“Trong hậu cung có thợ thủ công tay nghề cao siêu, có thể đem đá đó sau khi xẻ ra, gia công thành trâm cài, mặt dây chuyền, rồi thông qua tay của các phi tần trong cung ban thưởng cho các quý nữ trong kinh, khiến món đồ này trở nên thịnh hành trong giới quý nữ.

Thiếu quân chủ thấy đấy, xoay xở như vậy, đá này còn sợ không bán được sao?”

Trác Phong nghe xong, vô cùng chấn động.

Cùng là đồ tốt, rơi vào tay hắn thì không ai hỏi han.

Rơi vào tay Thẩm Ninh....... e là giá trị hàng nghìn vàng đấy chứ.........

“Nàng đem cách bán đá này nói cho ta, không sợ ta không bán đá cho nàng, tự mình làm theo cách của nàng ở trong kinh........”

Cười ch-ết mất, hoàn toàn không sợ.

“Kế này tuy hay, nhưng cần thời gian để lót đường.

Thiếu quân chủ vào kinh, nếu là để từ từ mưu tài, có lẽ sẽ có kiên nhẫn thử một lần.

Có điều, Thiếu quân chủ hành thương là để cầu lương thực, hơn nữa thời gian còn khá gấp, nếu ta không đoán sai, trước khi tuyết lớn đóng cửa biên giới vào mùa đông, Thiếu quân chủ cần phải gom đủ lương thực.”

“Ta đem chuyện ta làm sao để kiếm lời nói thẳng thắn với Thiếu quân chủ, chẳng qua là muốn cho Thiếu quân chủ biết, điều ta mưu cầu và điều Thiếu quân chủ cần là đôi bên cùng có lợi, không hề xung đột.

Tất nhiên rồi, cuộc hợp tác này của chúng ta cũng không phải hoàn toàn không có bất kỳ điều kiện nào.”

Thấy Thẩm Ninh hiểu rõ tình thế Thương quốc như vậy, lại nghe thấy việc hợp tác có điều kiện khác, trái tim Trác Phong hơi thắt lại.

“Cuộc hợp tác của ta và Thiếu quân chủ, mọi điều khoản dù sau này bàn bạc thế nào, chỉ có hiệu lực trong thời kỳ hòa bình.

Một khi hai nước Thương - Đoan nhổ trại khai chiến, ta thà bỏ mặc mối làm ăn kiếm tiền này, cũng tuyệt đối không đưa cho ngài thêm nửa hạt lương thực nào nữa.”

“Đây chính là điều kiện của nàng sao?”

“Ừm, đây chính là điều kiện của ta, Thiếu quân chủ, hợp tác chứ?”

Thẩm Ninh chớp chớp mắt nhìn Trác Phong.

“Nếu ta giao hết toàn bộ hàng hóa cho nàng, nàng có thể giúp ta kiếm được bao nhiêu lúa mạch?”

Câu chuyện cuối cùng cũng quay về việc làm ăn.

Thẩm Ninh lắc đầu, “Lúa mạch dễ ẩm mốc, trên đường vận chuyển nếu gặp mưa lớn, dù có vải dầu che chắn, chỉ cần lớp ngoài dính một chút nước cũng sẽ khiến cả xe lúa mạch bị mốc theo.

Đường xá Đoan - Thương xa xôi, hao hụt như vậy, dù ta có đưa bao nhiêu lúa mạch, e là lúc mang về Thương quốc cũng không đủ dùng.”

“Hay là thử b-ún ốc và mì ăn liền xem?”

Không giấu gì ngài, để có thể nấu bất cứ lúc nào, tiện lợi nhanh ch.óng, b-ún ốc của Thẩm Ninh đã được xưởng gia công món ngon lãnh cung bên kia tối ưu hóa kỹ thuật sấy khô sợi b-ún để bảo quản.

“B-ún ốc là gì?

Mì ăn liền là gì?”

Trác Phong vẻ mặt ngạc nhiên.

“Hậu nhật đi săn mùa thu, ta mang vài thùng mì ăn liền và b-ún ốc mời ngài ăn.

Dù sao buổi giao lưu hòa bình này còn kéo dài vài tháng nữa, ngài cứ xem hàng của ta trước, nếu thấy được, chúng ta sẽ tiếp tục bàn bạc sâu hơn, Thiếu quân chủ thấy thế nào?”

Trác Phong nghe xong, ánh mắt hơi sáng lên, nếu có thể giải quyết được vấn đề hao hụt lúa mạch trong quá trình vận chuyển, từ đó vận chuyển được nhiều thực phẩm hơn về Thương quốc, giúp bách tính Thương quốc vượt qua mùa đông khắc nghiệt.........

Vậy thì bách tính hai nước Thương - Đoan sẽ không còn phải chịu nỗi khổ chiến tranh nữa.

Tang Tháp thúc, phụ thân, thúc phụ bên kia cũng sẽ.....

“Mời, ta đưa nàng xuống sân sau đi dạo một chút.”

“Ý của Thiếu quân chủ là....

đồng ý hợp tác với ta rồi sao??”

Chẳng lẽ người Thương quốc tính tình thẳng thắn như vậy sao, việc làm ăn này bàn bạc có vẻ khá dứt khoát.

“Ừm, lời của Hoàng hậu có lợi cho ta, tại sao lại không đồng ý??”

Chỉ cần có thể thuận lợi thúc đẩy thương sách, hợp tác với ai chẳng là hợp tác?

Hơn nữa.... tính cách của vị Thẩm Hoàng hậu này so với Lưu Thận, vị Hoàng đế thâm sâu khó lường kia, dường như thông minh và có năng lực hơn, quả là một đối tác không tồi.

“Mời!”

Trác Phong vừa nói vừa đẩy cửa ra.

Cát Chân râu quai nón vốn thật thà canh giữ ở cửa, thấy Thiếu quân chủ nhà mình cùng Thẩm Ninh bước ra khỏi phòng, một tay đặt lên ng-ực, cúi đầu thi lễ với hai người, rồi vẻ mặt đầy mong đợi chào hỏi Thẩm Ninh, “Thẩm cô nương tốt.....”

“Cát Chân đại ca ngài tốt nha....”

Hôm nay ra ngoài vội vàng, lại ngồi xe ngựa tới, trên người chẳng có vật gì, Thẩm Ninh hỏi Cát Chân, “Yến tiệc săn b-ắn mùa thu do hoàng gia tổ chức hậu nhật, ngài có đi theo Thiếu quân chủ nhà ngài cùng tới không?”

Cát Chân râu quai nón nghe xong, vội vàng nhìn Trác Phong với ánh mắt đáng thương.

Hắn tuy sức lực lớn, người cũng trung thành, nhưng vì nói tiếng Đoan triều không rành rọt nên không được chọn vào đoàn sứ thần, muốn đi tiệc săn mùa thu còn phải xem ý của Thiếu quân chủ nhà mình.

Trác Phong thấy Thẩm Ninh và Cát Chân râu quai nón khá thân thiết, hắn vốn muốn thúc đẩy thương sách, cũng muốn kết giao với Thẩm Ninh, nên đã phá lệ gật đầu.

“Sẽ đi.”

Thấy đại nhân nhà mình ưng thuận, Cát Chân hớn hở đáp.

“Vậy lúc đó ta cũng mời ngài ăn mì ăn liền và b-ún ốc nhé?”

Dù sao cũng là mời khách, mời một người cũng là mời, mời cả đám cũng là mời, Thẩm Ninh quyết định lúc đó sẽ chuẩn bị nhiều một chút.

“Được nha.....”

Cát Chân râu quai nón nghe Thẩm Ninh lại mời ăn cơm, lập tức cười hì hì, vừa cười vừa không quên nói với Thẩm Ninh, “Cô mời tôi ăn cơm, tôi săn lông thú, cho cô chọn!”

“Ý của hắn là..........”

Trác Phong vừa mời Thẩm Ninh xuống lầu, vừa định giúp Thẩm Ninh phiên dịch lại lời nói pha tạp giọng Thương quốc nồng nặc của Cát Chân.

“Cảm ơn Cát Chân đại ca....”

Không đợi Trác Phong dịch, Thẩm Ninh đã hiểu được ý của Cát Chân.

Một hàng bốn người đi dọc theo cầu thang, Trác Phong có chút ngạc nhiên, “Tiếng Đoan triều của Cát Chân học không được tốt lắm, Thẩm cô nương thế mà nghe hiểu được?”

“Vâng...... lúc đầu nghe có chút vất vả, sau này trò chuyện lâu rồi thì nghe hiểu được thôi.

Hắn vừa nãy là muốn nói, lông thú săn được sẽ để ta chọn đúng không.”

Dù sao hôm qua lúc đi mua lúa mạch, nàng và vị râu quai nón này đã cùng nhau đi dạo và ăn uống, từ thành Bắc nói chuyện đến tận thành Nam cơ mà.

Thế mà trong tình trạng ngôn ngữ bất đồng, nàng đã thăm dò sạch sành sanh gia cảnh của Thương quốc rồi.

Trác Phong nghe xong, mỉm cười, sau đó lại nói:

“Thẩm cô nương dường như đặc biệt thích mời người khác ăn cơm nhỉ?”

“Vậy sao?”

À, cái này có lẽ là bệnh nghề nghiệp của một blogger ẩm thực rồi, Thẩm Ninh có chút ngại ngùng nói.

Một sân sau nhỏ bé đương nhiên không chứa hết được toàn bộ hàng hóa của Thương quốc vận chuyển vào Đoan triều.

Khi Thẩm Ninh nhìn thấy những con bò Hòa Ngưu nhốt trong chuồng và phiến đá Nguyệt Thạch rộng hơn một trượng nằm trong sân, không nhịn được cảm thán:

“Thì ra loại đá này còn có khối lớn như vậy sao?

Trước đây ta cứ tưởng toàn bộ chỉ to bằng bàn tay thôi chứ.”

“Loại đá này ở Thương quốc chúng ta được gọi là Nguyệt Thạch.

Những viên nhỏ bằng bàn tay thì tiện vận chuyển hơn, nên bình thường mang theo bên người hoặc bày ở cửa tiệm bên ngoài để dễ dàng chào hàng.”

Có một câu Trác Phong không nỡ nói với Thẩm Ninh, loại đá này viên nhỏ rẻ tiền còn bán không được, viên lớn thế này làm sao dám bày trong tiệm cho tốn diện tích?

“Nguyệt Thạch sao, tên hay thật.....”

Người Thương quốc tín ngưỡng Nguyệt Thần, loại đá này lấy tên Nguyệt Thạch đủ thấy sự quý giá của nó.

“Những con bò này....

Thẩm cô nương cũng sẽ mua chứ?”

Công dụng của Nguyệt Thạch Thẩm Ninh đã nói với Trác Phong, tuy hiện tại không ai hỏi đến nhưng theo ý tưởng của Thẩm Ninh, sau này nhất định có thể bán được giá tốt.

Vấn đề hiện tại là những con bò này không biết có bán được không.

Dù sao bò của Thương quốc bọn họ đúng là không biết cày cấy.

“Chắc chắn rồi, ngài có bao nhiêu hàng ta mua bấy nhiêu.”

Thẩm phú bà sau khi mua nhà vẫn còn dư hai hũ tiền chưa động đến, ra vẻ trịnh trọng gật đầu.

Nói thật, nàng đã thèm món thịt bò Hòa Ngưu vân mỡ này lâu lắm rồi.

Kiếp trước, một miếng thịt bò Hòa Ngưu thượng hạng, thịt bò bít tết tươi dường như có giá mấy trăm một miếng.... ra nhà hàng ăn sẵn thì cơ bản phải từ một nghìn trở lên.

“Nhưng bò của ta có hơn hai trăm con.....”

Trác Phong tế nhị nhắc nhở, “Mấy con nuôi trong chuồng bò trong sân này chỉ là số ít, phần lớn đều đang chăn thả ở ngoại ô thành.”

Nhiều như vậy sao.........

Thẩm Ninh nghe lời này, mắt trợn tròn, thế này chẳng phải là....... mở được cả một t.ửu lầu đại tiệc thịt bò sao.

Tầng một bán canh xương bò, mì lòng bò.

Tầng hai bò kho khoai tây, bò hấp bột.

Tầng ba thịt bò ba chỉ nướng than, lẩu bò nhúng.

Tầng bốn bít tết nướng, sườn bò.....

Nghĩ đến những món ăn này đều dùng nguyên liệu là thịt bò Hòa Ngưu mỡ nạc đan xen thượng hạng.

Chẹp chẹp, nước mắt không tiền đồ cứ chảy ra từ khóe miệng.

Trác Phong thấy Thẩm Ninh không lên tiếng, tưởng nàng chê hàng quá nhiều, trong lòng vừa có chút lúng túng.........

“Số bò này bất luận đực hay cái, ta đều lấy hết.”

Thẩm Ninh kiểm kê lại tài nguyên trong tay mình, “Hai ngày này ngài cứ kiểm kê lại số hàng trong tay trước, đợi đến tiệc săn mùa thu, sau khi ngài nếm thử mì ăn liền và b-ún ốc, lúc đó hãy tìm ta ra giá.”

“Ý của Thẩm cô nương là, hàng của ta nàng đều lấy hết?

Hơn nữa giá cả tùy ta đưa ra sao?”

Trác Phong nghe lời này, trên gương mặt non nớt, đôi mắt sáng rực như những vì sao trên bầu trời đêm.

Nghe giọng điệu của Thẩm Ninh, chuyện lương thực dường như là nhịp độ bao thầu đầy đủ rồi.

“Đúng vậy.”

Thẩm Ninh gật đầu.

Dùng mì ăn liền đổi lấy thịt bò Hòa Ngưu, loại làm ăn này, kẻ ngốc mới không làm.

Dù sao sau tiệc săn mùa thu, vị Thiếu quân chủ này vẫn sẽ ở lại kinh thành hai ba tháng, nếu số lượng cần nhiều, cùng lắm thì nàng bảo Thường Tam mở rộng thêm quy mô sản xuất của xưởng gia công món ngon lãnh cung.

Dù sao mối làm ăn này, đối với một blogger ẩm thực sở hữu tư duy hiện đại và nắm trong tay 101 cách chế biến thịt bò Hòa Ngưu ngon tuyệt như Thẩm Ninh mà nói, chỉ có lời chứ không lỗ.......

Tuy nhiên, hành động dứt khoát này của Thẩm Ninh trong mắt Trác Phong lại khác.

Cô nương này quả thực quá thành thật rồi...

“Thiếu quân chủ?”

Thẩm Ninh thấy Trác Phong không nói gì, đưa tay quơ quơ trước mặt hắn.

“Thẩm cô nương cứ gọi ta là Trác Phong là được.”

Có lẽ là vì thái độ của Thẩm Ninh đối với Cát Chân không hề có sự kiêu ngạo của kẻ bề trên.

Có lẽ là vì Thẩm Ninh nói hàng của hắn có bao nhiêu nàng lấy bấy nhiêu, giá cả tùy hắn ra.

Lại có lẽ là vì con người Thẩm Ninh bẩm sinh đã mang một sự thân thiết khiến người ta muốn gần gũi.

Tóm lại, Trác Phong cảm thấy hắn và Thẩm Ninh vô cùng hợp duyên.

“Vậy sau này ta gọi ngài là Trác Phong đại ca nhé.”

Thẩm Ninh mỉm cười, đồng thời trong lòng cũng cảm thán cái duyên phận kỳ diệu của nhân gian.

Trời mới biết, mấy ngày trước, nàng còn vì phải cùng vị Thiếu quân chủ mặt xanh nanh vàng này dự tiệc mà nảy sinh lòng sợ hãi, sống ch-ết mặc kệ hai tì nữ giày vò mình thành Đông Phương Bất Bại.

Chương 136 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia