bập bênh nằm lên, chẳng có ý định nể mặt Lưu Hẫn chút nào:

“Chiêu Chiêu, con lại đây với mẫu hậu."

“Vâng."

Thẩm Chiêu mặt nhỏ sợ đến trắng bệch cẩn thận lách đến bên cạnh Thẩm Ninh.

“Dựa vào cái gì ư?

Đương nhiên là dựa vào việc thơ từ hành văn b-út mực của nó đều mang phong cách của Trang Mặc."

Lưu Hẫn bày ra một bộ dạng “chuyện này tốt nhất nàng hãy giải thích rõ ràng với trẫm" để hỏi tội.

“Ồ, vậy thì sao??"

Thẩm Ninh vẻ mặt bất cần nói.

“Thằng bé cùng nàng ở lỳ trong lãnh cung này, làm sao có thể tiếp xúc với Trang Mặc, chẳng lẽ trước đây Trang Mặc vẫn luôn cùng nàng cư ngụ trong sân viện lãnh cung này sao?"

“Ừm, vậy thì sao?"

Thẩm Ninh tiếp tục bất cần.

Lưu Hẫn thần sắc sững lại.

Vậy thì sao là thế nào??

“Nàng thừa nhận mình và Trang Mặc có tư thông rồi sao?"

Lúc nãy nàng mới vào cửa còn cảm thấy hơi lạ, tại sao tự nhiên thơ từ của Chiêu Chiêu lại thành do nàng dạy rồi.

Bây giờ Thẩm Ninh coi như đã phản ứng kịp.

Hèn chi Thẩm Chiêu không dám nói cho Lưu Hẫn biết cậu học thơ từ của Trang Mặc, hóa ra là lo lắng người cha lòng dạ hẹp hòi này của cậu sẽ vì duyên cớ mẫu hậu thân ở lãnh cung mà vẫn có thể bái Trang Mặc làm thầy mà nảy sinh nghi ngờ lên người mẫu hậu mình, nghi ngờ nàng hồng hạnh vượt tường tư thông với Trang tiên sinh.

Tên này chắc là có bệnh gì nặng lắm rồi.

Trước đây biếm người ta vào lãnh cung thì chẳng thèm đoái hoài gì tới.

Lúc này thế mà có thể vì phong cách làm thơ của Chiêu Chiêu mà liên tưởng đến việc Chiêu Chiêu bái sư ai, rồi lại liên tưởng đến việc mình hồng hạnh vượt tường????

Làm ơn đi...

Cho dù có muốn ngoại tình thì cũng làm ơn sắp xếp cho nàng một đối tượng nào đó không lắm mồm như vậy được không.

Trong đầu vẫn luôn nghĩ cách làm sao để đề phòng tên hoàng t.ử điên khùng kia gây chuyện trong hội săn thu, Thẩm Ninh lúc này quay về sân viện đối mặt với sự hỏi tội của Lưu Hẫn thật sự cảm thấy cạn lời vô cùng.

Vốn dĩ nàng tưởng rằng một hoàng đế dù có đáng ghét đến đâu thì giới hạn cuối cùng cũng chỉ đến thế thôi.

Cuối cùng vẫn là nàng chủ quan rồi, không ngờ giới hạn đã thấp đến mức này rồi mà hắn vẫn có thể phá kỷ lục thêm lần nữa.

“Mặc nhận rồi sao??"

Sắc mặt Lưu Hẫn ngày càng khó coi, cứ như thể Thẩm Ninh đã làm chuyện gì đó cực kỳ có lỗi với hắn vậy.

Chương 113 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia